n
người", 1 vị là sủng thần của vua Càn Long - Hòa Thân (vào ở từ 1776 đến 1799) [1'>, 1 vị là Khánh Hy Thân vương Vĩnh Lân, con thứ 17 (con út)
của Càn Long, em trai của vua Gia Khánh(vào ở từ năm 1799 đến năm 1852), 1 vị là em thứ 6 của vua Hàm Phong - Cung Thân Vương Dịch Hân (vào ở từ
1852-1898).(nguồn:https://vi.wikipedia.org/wiki/Cung_V%C6%B0%C6%A1ng_Ph%E1%BB%A7)
Môn đương: Là kiến trúc cửa truyền thống của người Hán cổ, là một đôi ụ đá
dẹp hoặc hình trống (bởi vì tiếng trống to và rộng uy nghiêm, lệ như lôi đình, mọi người cho là có thể tránh quỷ), môn đương là dấu hiệu để thể
hiện cấp bậc và thân phận địa vị của chủ nhân, hết sức sâm nghiêm. Cùng
với trâm cửa, ngưỡng cửa, cánh cửa, khung cửa cùng tạo ra chỉnh thể nghệ thuật trang trí đầy mỹ cảm mang phong cách cổ xưa trang nhã, có tượng
trưng cát tường, cầu phúc, tránh ma quỷ. Cùng công trình kiến trúc chiếu rọi lẫn nhau, hài hòa thống nhất, đưa đến tác dụng "vẽ rồng điểm mắt"
cho cổng và sân, trở thành một phần không thể thiếu trong kiến trúc dân
cư truyền thống
Không nghĩ tới buổi
tối hôm đó Cảnh Diễn cũng đề xuất nếu Tô Hiểu Mộc kiên trì muốn chuyển
nhà, anh có thể tạm thời không quay về ở, hoặc là cô có thể đến chỗ ở
dưới tên anh, đợi khi tìm được phòng thuê thích hợp lại chuyển.
Tô Hiểu Mộc nhếch môi từ chối anh: "Không cần, em đã tìm được chỗ tốt, ký hợp đồng có thể chuyển qua."
Cảnh Diễn nhíu mày, giọng nói lành lạnh hỏi: "Là chỗ nào? An toàn không? Đối phương có đáng tin không?"
"Chỗ đó rất tốt, anh không cần lo lắng." Tô Hiểu Mộc không muốn để cho anh
nhìn thấu nội tâm đang giãy dụa của mình, lại nói một câu, "Nhiều năm
như vậy một mình em ứng phó qua được, đây chỉ là việc rất nhỏ.
Cảnh Diễn trầm mặc xuống.
Rất nhanh Tô Hiểu Mộc đã ký hợp đồng thuê một năm với Đầu Trọc, sau đó chuyển toàn bộ đồ đạc tới đây.
Tiểu Nghiêu bởi vì cô nói cho thằng bé chuyện cùng cha nó tách ra mà rầu rĩ
không vui mấy ngày, sau lại không biết Lăng Tử Kỳ giải thích cho thằng
bé như thế nào, hai ngày nay cuối cùng cũng khôi phục bình thường, đến
ngay cả chuyển nhà cũng tỏ ra hăng hái cực kỳ.
Thu dọn phòng,
quét tước, Lăng Tử Kỳ và Tiền Tiểu Tiểu cũng bớt chút thời gian rảnh đến hỗ trợ, giằng co ba bốn ngày như thế, cơ bản đã có thể ở rồi.
Đến một địa phương xa lạ, trẻ con luôn nhạy cảm nên có chút kháng cự. Mấy
ngày đầu Tiểu Nghiêu đều cùng Tô Hiểu Mộc chen chúc trên một cái giường, không hài lòng lôi kéo cô lặng lẽ nói chuyện.
Tiểu Nghiêu rúc ở trong lòng cô nhỏ giọng hỏi: "Mẹ, mẹ yêu cha không?"
