Pair of Vintage Old School Fru
Bắt Được Rồi, Vợ Ngốc

Bắt Được Rồi, Vợ Ngốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323520

Bình chọn: 9.5.00/10/352 lượt.

.

- “Không.”

- “Vậy tại sao anh cứ lôi tôi đi thế?” – Ái Hy khó chịu đẩy đẩy bàn tay đang đặt ngang eo mình, giọng nói pha lẫn chút tức giận.

Dường như Minh Vỹ đã quen với việc những ánh mắt xung quanh luôn dò xét mình, nhưng Ái Hy lại hoàn toàn ngược lại.

Đột ngột Minh Vỹ khựng lại, sau đó nói tiếp.

- “Tôi lớp 12A2, em 11A3. Nếu em biết đường thì tự đi đi.”

- “Tôi có chân, tự tôi đi được, không cần anh lo.” – Ái Hy ngước mặt lên, đôi mắt căm giận chiếu thẳng vào Minh Vỹ.

Đúng là quá đáng mà!

- “…” – Minh Vỹ buông tay ra, sau đó lạnh lùng bước đi.

Lúc Minh Vỹ đi rồi, Ái Hy mới nhận ra một sự thật đau lòng. Ngôi trường Star thiết kế theo phong cách Châu Âu, nên việc tìm được khu vực phòng học không dễ tý nào trong ngôi trường sa hoa này.

Ái Hy thất vọng lê bước, đành phó mặc mọi chuyện cho ông trời định đoạt.

Làm sao đây? Làm sao đây?

Ái Hy đã đi lòng vòng khuôn viên trường cả chục lần rồi, cứ mãi thế này đúng là không phải cách hay.

Đến mức này thì đành dùng chiêu thức năm xưa ở trường Tử Dương – “mỹ nhân kế” mà thôi…

Đưa đôi mắt lém lỉnh nhìn ngó xung quanh, một anh chàng đẹp trai có vẻ khá thân thiện lọt vào tầm nhìn của Ái Hy.

Đã xác định được mục tiêu!

Ái Hy bước đến gần chỗ chàng trai ấy, vẻ mặt thản nhiên cố gắng hoà nhập với bầu không khí lạ lẫm ở ngôi trường rộng lớn này, cố gắng tỏ ra điềm tĩnh tĩnh.

Tiếp theo thế nào đây?

Đột ngột Ái Hy lại rơi vào trạng thái lơ đễnh, thật sự không biết mình nên làm gì tiếp theo.

*Huỵch*

Ái Hy tiếp đất một cách “hoành tráng” trước mặt chàng trai thân thiện ấy, đôi mắt bắt đầu mọng nước.

- “Ui!”

Nhờ trời, cú tiếp đất này khiến Ái Hy sắm vai một mỹ nhân yêu kiều bị vấp té, trông chờ sự giúp đỡ của chàng hoàng tử trong câu chuyện cổ tích.

- “Này, cô không sao chứ?” – Giọng nói dễ nghe cất lên, một bàn tay đưa ra trước mặt Ái Hy.

Ái Hy vờ ngại ngùng nắm lấy bàn tay ấy, nhưng gương mặt ngạc nhiên của anh chàng thân thiện đập vào mắt Ái Hy cách đó không xa.

Không sai, anh ta chỉ đứng nhìn Ái Hy ngã mà không thèm bước đến giúp đỡ.

Vậy… chủ nhân của bàn tay kia là ai?

Một gương mặt điển trai khác nhanh chóng rơi vào tầm mắt của Ái Hy. Trước ánh nắng mặt trời, gương mặt đó càng được tôn vinh thêm vẻ đẹp vốn có.

Ái Hy ngây người nhìn chàng trai tốt bụng trước mặt, quên bẵng kế hoạch của mình.

Chàng trai ấy đỡ Ái Hy đứng dậy, sau đó cau mày liếc nhìn Ái Hy.

- “Lần sau đi đứng cho cẩn thận.”

Anh ta quay người bỏ đi, Ái Hy mới sực tỉnh, vội vã níu lấy tay của chàng trai ấy.

