rời…” Nhan lão gia không chút khách khí mắng.
“Cái lão già thối kia, Nhan gia cũng có cái gì tốt, thần giữ của, đồ bảo thủ…”
Ông một lời, tôi một lời, hai vị lão gia càng mắng càng hăng, giống như bọn họ có cừu hận mấy đời vậy…
Chương Gia Quân đứng một bên choáng váng. Sao lại thành ra thế này?
Trời ạ, chuyện này nên kết thúc thế nào đây?
Bất kể như thế nào, ít nhất cô có thể
xác định rõ một chuyện… từ giờ trở đi, cô không thể xem vào, chuyện duy
nhất cô có thể làm, chính là lặng lẽ ngồi đợi cả hai kiệt sức.
Sự thật đúng là khó liệu.
Hồi tưởng hai mươi tư tiếng vừa qua, Chương Gia Quân cảm thấy mình như lạc vào một giấc mộng.
Vì gặp Bạch lão gia, cả đêm cô trằn trọc đến hừng đông, bởi vì tin tức khắp nơi đều cho cô biết, lão gia này đáng sợ cỡ nào.
Đúng thế, lão gia này đúng là rất lợi
hại, thế nhưng sau khi đối thủ sống chết của ông xuất hiện, cô từ hoàn
cảnh xấu bỗng trở nên có ưu thế, cuối cùng lấy được vé vào cửa Bạch gia.
Mơ mơ màng màng về đến nhà, thấy Chương
Gia Lạc đang như ngồi trên lửa, nghe em kể lại mọi chuyện, Chương Gia
Quân cuối cùng cũng hiểu rõ chân tướng mọi chuyện.
Thì ra, cô hai đã vô tình nhìn thấy
thiệp mời trên bàn, tuy không biết người ký tên là ai, nhưng khi nhìn
đến họ, cảm giác có chuyện không ổn xảy ra.
Cô hai tuy biết rõ Vũ Đường, nhưng cũng
không biết cách nào tìm anh, mà người cũng cấp manh mối duy nhất chỉ có
Lý Duẫn Trạch, Lý Duẫn Trạch vừa nghe có chuyện xảy ra, vô cùng khí khái đàn ông vỗ ngực cam đoan sẽ chịu trách nhiệm xử lý tốt chuyện này.
Kế tiếp không cần tìm Lý Duẫn Trạch nói
rõ với cô, Chương Gia Quân cũng đoán được chuyện gì xảy ra, Lý Duẫn
Trạch biết trưởng bối hai nhà vốn có gút mắc, cho nên dứt khoát tìm ông
ngoại Nhan ra mặt, bởi vì dưới tình huống này, chỉ có ông ngoại mới có
thể bảo vệ sự tôn nghiêm của cô.
Về phần ông ngoại Nhan có thật sự muốn
cô trở thành cháu dâu mình hay chỉ đơn thuần muốn giúp cô cũng không
quan trọng, nói tóm lại, anh chẳng những có thể bảo vệ được tôn nghiêm
của cô, còn làm cho Bạch lão gia không thể không đón nhận cô, đây là
điều khiến mọi người đều bất ngờ.
Cái này thật sự giống như nằm mơ, không
nghĩ tới đúng là nhờ Lý Duẫn Trạch mà cô thuận lợi gả cho Bạch Vũ Đường, đối với anh, cô cảm thấy rất có lỗi, đương nhiên, càng cảm kích hơn.
Có điều, khi Vũ Đường từ chỗ Lý Duẫn
Trạch biết được mọi chuyện, một chút cảm giác vui vẻ cũng không có, tức
giận la hét chuyện anh cưới vợ dựa vào cái gì phải tìm “Tình địch” giúp
đỡ?
Tình địch? Đúng thế, ngày sinh nhật Lý
Duẫn Trạch mượn lời người say gọi điện cho cô, anh đã nhìn ra tâm ý của
Lý Duẫn Trạch, chỉ là cố tình làm lơ lạnh nhạt, không muốn vạch trần.
Anh cảm thấy cảm giác này thật uất ức, thực tế khi nghe Lý Duẫn Trạch nói, “Nếu không thể để cô ấy đem khó khăn giao cho anh, các người không thể nào nắm tay nhau đi cả đời.” Giờ, anh giống như trúng một cái tát, càng buồn bực hơn.
Chương Gia Quân lén lút ngồi bên cạnh Bạch Vũ Đường, hít sâu một hơi, ra vẻ thoải mái nói “Ông của anh cùng ông ngoại Nhan cuối cùng là có thâm thù đại hận gì?”
“Anh cũng không biết rõ lắm, chỉ biết là, thời đại học, cả hai người đều nhìn trúng một học muội, mà vị
học muội kia cuối cùng chọn gả cho ông ngoại Nhan, hai người từ đó về
sau có khúc mắc, rất không may, con của hai người lại cùng vừa ý một cô
gái, mà cô gái kia cuối cùng vẫn đồng ý gả cho Nhan gia, chuyện này lại
càng nan giải.” Những chuyện này mười mấy tiếng trước, là anh nghe được tự phía Lý Duẫn Trạch.
Ông nội vốn là người rất sĩ diện, lại
bại bởi tay Nhan lão gia hai lần, lúc này cuối cùng bắt được cơ hội làm
hoà, làm sao có thể không nắm cho chắc?
Khó trách hai người cãi nhau thành như
thế.” Nếu không phải hai người đều có thân phận và địa vị, không khéo đã lao vào vật lộn trên đất cũng nên.
Nửa ngày sau, giọng của anh mang theo đè nén hỏi “Em không có gì muốn nói sao?” Tuy cô không đào ngủ, nhưng cô lại bỏ qua anh, tự mình đối mặt với khó
khăn, anh thật sự không cách nào có được tin tưởng của cô sao?
“Ách… Lúc nào đó em nhất định phải đến thăm hỏi ông ngoại Nhan, thật lòng cảm ơn ông.” Cô nói với anh.
Anh hung dữ nghiêng đầu trừng mắt “Không có Nhan lão gia, ông nội cũng sẽ chấp nhận hôn sự của chúng ta.”
Thoáng dừng lại, Chương Gia Quân cẩn thận nói “Ông nội của anh thật sự bất mãn với em.”
“Người em phải lấy là anh, không phải ông ấy.”
“Nếu như kết hôn chỉ đơn giản như vậy thì thế giới này làm gì có chuyện “Người có tình nhưng không thể đến được với nhau” chứ.”
“Anh đã sớm hạ quyết tâm, nếu
như ông nội không tôn trọng lựa chọn của anh, anh sẽ trực tiếp thoát ly
khỏi quan hệ với tập đoàn Thiên Tuấn.”
“Em không hi vọng anh vì em mà hi sinh lớn như thế.”
“Yêu một người nhất định phải hi sinh gì đó, nếu như chúng ta đổi chỗ cho nhau, em cũng sẽ không làm vậy sao?”
Đúng thế, yêu một người vốn nhất định
phải hi sinh gì đó, lớn thì là bối cảnh gia đình, nhỏ chính là thói quen vốn có, bởi vì không ai hoàn mỹ cả.
“Thật may chúng ta vẫn chưa phải gặp tình huống này.” Dừng lại, cô thâm t