Tô Hiểu Mộc suy nghĩ một chút mới nói: "Trước kia, rất yêu." Mặc dù thằng
bé còn nhỏ tuổi đoán chừng không thực sự biết tình yêu của người lớn là
gì, nhưng mà cô không muốn cũng không thể lừa gạt con.
Tiểu Nghiêu không thuận theo không buông tha hỏi tiếp: "Thế còn bây giờ?"
Tô Hiểu Mộc tức cười: "Không biết đâu, có lẽ đi."
"Chú Lăng nói, cha làm rất nhiều chuyện khiến cho mẹ đau lòng, hẳn là phải
trừng phạt cha một chút, con cảm thấy chú Lăng nói đúng, lão cha làm cho mẹ khóc, cho nên con đồng ý."
Tử Kỳ này giải thích cho trẻ con thế nào vậy? Cô như lọt vào trong sương mù hỏi: "Đồng ý cái gì?"
Tiểu Nghiêu hừ một tiếng: "Đồng ý mẹ và cha tạm thời tách ra, coi như trừng
phạt đối với cha, làm cho cha sau này không dám bắt nạt mẹ."
Tạm
thời? Tô Hiểu Mộc bị lời nói trẻ con của con khiến cho dở khóc dở cười,
nhưng cũng không biết làm sao mới có thể làm cho thằng bé hiểu được.
Lúc sắp ngủ, cô nghe thấy con đang thấp giọng lẩm bẩm: "Hai người tách ra một chút chút là được rồi, phải nhanh hòa hảo nha..."
Tô Hiểu Mộc lại là một đêm không ngủ, cái gì là đúng, cái gì là sai, cô đã không phân rõ rồi.
Ngày bọn họ hẹn ký tên ly hôn lại rơi xuống một trận tuyết nhỏ, chân trời một mảnh mịt mờ, lạnh giá đìu hiu.
Lúc đi ra tuyết đã ngừng, Cảnh Diễn hỏi Tô Hiểu Mộc: "Em muốn đi đâu? Anh đưa em đi."
Tô Hiểu Mộc rủ mắt nhìn mũi giày của mình, trong lòng còn tràn ngập khó
chịu lúc ký tên vừa rồi, lướt qua bên người anh nói rất nhẹ: "Không cần, có người đến đón em." Nhiệt độ xung quanh rất thấp, khi cô nói chuyện
khóe miệng thở ra cùng hơi trắng.
Vẻ mặt săn sóc ôn hòa của Cảnh
Diễn đông lại trong tức thì, theo phương hướng của cô nhìn lại, đối diện bên đường, Lăng Tử Kỳ đã đợi ở chỗ đó. Anh im lặng vài giây, mới thản
nhiên nói: "Được rồi, thời tiết trở lạnh, nhớ mặc nhiều quần áo, cũng
đừng thức đêm vẽ tranh nữa." Cô đã không ở bên cạnh anh, anh không thể
bất cứ lúc nào cũng có thể dặn dò cô chăm sóc cô, lúc nào cũng lo lắng
sức khỏe của cô, nếu lại bị cảm nữa thì làm sao khỏe lại?
Bước
chân Tô Hiểu Mộc hơi chậm lại, còn không nghĩ ra mở miệng đáp lại anh
như thế nào, anh lại thấp giọng muốn nói lại thôi gọi: "Hiểu Mộc..."
Mỗi lần anh bình tĩnh gọi cô như vậy, trong lòng cô luôn nổi lên một hồi
rung động, cô không dám quay đầu, sợ mình sẽ hối hận, chỉ đưa lưng về
phía anh vội vàng nói: "Hẹn gặp lại."
Chờ xe Lăng Tử Kỳ vòng ra
góc đường, Tô Hiểu Mộc dường như còn có thể từ trong gương chiếu hậu
nhìn thấy Cảnh Diễn với vóc dáng thon t