The Soda Pop
Bất Chấp Tất Cả

Bất Chấp Tất Cả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327220

Bình chọn: 7.00/10/722 lượt.

ng giường , cúi người êm ái hôn lên môi của cô, dần dần, càng ngày càng sâu. Cô giống như bị rút đi hơi sức toàn thân, chỉ có thể nhắm mắt lại, run rẩy vịn bờ vai của anh, một cách toàn tâm toàn ý hôn trả anh, hai người hết sức triền miên. Trên đất sớm đã có tán laọn quần áo của hai người, da thịt trằng như bạc ngọc của cô vừa thaót khỏi che đậy, lập tức đã đoạt đi lực chú ý của cô, hô hấp cũng biến thành nồng đậm.

Hôn, một đường đi xuống, cằm, xương quai xanh, ngực, bên hông, nơi tư mật. . . . . .

Cô không cách nào điều khiển chính mình tự động mà đem tay cắm vào trong tóc anh, hình như muốn ngăn cản anh xâm nhập, lại mâu thuẫn mà nghĩ để cho anh tiến thêm một bước, lấp đầy khoảng trống của cô.

Thậm chí có loại kích động muốn khóc.

Anh vững vàng đặt tại lối vào của cô, cúi người, dịu dàng hỏi: "Có thể sao?"

Cô ngượng ngùng run lên, nhìn tròng mắt sâu xa như biển của anh, nhẹ nhàng, như không thể nghe nổi "Ừ" một tiếng.

Lấy được sự cho phép, anh dịu dàng, lại kiên định tiến vào cô, giống như hai người thất lạc nửa vòng tròn, rốt cuộc kết làm một thể.

Giữa tháng chin rất nhanh đã đến.

Bữa tiệc tổ chức ở tầng thượng của một khách sạn năm sao của Cảnh Diễn, thiết kế phân nữa để lộ cảnh sắc bên ngoài, tại một nơi tràn ngập ánh sáng ban đêm, chỉ cần ngắm cảnh bên ngoài, tựa như cùng đứng ở trong trời mây, cùng ôm khắp trời đêm.

Hội trường trang trí hoa lệ trang trọng, bánh kem cao bảy tầng được đặt trên sân khấu. Bức tranh màu sắc, ăn uống linh đình, khách hôm nay phần lớn đều là bạn bè quen thuộc, mang theo nụ cười lười biếng trò chuyện cùng nhau.

Ở trong phòng nghỉ, Hạ Tiểu Nhiễm và Lương Hi ở cùng Tô Hiểu Mộc, còn hai người bạn tốt khác không cách nào đến được, coi như là tiếc nuối nho nhỏ.

Nghe được "Phanh" một tiếng, Hạ Tiểu Nhiễm khẽ nâng mặt, tò mò nhìn ra ngoài cửa sổ, nhiều đóa hoa mỹ lệ trong đêm đen hoa lệ nở rộ, đem bầu trời đêm thành phố đã đẹp phải càng thêm tuyệt vời.

Cô mất hồn trầm mê một lát, mới lẩm bẩm nói nhỏ: "Thật là đẹp a, Hiểu Mộc, thật làm cho người ta hâm mộ."

"Đúng vậy a, đúng a!" Lương Hi gật đầu liên tục đồng ý, nhìn toàn than Tô Hiểu Mộc torng lễ phục không vai, sắc màu trắng muốt, thiết kế buộc ngực thu eo, vạt áo tản ra giống như cái đuôi mỹ nhân ngư, căn bản không cần phối cùng trang sức đã vô cùng đẹp mắt.

Tô Hiểu Mộc nhìn hai người, mới mím môi cười nói: "Không cần hâm mộ mình, rất nhanh hai người cũng sẽ có ngày này thôi." Nhưng khi nhìn đến họ thì chũng chỉ là một thân một mình.

"Không có đâu!"

