The Soda Pop
Bảo Bối May Mắn Ngủ Nhầm Giường

Bảo Bối May Mắn Ngủ Nhầm Giường

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324434

Bình chọn: 8.5.00/10/443 lượt.

ẫn sự chú ý của cô.

_ Buổi sáng cô cũng nói như vậy.

_ Anh phiền quá đi!

Ninh Ninh khó chịu, muốn mở miệng mắng người, lại nhìn thấy mặt anh nghiêm ra, cô chưa bao giờ thấy anh nghiêm túc thế này, anh luôn luôn thường cười hì hì.

_ Đi ăn cơm!

Không biết vì sao, trong lòng đột nhiên nhảy dựng, không dám nhìn vào đôi mắt xanh lam của anh, Ninh Ninh cúi đầu nhìn tới bàn cơm.

_ Ăn chút gì đi! Công việc không thừa cơ cô đi ăn mà bỏ đi đâu.

Anh kéo một cái ghế ngồi xuống.

_ Ăn cơm đi! Tôi sẽ không làm phiền cô nữa.

Nhìn mặt anh cương quyết nếu cô không ăn anh sẽ không đi, Ninh Ninh mới buông bút vẽ, cầm đũa ăn cơm. Hawke nhìn cô ăn, mới nhẹ nhàng thở ra. Đồ ăn buổi sáng anh mua vẫn còn trên bàn, cô không hề đụng qua. Cô gái này thích ăn như vậy, sao cả ngày một miếng cũng không ăn. Anh kích động đẩy cửa vào phòng, thấy cô mải mê làm việc, anh bây giờ mới hiểu vì sao Bạch Vân lại cứ bảo anh nhắc cô ăn cơm. Nếu không như vậy, cô chắc chết đói.

_ Bản vẽ của cô khi nào giao?

Anh một tay gác lên ghế, một tay chống cằm, nhìn cô ăn, chăm chú nhìn vào hốc mắt sâu của cô có chút tức giận.

_ Ngày mai!

_ Cô thường phải như vậy sao?

Anh biết cô hai ngày đã không ngủ, nghi ngờ không biết làm sao cô có thể sống.

_ Thỉnh thoảng.

Cô liếc nhìn anh một cái, thấy anh vẫn chăm chăm nhìn mình, không khỏi nhíu mày.

_ Anh không có làm gì nữa sao?

_ Không có.

Hawke vẫn chăm chú nhìn cô. Cô dường như không để ý đến chính mình, tóc tai bù xù, vẻ mặt còn buồn ngủ, mặc áo thun cùng quần đùi đã có thể ra đường. Những cô gái anh biết, không trang điểm sẽ không chịu ra đường. So với họ, cô đúng là lôi thôi lết thết. Nhưng cô gái này không phải lúc nào cũng như thế, hôn đi đám cưới Bạch Vân cùng anh Hai, vẻ ngoài lập tức thay đổi, thậm chí có thể nói là xinh đẹp.

_ Trên đầu tôi có gì sao?

Người này cứ nhìn cô chằm chằm, khiến cô có chút không tự nhiên.

_ Không có. Rất ít người dùng điệu bộ giống cô nói chuyện với tôi.

_ Vì anh là người có tiền.

Cô lạnh lùng hắt nước lạnh vào mặt anh. Hawke dở khóc dở cười nhìn cô, tự giễu nói.

_ Tôi còn tưởng là do tôi đẹp trai.

Cô liếc mắt nhìn anh, ngắn gọn hạ kết luận.

_ Chiều riết sinh hư.

_ Thì ra là thế.

Miệng anh giác nhếch lên, cuối cùng biết vì sao mình lại thích cô gái này. Bởi vì chỉ có duy nhất mình cô không dùng cách đặc biệt đối xửa với anh. Cô sẽ không bởi vì anh có tiền, sẽ không bởi vì anh đẹp trai, cũng sẽ không bởi vì anh nổi tiếng, dùng một loại khác đối xử với anh, cô không hâm mộ anh, không nịnh nọt anh, cô thực…… tự nhiên.

