Disneyland 1972 Love the old s
Bảo Bối May Mắn Ngủ Nhầm Giường

Bảo Bối May Mắn Ngủ Nhầm Giường

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324204

Bình chọn: 8.5.00/10/420 lượt.

hật muốn một ván bài may mắn. Nhưng anh vẫn cảm thấy Ninh Ninh phản ứng rất lạ. Thấy cô liếc mắt một cái, anh không nói lời gì nữa, càng muốn điều tra cho rõ cái bí mật kia của cô.

Ngâm mình trong bồn tắm, cô đưa mắt nhìn những ngọn đèn lấp lánh bên cửa sổ. Đáng chết, cô nên sớm đoán được anh là muốn tới nơi này. Anh đã từng nói anh ở đây, chỉ là do cô ngốc không đón trước. Vốn nghĩ chỉ cần cẩn thận một chút sẽ không bị ai nhận ra. Vậy là cuối cùng lại gặp phải chú Mike người từ nhỏ trông cô lớn lên.

_ Đáng giận!

Cô thở sâu, cả người chìm xuống làn nước ấm, mặt nhăn mày ở trong lòng thì thào mắng. Bây giờ chỉ có thể cầu nguyện chú Mike thấy cô không phản ứng sẽ nghĩ mình nhận lầm người. Nhưng sao chú Mike lại ở đây? Cô vẫn nghĩ rằng chú cùng cha mẹ bất lương của cô còn ở Đại Tây Dương. Vậy thì nếu chú ở đây… Sẽ không — ý niệm trong đầu trong đầu làm cho Ninh Ninh giật mình, cô trồi lên mặt nước, thở dốc rồi mới bước ra khỏi bồn tắm vội vàng lấy khăn tắm choàng lại.

_ Không có khả năng, hẳn là sẽ không…

Lấy khăn mặt bao trùm lên mái tóc dài, cô cố gắng thuyết phục chính mình. Nhưng khi nãy cô cũng nghĩ như vậy, kết quả liền gặp được chú Mike. Bất an lan tràn khắp người, cô đưa mắt nhìn ngoài cửa sổ, rồi mới xoay người đi ra khỏi phòng tắm. Muốn dùng máy tính xem bọn họ đang ở đâu. Ai ngờ vừa đi vào phòng liền thấy một người đàn ông anh tuấn, cao lớn đứng ở cửa phòng khách. Cô hoảng sợ, thiếu chút nữa hét lên. Nghe được âm thanh mở cửa phòng tắm, anh xoay người lại, mở miệng chào hỏi, cùng cô.

_ Chào!

Ok, người này nhất định không phải kẻ trộm, không có kẻ trộm nào lại bình tĩnh và cao lớn như thế.

_ Anh là ai?

_ Lộ Khắc.

Anh nói. Cô đã nghe qua tên này, người đàn ông này luôn gọi điện hối Hawke trở về.

_ Anh đến đây làm gì?

Cô nhíu mày.

_ Vận chuyển thức ăn.

Anh chỉ chỉ bàn cơm bên ngoài. Ăn? Hai mắt sáng ngời, cô vội vàng đi qua, vừa mới suy nghĩ lung tung, lúc này mới phát hiện bụng mình đói sắp xỉu.

_ Anh là phục vụ à?

Cầm lấy nĩa chỉa một miếng dưa leo đưa vào miệng, Ninh Ninh hồ nghi nhíu mày. Anh vẫn đứng ở tại chỗ, tựa hồ cảm thấy việc này chơi rất vui, khóe môi hơi hơi giơ lên.

_ Không phải.

Cô cũng nghĩ không phải, người đàn ông này thật sự không quá giống.

_ Thế cái này?

_ Tôi có việc phải lên đây sẵn tiện đem theo.

_ Sao?

Cô không thể nào tin được, tiếp tục ăn salad hoa quả. Lộ khắc đáy mắt mang ý cười, thành thật thừa nhận.

