ng
xinh đẹp. Có đôi khi còn mơ hồ nhăn mày, mỉm cười nhưng lại mềm mại động lòng người. Nhất cử nhất động của cô làm bất tri bất giác làm cho anh
yêu mến. Anh khát vọng muốn có cô một lần nữa để tương lai có thêm kết
tinh của hai người.
~~o0o~~
“Sái Ảnh, em nói cho anh nghe, họa này
là do anh chọc vào, nếu anh muốn yên ổn thì nghĩ biện pháp giải quyết
đi!” Bùi Bội hổn hển đứng trước mặt Sái Ảnh, tức giận trừng trừng uy
hiếp anh ta.
Vẻ mặt Sái Ảnh khổ sở nhìn Bùi Bội náo
loạn gần hết một ngày “Anh nào biết chuyện xảy ra đúng dịp như vậy chứ,
ai ngờ anh ta là ba ba của Tòng Ngạn.”
“Hiện tại anh đã biết thì anh giúp em
nghĩ biện pháp đừng để cho anh ta đến đây sống đi.” Cứ nghĩ đến sau này
phải nhìn thấy anh ta khiến cho cô đau đớn khó chịu.
Không cho ba ba đến ở?! Bùi Tòng Ngạn lắc đầu phản đối, mười năm qua lớn lên rốt cuộc cũng có ba ba giống người khác a.
“Không được!” Bùi Tòng Ngạn từ trên ghế nhảy bắn lên, nhảy đến trước mặt mẹ. “Mẹ đã nói là phải giữ lời, không
được thất tín, làm sao mẹ lại lật lọng không thực hiện lời nói?”
Không nghi ngờ gì nữa, con phản kháng
làm cho cơn tức của Bùi Bội như thêm dầu vào lửa, lập tức một chưởng
đánh lên đầu nó. “Con còn dám nói mẹ nữa à, mẹ mày nuôi mày khôn lớn còn không bằng một ba ba xa cách mười năm gặp lại phải không ”
Bùi Tòng Ngạn nghiêng đầu tà nghễ nhìn
mẹ. “Mẹ vẫn là xứng đáng là mẹ của con, nhưng là mẹ cũng cho con suy
nghĩ bi thương không nhiều thì ít.”
“Suy nghĩ bi thương.” Bùi Bội phẫn nộ hét lên. “Khi nào thì mẹ tổn thương con, là cho con thiếu ăn hay là thiếu mặc hả ”
So với người giàu thì không đủ, so với người bình thường thì không thiếu, chỉ thiếu duy nhất…
Bùi Tòng Ngạn cúi đầu biểu hiện ra bộ dạng uể oải. “Con chỉ muốn có ba ba.”
“Ai!” Sái Ảnh không đành lòng nhìn Bùi Tòng Ngạn khổ sở, thở dài một hơi
.“Bùi Bội, nên nghĩ đến con một chút đừng so đo nữa, để cho Cổ Việt Trì
đến đây sống đi.”
“Không được!” Bùi Bội quật cường phản
đối, giữ chặt Sái Ảnh. “Anh nhất định phải nghĩ biện pháp không để cho
tên kia đến đây ở, muốn em mỗi ngày đối mặt với anh ta thì không nổi
điên mới là lạ.”
“Nghiêm trọng như vậy sao?” Bùi Tòng
Ngạn hếch cằm nhỏ lên không cho là đúng. “Ba ba không phải ma quỷ, cũng
không phải người xấu mà tránh, nói gì đi nữa thì con đang khích lệ mẹ đi tìm một ba ba đáng giá như vậy cho con.”
Đáng giá? Không ngờ nó còn khích lệ
mình đi tìm một ba ba đáng giá như vậy? Vấn đề là anh ta rất đáng giá,
vô hình trong lòng cô tăng thêm sức nặng làm cho cô không thể thở.
Bùi Bội dùng sức lắc đầu. “Mặc kệ, tôi không cho anh ta đến đây sống cùng.”
“Thật sự anh không biết vì sao em lại
cứng đầu không cho Cổ Việt Trì đến đây sống? Khó có thể có cơ hội hưởng
thụ thiên luân chi nhạc, vì thế em không cần tự tay mình chia rẽ.” Sái
Ảnh mất kiên nhẫn nói to lên.
Bùi Bội cắn chặt môi dưới muốn nói lại thôi.
Mười năm qua cô chưa từng nghĩ sẽ có
một ngày gặp lại anh ta. Nhớ ngày cô rời đi, cô nhìn bộ dáng tuấn tú của anh ta, sau khi khắc kỹ hình ảnh đó vào đầu cô hy vọng một ngày nào đó
sẽ gặp lại. Nhưng là…mười năm sau gặp lại cô phát hiện anh trầm ổn, tinh nhuệ, là người có khí chất bức người khủng khiếp.
“Sái Ảnh, không bằng anh nói với anh ta, anh là vị hôn phu của em không cho anh ta chuyển đến đây sống.”
“Cái gì? Muốn anh nói anh là vị hôn phu để lừa anh ta ư?” Sái Ảnh hét lên.
Ánh mắt Bùi Tòng Ngạn cũng trợn to. “Mẹ, mẹ vui đùa cũng không cần lớn chuyện như vậy chứ?”
Cô biết đây là hạ sách nhưng trước mắt chỉ như vậy mới đẩy lui được anh ta.
“Chỉ có như vậy mới làm cho anh ta biết khó mà lui, dù sao đi nữa thì mười năm trước anh cũng suýt trở thành vị hôn phu của em.”
Sái Ảnh nghĩ đến cảnh phải làm đối thủ
một mất một còn với Cổ Việt Trì, làm cho da đầu anh ta run lên. “Anh mặc kệ, anh không dám.”
Mặc kệ, không dám? Từ khi nào lá gan của Sái Ảnh lại nhỏ như vậy?
Bùi Bội mở to hai mắt trừng Sái Ảnh “Vì sao?”
“Để anh nói cho em biết vì sao.”Bỗng nhiên một giọng nói trầm thấp nguy hiểm giống như ma lọt vào tai cô, làm cho Bùi Bội kinh ngạc ngừng thở,
đến khi quay đầu nhìn thì thấy Cổ Việt Trì đã đứng ở cửa từ khi nào. Ánh mắt của Cổ Việt Trì đủ để làm người ta đông lạnh giờ đây đang trừng Bùi Bội, mỗi khi anh tiến tới từng bước là tim Bùi Bội lại nhảy lên một
cái, độ ấm thân thể giảm xuống một lần, nếu chờ anh ta đi đến trước mặt
cô thì cô đã bị đông lại thành tảng băng.
“Vừa rồi anh nghe em nói Sái Ảnh suýt trở thành chồng của em đúng không ?”
Trong phút chốc, trong cổ họng Bùi Bội
như có cái gì chặn lại làm cho cô nói không ra tiếng, mặt như thổ địa,
chỉ biết dùng sức nuốt nước miếng. “Này…này…” Thật đáng giận, khí phách
vừa rồi của cô chạy đi đâu rồi chứ?
Sái Ảnh xem xét thái độ quẫn bách của cô nên vội vàng nhảy ra giải thích. “Việt Trì, đó là chuyện rất lâu trước đây…”
Cổ Việt Trì vươn tay phải ngăn Sái Ảnh bước tới, còn ánh mắt lạnh lùng thì nhìn thẳng vào người cô. “Tôi muốn cô ấy nói.”
“Nói, nói cái gì?” Bùi Bội mất một lúc mới nói ra được.
“Anh phát hiện đêm đó còn có bí mật mà a