_ Em thật đáng yêu.

Anh cười nói. Ninh Ninh sửng sốt, trong nháy mắt đã đỏ mặt

_ Bệnh thần kinh.

Không ngờ cô chỉ vì một câu đơn giản như thế mà đỏ mặt, anh lại cười lớn.

_ Thật đáng yêu.

_ Đáng ghét!

Cô đỏ mặt, vừa giận lại vừa xấu hổ khay thức ăn đã ăn xong đẩy về cho anh, đuổi anh đi ra ngoài.

_ Tôi còn phải làm việc, anh rảnh rổi thì xuống dưới nhà rửa chén đi, đừng ở đây nói nhăng nói cuội.

_ Tôi nói thật.

Anh vừa nói vừa cười.

_ Đem những lời ngọt ngào đi mà nói với các cô gái xinh đẹp dưới tiệm café. Tôi còn phải làm bản vẽ, không rảnh làm người luyện tập cho anh.

Ninh Ninh đẩy anh ra cửa phòng, đem cửa đóng lại, lại nghe thấy tiếng anh nhẹ nhàng cười. Cô não ngồi trở lại máy tính ghế, than thở nói.

_ Đồ lưu manh, đáng ghét!

_ Meo meo!

Mèo con nằm dài ở cửa sổ, ngẩng đầu lên tiếng.

_ Xin lỗi, tao không có nói mày!

Cô nhìn nó, lẩm bẩm giải thích.

Mèo con ngáp một cái, tiếp tục lấy đuôi gác làm gối, nằm ườn xuống ngủ tiếp.

Thật vất vả mới vẻ xong bản vẽ, cô choáng váng đầu đi đến bên giường, lại thấy Hawke đang ngủ say.

_ Đứng lên, tôi muốn ngủ.

Cô gọi anh, muốn gọi anh rời giường nhưng là anh chỉ động đậy người một cái rồi lại tiếp tục ngủ.

_ Hawke!

Cô lại gọi anh, anh vẫn là không có phản ứng. Đau đầu nhìn người đàn ông ngủ như heo trên giường, cô biết một khi anh đã ngủ sẽ rất khó đánh thức, cô lại ba ngày không ngủ rồi, không còn sức đâu mà lôi kéo anh dậy. Quên đi! Giường lớn như vậy, hiện tại đã khuya, cho dù gọi anh rời giường, anh cũng sẽ phải đi tìm nơi khác ngủ. Huống chi cô cũng đã cùng anh ngủ qua rồi, người này nếu thật muốn có ý đồ với cô, sẽ không chờ tới bây giờ. Nhìn anh ngủ say, Ninh Ninh chỉ cảm thấy vô lực, cô nằm phía bên kia giường, kéo cái chăn của anh đắp ngang người, nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.

Hawke giật mình tỉnh lại. Xe tải nửa đêm chạy qua sao? Hay ngoài cửa số có người đánh nhau? Đầu ai đang dựa vào ngực anh? Hay là lòng bàn tay anh lại sờ được một vật gì đó rất tròn mềm.

Cái gì?

Nhìn Ninh Ninh ngủ say bên cạnh, anh lại lần nữa nghi ngờ vẻ đẹp trai cùng nam tính của mình, hay là anh thoạt nhìn không có lấy một chút uy hiếp? Hay là cô gái này không xem anh là đàn ông? Mặc kệ lí do là gì, cô gạt phăng vẻ nam tính của anh là chuyện có thật. Cô đang ngủ nhẹ nhàng hô hấp, bàn tay nhỏ đặt trên ngực anh. Hawke gương mặt có chút nhăn nhó, hao tổn biết bao nhiêu sức lực, mới chống lại được việc xoay người đem cô đặt dưới thân trực tiếp ăn sạch. Nhưng tại sao anh vẫn không ăn cô???

Nếu cô