Bao Giờ Trăng Lại Tròn

Bao Giờ Trăng Lại Tròn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323575

Bình chọn: 9.5.00/10/357 lượt.

e khẽ. Lâm Ấu Hỷ giật thột, mơ hồ phỏng đoán điều gì đó, bỗng thấy nôn nao, giả bộ làm như không nhìn thấy gì, đi thẳng vào phòng tắm. Diệp Mộng Mộng và Tôn Mỹ thân nhau, nên chạy tới an ủi, hai người thì thầm to nhỏ, người ngoài chẳng nghe được họ nói gì.

Trong phòng tắm, Tô Hoan Hoan hớn hở bám riết Lâm Ấu Hỷ. – Cậu còn không chịu khai thực, muộn thế này rồi, cậu với lớp trưởng Tiêu đi đâu đấy?

- Việc công thôi, giúp anh ấy viết một văn bản ấy mà. – Lâm Ấu Hỷ giặt xong quần áo của mình, lại kéo chậu của Tô Hoan Hoan sang giặt. Tô Hoan Hoan từ nhỏ chưa phải giặt quần áo bao giờ, bây giờ mỗi lần giặt xong, mồ hôi trên đó còn không sạch, sau khi phơi khô quần áo cứ lấm tấm loang lổ. Lâm Ấu Hỷ nhìn không chịu được, nên tiện tay giặt hộ luôn.

- Cái gì? Việc công à. – Tô Hoan Hoan thấy Lâm Ấu Hỷ giặt hộ, mặt mày tươi tỉnh. – Hay quá, hay quá, nể cái việc cậu giặt hộ tớ quần áo, tớ không làm khó cậu nữa. Nhưng nếu cậu với anh ấy có gì tiến triển, nhất định tớ phải là người đầu tiên được biết đấy nhé! Nghe rõ chưa, cậu là bạn tốt nhất của tớ, số một đấy! – Nói rồi, thơm một cái lên má Ấu Hỷ, rồi không đợi Ấu Hỷ đánh yêu, cô cười phá lên và lỉnh đi.

Chẳng mấy chốc đã đến giữa tháng Mười, vườn trường ngào ngạt hương thơm quế hoa. Đơn xin trợ cấp học phí của Lâm Ấu Hỷ đã nộp, hàng ngày cô dốc sức học hành. Thời khóa biểu của sinh viên năm thứ nhất không quá nặng, quá nhẹ, nhưng nếu chuyên tâm việc học thì cũng đọc không hết các loại sách phải đọc, làm không hết các bài tập phải làm. Mỗi ngày cô đều ở phòng tự học dùi mài đến khi đèn tắt chuông reo vang.

Tối nay, chín giờ rưỡi, người quản lý đã gióng giả sắp đóng cửa. Lâm Ấu Hỷ sắp xếp sách vở, cùng vài người còn lại trong phòng tự học ra khỏi khu học tập, men theo hồ nước trở về ký túc xá. Trên đường đi, cô rẽ qua siêu thị vườn trường mua một gói mì ăn liền, vì tiết kiệm tiền, cô không ăn cơm tối nhưng lúc này đói quá, sợ đêm không ngủ được.

Về đến phòng, nhận ra Tô Hoan Hoan và Diệp Mộng Mộng đi vắng, chỉ có một mình Tôn Mỹ đang vùi đầu trong chăn rủ rỉ gì đó, thấy Lâm Ấu Hỷ về mới ló nửa mặt ra, giọng nghẹn ngào: – Hai người bọn họ đi chơi thâu đêm rồi, tối nay không về đâu.

Nghe vậy, Ấu Hỷ tiện tay khóa luôn cửa phòng. Muốn nói với Tôn Mỹ vài câu, nhưng thấy tay cô ấy đang cầm điện thoại, Ấu Hỷ hiểu ra là cô ấy có cuộc gọi, không làm phiền nữa, mà đi vào phòng tắm rửa. Quần áo của Tô Hoan Hoan vứt trong bồn rửa mặt, trên vòi nước cài một mảnh giấy: Cảm ơn cục cưng Lâm Ấu Hỷ, thân nhất đấy. Cô đành phải cười, cái nàng công chúa nhỏ này đã coi Ấu Hỷ thành cái máy giặt cho cô ấy rồi đấy.

