chắn sẽ đến cô
hai, cô ba và cuối cùng đến cô út, các cô sao có thể không chú ý đến
tình huống của chị cả đây.
Bốn chị em Chương gia tên lần lượt là
Chương Gia Quân, Chương Gia Nhạc, Chương Gia Phán, Chương Gia Bảo. Nghe
tên thôi cũng đủ biết trong nhà bọn họ đóng vai gì – chị cả là con đầu
lòng nên đã chịu sự giáo dục vô cùng nghiêm khắc, cô hai thì sướng hơn,
đến cô ba mệnh khổ, vốn còn nghĩ là sinh con trai, ai ngờ thất bại, đến
cô út sinh ra được coi là bảo bối là theo chính sách “tứ nữ bất bần” mà sinh ra. {hana: câu này trong câu “tam nam bất phú, tứ nữ bất bần” ý nói sinh ba con
trai thì không thể giàu, sinh bốn con gái không thể nghèo}
Chị cả, mọi chuyện thế nào rồi?”
“Lí Duẫn Trạch có đồng ý giúp chị không?”
“Nếu em là anh Lý nhất định không bao giờ giúp chị, ngay cả bạn cũng không phải, sao phải tự rước phiền toái vào người?”
“Cũng không phải là đang hỏi cung phạm nhân a, mấy bà cho con một chút thời gian để thở được không?” Chương Gia Quân đẩy mấy đứa em lùi xa ra, tuy là giường đôi nhưng một
tập thể bốn người cũng đủ khiến không gian trở nên nhỏ hẹp.
Buông tiếng thở dài cô chậm rãi nói “Còn đang đợi tin tức!”
“Anh ấy không bị lời thuyết phục của chị hạ gục sao?” Chương Gia Phán ngạc nhiên nhíu mày, cô chính là người về phe chị cả
trong chuyện của Lí Duẫn Trạch, cô cũng đang căm thù bạn thân nhất của
Lí Duẫn Trạch. “Người đàn ông này có thể nào cứng rắn thế chứ?”
“Chị cả cùng anh Lí không có
thân thiết, nhờ người ta một việc lớn như thế người ta cũng phải tìm lý
do gì đó để thuyết phục chính mình à.” Chương gia bảo là em út nhưng lại có điểm thích thú với Lí Duẫn Trạch, hai người chính là hai người thuộc hai thế hệ khác nhau.
Chương Gia Phán tức giận hừ lạnh một tiếng “Tưởng em muốn giúp ai ngờ còn đổ dầu vào lửa, làm gì mà nói mấy chuyện vô nghĩa ấy?”
“Yên tâm, anh ta nhất định giúp, trừ khi anh ta muốn thừa nhận bản thân không phải là đàn ông.”
Chương Gia Quân miệng vừa ngậm lại, di động đầu giường vang lên, cô cầm lên, tên hiển thị là “Tên họ Lí xấu xa”, bốn người ăn ý đồng thời nhìn nhau một cái, cô hít sâu một hơi, lưu loát nghe điện.
“….. nói đi, giúp hay không
giúp…. điều kiện trao đổi là gì… chiều mai… được…. tôi biết nơi đấy,
được, mai buổi chiều hai giờ gặp.” Nói chuyện xong suy nghĩ của cô vẫn còn dừng lại ở cuộc nói chuyện, ách, anh ta không thể vô duyên
vô cớ giúp cô, có điều chính cái “điều kiện trao đổi” lại khiến cô bất an a.
“Chị cả, sao lại im lặng vậy? Vừa rồi nói điều kiện trao đổi là sao?” Chương Gia Phán lo lắng hỏi.
Thu lại suy nghĩ, cô trào phúng cười “Anh ta nói thiên hạ không có chuyện ăn trưa không trả tiền, anh ta có thể giúp, nhưng có điều kiện.”
“Điều kiện gì?”
“Chiều mai gặp mới biết được.”
Chương Gia Bảo hai mắt chớp chớp đảo tới đảo lui “Anh Lí có thể nào lợi dụng cơ hội này chỉnh chị cả không?”
“Anh Lí không phải là người xấu như vậy a.” Chương Gia Nhạc đối với em gái nhỏ nhíu mày một chút, cô gái nhỏ này còn bé,
sao có thể dùng dạ tiểu nhân đo lòng quân tử như thế chứ.
“Đàn ông so với phụ nữ có giả
dối hay độc ác cũng không hiện lên mặt đâu, trong bụng một bồ dao găm,
âm hiểm ở sau lưng người ra đâm một đao. Anh Lí nếu có cơ hội chỉnh chị
cả liệu có bỏ qua sao?” Chương Gia Bảo một lòng muốn xem kịch hay.
Chương Gia Nhạc không cho là đúng gõ gõ lên đầu em gái, “Bà này nhưng điều mình nghĩ có hiện lên mặt bao giờ không? Đúng là đồ quỷ kế đa đoan rùi cũng nghĩ người ta đều giống bà sao?”
“Bản tính con người vốn có nhiều mặt, em không phải quỷ kế đa đoan mà là nhìn thấu lòng người, thà mình
lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử còn hơn là lấy dạ quân tử đo lòng tiểu
nhân.”
Dùng hai tay đan chéo nhau tạo thành chữ “X”, tỏ vẻ muốn ngừng chiến Chương Gia Nhạc không muốn cùng em gái tranh
cãi, Tuy nha đầu này còn chưa đến hai mươi tuổi nhưng lại nói chuyện cứ
như người đã trải qua bao sóng gió cuộc đời, tài ăn nói của cô em gái
nhỏ này chính là như bà cụ non.
Chương Gia Quân bất đắc dĩ lắc đầu, hai
đứa em này thật cực đoan quá, cô hai thì thích vui vẻ, cô út thì lại như bà cụ non, chỉ có cô ba là có điểm giống cô. “Gia Phán, em nghĩ sao?”
“Chuyện này em có vẻ ủng hộ em
út nha, Lí Duẫn Trạch từ nhỏ với chị không thể nói chuyện tử tế, giờ có
cơ hội đưa chị lên thớt liệu anh ấy có thể bỏ cơ hội báo thù bao năm nay bị chị làm tổn thất tinh thần không, sao có thể không làm đây?”
“Cái gì mà tổn thất tinh thần a?” Cô hai cùng cô út đồng thời tò mò hỏi.
“Kẻ thù ở cùng khu, đi trên
đường luôn lo lắng gặp nhau, mấy người có thể tưởng tượng được cái loại
áp lực tinh thần này có bao nhiêu khủng khiếp đi.”
Hai người bất chợt hiểu ra gật gật đầu,
sau đó nhịn không được cười vang lên. Rất khoa trương, cái này cũng tính là làm tổn thất tinh thần đi.
“Hai bà không cần cười, nếu
không tin cứ đợi mà xem, anh ta nhất định cho rằng bản thân nhiều năm đã sống dưới áp lực tinh thần này.”
“Đúng thế, có điều khẳng định anh ta không có bị nhiễm khuynh hướng thích bị ngược, bằng không cũng không cần phải bàn bạc a?” Chương Gia Quân tức giận