_ Tôi muốn xem cô gái nào mà làm cho anh ấy ngày đêm không yên lòng. Ngay tại hội nghị mà vẫn có thể để lộ ra vẻ mặt ngây ngốc.

Anh chưa từng người phụ nữ nào làm cho giám đốc bất lương của anh trở thành như thế. Còn được anh dẫn về Bart gia, thậm chí còn quấy nhiễu công tác của anh ấy.

_ Chỉ sợ tôi không có ảnh hưởng nhiều đến thế! Chắc anh ấy đang nghĩ đến ai đó!

Cô nhún vai một cái, cầm lấy ly nước chanh trên bàn uống một ngụm.

_ Tôi có thể hỏi anh một việc không?

_ Xin cứ tự nhiên.

_ Anh ấy thật là giám đốc của Star? Cái khách sạn nắm trùm toàn Âu Mỹ?

_ Đúng!

Lộ Khắc khóe miệng ý cười sâu sắc, trong mắt toát ra ánh nhìn thưởng thức.

_ Xin lỗi!

Cô cắt một miếng tôm hùm, kèm thêm miếng salad.

_ Thật sự rất khó tưởng tượng.

_ Trừ bỏ việc tùy hứng, anh ấy có cái đầu kinh doanh rất tốt.

_ Tùy hứng?

Ninh Ninh có chút nghi hoặc nhìn anh.

_ Vậy là có ý gì?

_ Có ý gì?

Lộ Khắc khóe miệng nhếch lên, cơ hồ một khi đã mở miệng liền dừng không được.

_ Ý là chỉ cần anh có hứng liền lập tức đua xe, lướt sóng, nhảy dù, hoặc là không nói một tiếng bỏ việc khai trương khách sạn mới, chạy biến đến Đài Loan. Cho tôi phải tìm anh như người mất tích…

Cô càng nghe sắc mặt càng trắng bệch. Đua xe, lướt sóng, nhảy dù đều là loại thể thao có tính nguy hiểm. Cô thật sự không thể liên tưởng đến ác mộng của anh. Anh nói tai nạn xe kia chính là do tuổi trẻ bốc đồng mà ra. Anh dường như muốn đi tìm cái chết…

_ Lộ Khắc!

Một tiếng tức giận kèm theo khiển trách từ cửa truyền đến. Ninh Ninh hoảng sợ, giật mình khiến socola đính trên bánh ngọt suýt rơi xuống. Cô quay đầu, chỉ thấy Hawke đi đến, ngoài cười nhưng trong không cười nhìn anh chàng to con kia.

_ Anh nhiều chuyện quá!

_ Anh quên rồi sao, tôi mang thứ này lên vừa lúc gặp bếp trưởng nên thuận tay đem lên thôi.

Bị giám đốc ran đe nhưng Lộ Khắc vẫn rất bình tĩnh, mắt cũng không chớp nói sang chuyện khác.

_ Cô ấy xem ra rất đói. Anh đã bao nhiêu lâu rồi không đưa cô đi ăn?

_ Từ trưa đến bây giờ, khoảng mười mấy giờ rồi.」

Ninh Ninh nghe được anh hỏi, mở miệng trả lời. Nghe vậy, Hawke quay đầu, thấy cô trên đầu trùm khăn mặt. Trên người chỉ quấn một cái khăn tắm nhìn như muốn sắp rơi xuống. Thân thể vừa tắm xong mang theo sự mát lạnh cùng mịn màng. Tóc trong khăn mặt rơi xuống vài giọt ngước. Cả người thoạt nhìn so với đồ ăn trên bàn còn ngon lành hơn.

_ Bánh ngọt?

Cô cầm lấy một cái bánh ngọt hỏi anh. Hawke nhìn cô, hoàn toàn ngây dại.

_ Không ăn sao?

Cô nhún vai một cái, nơi tròn đầy trên ngực lại trở nên sinh động. Cô lại hồn nhiên chưa thấy, bắt đầu ăn bánh ngọt. Rồi mới lộ ra vẻ mặt hạnh phúc thở d