n và hơn hết mẹ nó muốn mời bà Dung với hắn đến ăn cơm. Mẹ nó muốn cám ơn cũng muốn biết gia đình Cường có thực sự tốt
với nó.
- Bác ơi a Cường về chưa? – Trước mặt bà bà Dung, Mai vẫn luôn gọi hắn tình cảm như thế.
- Rồi đấy. Đi gặp mẹ con thế nào?
- Dạ mẹ con muốn mới bác và a Cường đến ăn cơm ạ. Bác và a Cường…
- Đc rồi, con đừng khách sáo. – Bà Dung ngắt lời Mai: Ta sẽ đến, con lên phòng Cường đi.
- Ơ vâng!
Mai đỏ mặt lên phòng Cường. Bà Dung lúc nào cũng đoán được nó nghĩ gì.
Cửa phòng Cường ko đóng, Mai nhẹ nhàng đi vào thấy hắn đang dựa người vào ban công hút thuốc.
- Sao hút nhiều thuốc thế? – Mai cau mày nhìn đống tàn thuốc.
- Ko thích?
Mai gật đầu.
Cường ném điếu thuốc đi, quay sang nhìn Mai như muốn hỏi đc chưa.
- Xì – Mai bĩu môi mặc dù muốn nở nụ cười toe toét vì vui. Hôm nay đúng là 1 ngày đẹp trời!
- Đi gặp mẹ về có vui ko?
- Hì vui lắm. – Mai nghiêng đầu nhìn Cường: Mẹ tôi còn mời a và bác đến ăn cơm.
- Lí do?
- Mẹ tôi muốn cám ơn a và bác.
- Vì điều gì?
- Vì tôi nói rằng a và bác đã giúp tôi
trong 4 năm qua – Mai buồn buồn: Tôi chưa muốn nói ra những chuyện đã
xảy ra với tôi cho ai cả.
-….
- Giúp tôi nhé!
- Ừm.
- Zê! Hôm nay đúng là 1 ngày đẹp trời.
Mai chạy về phòng mình chuẩn bị. Tâm
trang nó bây giờ rất tốt, bà Dung và Cường đồng ý đi thì nó sẽ ở lại đây đc thêm 1 thời gian. Nó nghĩ mẹ sẽ có cảm tình với bà Dung – 1 người
đẹp nết ý hệt mẹ.
……
Tai b1 ngôi biệt thự gần hồ Tây – ngôi biệt thự lâu lắm vắng bóng chủ nhà nay lại ấm lên.
- Bà và cháu ăn tự nhiên đi nhé. – Mẹ
Mai gắp thức ăn bỏ vào bát bà Dung và Cường: – Thời gian qua chắc con bé Mai nó làm phiền bà nhiều lắm.
- Đâu có. Tôi phải cám ơn vì Cường đã đưa 1 con bé đẹp người đẹp nết về cho tôi ấy. – Bà Dung nhìn Mai, lời nói ko chút giả dối.
- Bà cứ khen nó lại hư. Hồi ở nhà nó cũng đoảng lắm.
- Đâu có đâu mẹ!
Bà Phượng phớt lờ câu hỏi của Mai, quay
sang Cường như muốn biết hắn nghĩ gì. Là mẹ làm sao bà ko biết con gái
mình bắt đầu có tình cảm với ai.
- Cô ấy đẹp người và đẹp nết như bác ạ!
Bà Phượng cười sảng khoái. Còn lại 2 con người đang nhìn Cường ngạc nhiên tột cùng.
OMG! Hắn cũng biết nịnh?
Ực ưc – Mai nuốt nước bọt rồi lại há mồm ra nhìn Cường đang ăn thản nhiên như ko có gì.
- Mai sao con ko ăn mà cứ há mồm ra thế – Mẹ Mai khẽ nhắc.
- Dạ! Con đang nhìn Cường. Àh ko con đang ăn đây mà mẹ.
Đến Cường cũng phải dừng ăn nhịn cười vì câu nói của Mai. Đâu có ai lại thể hiện tình cảm rõ rệt trước mặt phụ huynh như thế.