Hạ Tiểu Nhiễm cùng Lương Hi không hẹn mà cùng nói ra khỏi miệng, mà sau đó cùng nhìn nhau, là ngọt cũng là khổ, chỉ có tự mình biết.

Tô Hiểu Mộc ngẩn ra, lại không để lại dấu vết ngăn đề tài này lại: "Được rồi, thời gian sắp tới, hai người giúp mình một chút, mang dây chuyền nào thích hợp? Mình thấy không lộng lẫy cũng là xa hoa. . . . . ."

Họ cũng thở phào nhẹ nhõm, ở trước gương ngươi một lời ta một câu tản đi phiền muộn.

Phó Hi Nghiêu cùng Bồi Lâm đều chào hỏi mấy bạn bè trong hội trường, lại gặp nhau trước cửa phòng nghỉ, cả hai cùng đang chờ người.

Bồi Lâm giơ ly, chạm vào cốc Phó Hi Nghiêu bên cạnh, nhỏ giọng cười cười: "Lúc nào thì đến phiên Phó Tứ thiếu mời khách?"

Phó Hi Nghiêu nét mặt hài hước làm cho người ta không phân biệt vui buồn, ánh mắt của anh lướt về đám nam nữ trong hội trường, tựa như nhớ tới cái gì, khóe miệng cười cười: "Lời này phải là tôi hỏi anh chứ? Nhớ là anh đã đính hôn hơn mấy tháng rồi, thế nào, chuẩn bị xong bước vào phần mộ rồi hả? Hoặc là. . . . . ." Anh ý vị sâu xa liếc nhìn hướng phòng nghỉ, "Có niềm vui mới muốn vứt bỏ người cũ rồi hả?"

Trong nháy mắt, Bồi Lâm che đi ý lạnh torng mắt, sắc mặt trầm trầm không lên tiếng.

Phó Hi Nghiêu hung ác hiểu được hàm ý, quơ quơ rượu đỏ trong ly, ý vị sâu xa hỏi: "Anh rất thân với Cảnh Diễn?"

"Tạm được, cùng nhau hợp tác trong dự án đảo nghỉ dưỡng." Bồi Lâm đáp không chút để ý, "Chỉ là. . . . . . Trong hội trường này ai không muốn cùng anh ta quen thuộc?" Ở torng thành phố này hai chữ Cảnh Diễn có bao nhiêu sức mạnh, hắc bạch đạo cũng cầm giấy nợ của anh, buôn bán càng thêm lớn đến không cách nào tính toán được.

"Đúng vậy." Phó Hi Nghiêu bừng tỉnh hiểu ra, nhẹ nhàng cười, sau đó duy trì vẻ mặt giống như đợi bạn gái từ torng phòng nghỉ đi ra.

Hạ Tiểu Nhiễm thấy anh chờ ở ngoài cửa, sửng sốt một chút, nhưng cũng không để ý đến anh, trực tiếp đi về phía trong hội trường, đi tới nơi nhiều người, giống như là muốn tránh cùng một chỗ với anh.

Lương Hi theo ở phía sau Tiểu Nhiễm ra ngoài, lúc đi ra ngoài cửa chỉ còn Bồi Lâm, nhưng cô hoàn toàn xem anh ta trong suốt, nhưng Bồi Lâm đâu quan tâm, dùng sức lôi cánh tay nhỏ bé của cô không thả, cô chỉ còn cách phải hạ thấp giọng hầm hừ: "Anh có biết lịch sự hay không?"

Bồi Lâm lạnh lùng cười cười: "Không có đâu, anh muốn em thôi, hết!" Anh càng xem càng cảm thấy cái hôn lễ này chói mắt, vì vậy thô lỗ kéo cô đi qua hội trường.

Tám giờ tối, người điều khiển chương trình tuyên bố buổi tiệc bắt đầu.

Cảnh Diễn kéo tay Tô Hiểu Mộc từ một bên từ từ đi