Xả qua nước, giặt kỹ quần áo của Tô Hoan Hoan, Ấu Hỷ mang ra ban công phơi. Gió đêm mát rượi, mơn man trên làn da còn hơi nước, rất dễ chịu. Cô phẩy nhẹ chiếc váy đắt tiền của Tô Hoan Hoan, vuốt phẳng từng nếp nhăn. Tiếng khóc trong phòng đột ngột vang to, Tôn Mỹ từ trong chăn ngồi phắt dậy, nghẹn ngào qua điện thoại: – Rốt cuộc em có chỗ nào không tốt, rốt cuộc em không tốt ở đâu? Bao nhiêu người muốn theo đuổi em mà không theo đuổi được, chỉ có anh luôn lẩn tránh em, hu hu…

Lâm Ấu Hỷ rùng mình, sởn gai ốc trên cánh tay, cô nhè nhẹ vào trong phòng, muốn lẳng lặng bò về góc giường mình, đột nhiên nghe Tôn Mỹ nói: – Bây giờ trong phòng chỉ có mỗi Lâm Ấu Hỷ, cô ấy óc bã đậu chẳng hiểu gì, em không sợ cô ấy cười em. Em yêu anh, ngay từ ánh mắt đầu tiên em đã yêu anh. Em trước nay chưa từng chủ động tiếp xúc với một người đàn ông nào. Anh đừng có lẩn tránh mãi như thế, nếu anh không yêu em, hãy trực tiếp nói cho em biết.

Lâm Ấu Hỷ đứng sững một lúc, nhận ra không phải Tôn Mỹ nói với mình mới bò vào giường, đặt giờ cho đồng hồ báo thức, vừa nằm xuống thì nghe thấy Tôn Mỹ phẫn nộ gào lên: – Anh là đồ lừa đảo, anh là đồ lừa đảo, em không tin, em không tin! – Một tiếng cắc vang lên, chiếc điện thoại di động bay vèo qua thành giường đụng thẳng vào đầu Lâm Ấu Hỷ. Mắt cô nảy đom đóm, tóe loe muôn ngàn tia sáng. Tôn Mỹ đã úp mặt vào đống chăn khóc không thành tiếng.

Lâm Ấu Hỷ xoa đầu, thấy trên trán nổi lên một cục tròn tròn, trong điện thoại ngay trên gối của cô vẫn vang ra tiếng nói: – A lô, Tôn Mỹ… Tôn Mỹ… cô còn ở đó không?

Lâm Ấu Hỷ cầm điện thoại, áp vào tai, nhẹ giọng nói: – Tôi là Lâm Ấu Hỷ.

- Ôi… – Đầu dây bên kia có tiếng hít thở thật dài, ý chừng như cảm thấy thật may mắn, hồi lâu sau mới có tiếng nói – Lâm Ấu Hỷ, tôi là Lãnh Tử Thần.

- Vâng, em biết ạ. – Lâm Ấu Hỷ nhìn sang Tôn Mỹ, cô đang úp mặt xuống gối, vai rung bần bật. Ấu Hỷ lấy hết dũng khí, nắm chặt điện thoại. – Bây giờ Tôn Mỹ đang khóc dữ lắm, nói không nên lời, anh đợi lúc khác hãy gọi lại.

- Đừng dập máy, Lâm Ấu Hỷ. – Lãnh Tử Thần từ đầu bên kia cuống quýt ngăn lại. – Tôi không gọi cho cô ấy, mà là cô ấy gọi tới. Dù cô ấy không nói được, cũng làm phiền em chuyển giúp tôi một lời tới cô ấy. Tôi nghĩ rằng có lẽ cô ấy đã hiểu nhầm một số chuyện.

- Vâng, anh đợi một chút. – Âm lượng trong điện thoại không lớn, Lâm Ấu Hỷ ngồi dậy, ra ngoài ban công, chắc chắn Tôn Mỹ không nghe được mới nói. – Anh nói đi.

- Hô


Disneyland 1972 Love the old s