2 người vui vẻ
1 người xấu hổ
Và 1 người thích thú.
Tất cả đều len lỏi vào trái tim.
- Vừa nãy a muốn cười lắm chứ gì?
Mai dậm chân bình bịch lườm Cường. 2 bà mẹ muốn vun đắp tình cảm nên tống 2 đứa nó ra Hồ Tây hóng gió.
- Thích tôi lắm à?
- Gì…gì? gì chứ?
- Ngại?
- Ko thèm.
- Thật?
- Thật. Ko thèm – Mai xụ mặt quay đi chỗ khác
- Phải thèm!
- Hả?
Cường ko tra lời, kéo Mai lại.
1 cái ôm thật chặt chứa tình yêu đôi lứa!
Bất ngờ – đỏ mặt.
- Ơ…ơ này!
- Động đậy là chết với tôi!
Câu nói giống như ra lệnh nhưng lại trầm ấm. Hơi thở phả vào cổ Mai làm nó khẽ rùng mình.
Cường xiết chặt vòng tay hơn.
- Lần này là ôm nhưng lần sau sẽ là cái khác!
Lại nữa? Đây có phải là lời tỏ tình ko?
Ko biết! Chỉ biết tạm thời quên đi tất cả. Hãy tham lam 1 lần, 1 lần được hạnh phúc. Xoa dịu nỗi đau cho cả 2.
“E ko còn trong trắng nhưng tâm hồn e vẫn tinh khiết ”
“Anh yêu em không phải vì em là ai mà là anh là ai khi anh bên cạnh em”
- Đã bảo ko đc động đậy mà – Cường khẽ thì thầm bên tai Mai.
Đứng cạnh bờ hồ đầy gió mà Mai chẳng thấy mát thậm chí còn nóng bừng vì cái ôm đầy bất ngờ và vì cái giọng nói ngọt ngào kia.
- Nhưng…nhưng…sao…l ại lại…sao lại ôm ng ười ta?
- Ngại? – Cường ko cười nhưng giọng nói mang tính bỡn cợt nhìn Mai lắp bắp. Chẳng giống lần đầu hắn gặp nó tí nào.
- A..a chêu tôi?
- Ko!
- Thế sao lại…
- Vì thích. – Cường nhìn thẳng vào mắt Mai trả lời dứt khoát.
Mai bất ngờ trước câu nói của Cường. ” Thích ” – Hắn thích nó thật ư?
- Đừng…đừng đùa.
- Ko đùa!
- Nhưng…
- Ko thích?
- Ko phải?
- Thế tại sao?
- Tai tại…tại quá nhanh – Mai cúi mặt xuống 2 tay cọ vào nhau.
Ko thể phủ nhận Mai vui lắm khi nghe hắn nói ” Thích ” nhưng nó thật hi vọng mình sẽ ko bị đem ra chêu đùa. Như
thế này chẳng phải quá nhanh cho 1 tình yêu sao.
- Muốn từ từ?
Gật đầu.
- Muốn bắt đầu theo trình tự yêu như những người khác!
-….
- Im lặng là đồng ý rồi nhé!
Mai ngẩng mặt lên nhìn Cường. Đây là câu nói lần đầu tiên nó nói khi đề nghị hắn ngủ với nó. Bây giờ hắn nhắc
lại, nghĩa là vẫn còn nhớ.
- Đừng khóc vì cảm động đấy!
Cường khẽ cười khi thấy nét mặt sung
sướng, đôi mắt long lanh nước của Mai. Hắn muốn tạm gác thù hận sang 1
bên cho đến khi mọi chuyện rõ ràng, ai đúng ai sai. Đến lúc đấy hắn ko
biết mình sẽ làm gì nhưg bây giờ hắn và nó cần 2 chữ ” hạnh phúc ”
- Ai khóc chứ – Mai chỉ muốn độn thổ ngay lúc này.
- Trẻ con – Cường véo má Mai: – Về ngủ thôi. Mai a phải đến cty sớm
Ặc – Mai trợn mắt nhìn hành động của Cường, chỉ chút nữa thôi là con n