- “Anh gì ơi, anh có thể chỉ giúp em lớp 11A3 ở đâu không vậy?” – Giọng nói ngọt ngào của Ái Hy cất lên, đôi mắt chớp chớp nhìn chàng trai ấy chờ đợi.

Khoé miệng chàng trai khẽ nhếch lên, nở một nụ cười toả nắng.

- “Cô mơ à?” – Chất giọng lạnh lùng hoàn toàn khác với khi nãy, anh ta quay lưng bỏ đi để lại Ái Hy đang nghệch mặt ra, vẫn chưa hoàn toàn lấy lại được tinh thần sau cú shock quá lớn.

Mãi một lúc sau, khi đã định thần lại được, Ái Hy hậm hực bước theo chàng trai lúc nãy…

Không thể dễ dàng bỏ qua như thế này được!

- “Này, tên khốn kia!” – Ái Hy chỉ thẳng vào chàng trai kia, đôi mắt chất chứa những tia nhìn oán hận. – “Giúp người thì giúp cho trót, anh không biết câu đó à? Anh có phải con người không vậy?”

Chàng trai kia dừng bước, nét mặt u ám quay lại nhìn Ái Hy.

- “Cô đang nói tôi?” – Chỉ thẳng vào mình như chờ sự xác thực, chàng trai gằn giọng.

- “Không nói anh chứ nói ai?” – Ái Hy tức giận gật đầu xác minh, đôi môi mím chặt cố gắng kìm nén cảm xúc.

Bước chân của chàng trai ấy từ từ rút ngắn khoảng cách giữa hai người.

Cả hai người đứng đối mặt với nhau, nhưng chiều cao lại quá chênh lệch nên Ái Hy phải ngước mặt lên trừng mắt với chàng trai ấy đầy căm phẫn.

- “Cô có biết chưa?” – Chàng trai đột ngột gằn giọng, sau đó cười một nụ cười mang đầy sát khí, những tiếng rắc rắc đáng sợ bắt đầu vang lên.

- “Biết gì?” – Cảm giác căng thẳng tột độ bắt đầu lấn chiếm tâm hồn Ái Hy, nhưng Ái Hy vẫn mạnh miệng hỏi.

Sao đột nhiên Ái Hy lại cảm thấy lạnh người thế này?

- “Biết rằng…” – Chàng trai làm vẻ bí ẩn, gương mặt đanh lại, nắm đấm giơ lên. – “… con gái tôi cũng đánh.”

Hành động thô lỗ ấy khiến Ái Hy giật mình, nhắm mắt lại sợ hãi chờ lực tiếp xúc từ phía bên kia.

- “Điền Huân, làm gì vậy?” – Một bàn tay ôm lấy vai Ái Hy, tay còn lại đỡ nắm đấm của chàng trai tên Điền Huân.

- “Tránh ra, Minh Vỹ.” – Điền Huân vẫn nhìn Ái Hy với ánh mắt “hình viên đạn”, gương mặt lạnh lùng yêu cầu.

Hai chữ Minh Vỹ lọt vào tai Ái Hy, đôi mắt nhắm chặt lúc nãy giờ đây đang từ từ hé mở.

Không hiểu tại sao những lúc có Minh Vỹ bên cạnh, cảm giác an toàn của Ái Hy lại được nâng cao hơn gấp vạn lần…

Ái Hy ngước mặt lên nhìn Minh Vỹ, khuôn mặt ấy vẫn lãnh đạm, đôi mắt hổ phách sâu thẳm đang trừng mắt nhìn Điền Huân.

- “Cậu muốn làm gì bất kỳ đứa con gái nào trong trường này, tôi không quan tâm…” – Minh Vỹ nói chậm rãi, sau đó hất bàn tay của Điền Huân ra. – “… nhưng nếu đụng đến cô ấy, chứng tỏ cậu chán sống rồi.”

- “Tôi đi với cậu bao nhiêu năm mà chẳng bằng con nhóc này ư?