Ring ring
Bảy Ngày Ân Ái

Bảy Ngày Ân Ái

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210572

Bình chọn: 7.00/10/1057 lượt.

n Tâm biết bà ta đã rơi vào cái lưới mà

mình giăng ra, không thể thoát được.

Trong mắt Thẩm Diên lộ ra vẻ đau thương rất rõ ràng, cảm

giác đau thương này dâng lên cứ như là thủy triều vậy.

"Đúng vậy, bọn họ đã không còn trên đời này nữa, nhất

là Hoắc Uyên. Tôi vẫn luôn nghĩ rằng nếu có một ngày tôi thực sự trở thành Hoắc

Giai Ý thì nhất định sẽ đi tìm ông ấy, để ông ấy hiểu rằng tôi mới là người yêu

ông ấy nhất trên đời này. Đáng tiếc, đã không có cơ hội nữa."

Lời của bà ta bỗng nghẹn lại, giống như là có một bàn tay

đang bóp cổ bà ta vậy. Ngừng một chút lại nói tiếp.

"Nhưng tôi vẫn phải tiếp tục làm như vậy, đáng tiếc là

nốt ruồi son của tôi lại mãi mãi bán đứng tôi, bất luận là làm cách nào cũng

không thể xóa được."

Úc Noãn Tâm không biết nói gì. May mà nốt ruồi son này vẫn

còn, nếu không Thẩm Diên sẽ lấy giả làm thật rồi. Ánh mắt nàng nhìn vào gương mặt

Thẩm Diên, cuối cùng nàng đã hiểu tại sao ảnh chụp năm đó và người thật có khác

nhau là vì nhiều năm nay Thẩm Diên đã phẫu thuật thêm không ít lần mới có thể

giữ được dung mạo như Hoắc Giai Ý.

Nghĩ đến đây, tự nhiên Úc Noãn Tâm bỗng thấy rùng mình.

Không khí có chút bi thương không nói nên lời. Im lặng một

lúc lâu, Hoắc Thiên Kình bỗng mở miệng hỏi một vấn đề kì lạ.

"Tả Lăng Thần có phải là con của bà không?"

Tim Úc Noãn Tâm đập thình thịch, ngạc nhiên mà nhìn Hoắc

Thiên Kình, lập tức hiểu được cái gì mà quay đầu nhìn Thẩm Diên.

Đúng vậy, rất có khả năng này.

Nhưng khi Thẩm Diên nghe xong thì lại hơi nhíu mày, xem ra

là cảm thấy rất khó hiểu.

"Tả Lăng Thần?"

Bà ta hỏi lại: "Cậu nói là tổng tài hiện nay của Tả Thị

sao, làm sao tôi có thể có được một đứa con ưu tú như thế?"

Câu trả lời của bà ta làm Hoắc Thiên Kình và Úc Noãn Tâm đều

ngẩn ra, một lúc sau Hoắc Thiên Kình nhìn Thẩm Diên mà hỏi từng chữ: "Rốt

cuộc bà có từng thay Hoắc Giai Ý quan hệ với Hoắc Uyên không?"

Điều này rất quan trọng. Mãi đến nay, trong tiềm thức của hắn

không vẫn tiếp nhận được chuyện Tả Lăng Thần là kết quả của sự loạn luân.

Môi Thẩm Diên từ từ cong lên. "Tôi hiểu ý của cậu,

nhưng tôi có thể nói cho cậu là tôi và Hoắc Uyên chưa từng phát sinh chuyện gì

cả, cho dù tôi có cởi hết quần áo đứng trước mặt ông ấy thì ông ấy vẫn không

nhúc nhích. Cậu có biết tại sao không? Bởi vì khi ấy tôi chưa thật giống với Hoắc

Giai Ý, nếu như là bây giờ thì tôi nhất định sẽ trở thành người của ông ấy, là

người đàn bà duy nhất của ông ấy."

Sắc mặt Hoắc Thiên Kình dần trở nên nặng nề, mà Úc Noãn Tâm

cũng bắt đầu khó thở. Nàng biết so với việc tiếp nhận sự thật Tả Lăng Thần là

con của Hoắc Giai Ý và Hoắc Uyên thì thà rằng chấp nhận việc Thẩm Diên từng

quan hệ với Hoắc Uyên.

Nhìn hy vọng trong mắt Hoắc Thiên Kình dần tắt đi, lòng Úc

Noãn Tâm cũng cảm thấy đau nhói theo. Nàng khẽ nắm lấy tay hắn, dùng sức mạnh dịu

dàng mà cho hắn sự ấm áp. Người đàn ông này rất kiên cường nhưng có kiên cường

tới đâu đi nữa thì cũng có lúc yếu đuối cần được an ủi.

Bàn tay mềm mại của nàng lại bị hắn nắm chặt, ánh mắt Hoắc

Thiên Kình nhìn nàng có chứa vẻ dịu dàng không đo được.

Nụ cười trong trẻo của Úc Noãn Tâm phản chiếu trong mắt hắn.

Thẩm Diên cũng nhìn thấy ánh mắt của hai người, vẻ thê lương

trong mắt càng nhiều thêm.

"Lúc đó Hoắc Uyên cũng dùng ánh mắt này nhìn Hoắc Giai

Ý, trong mắt ông ấy chỉ có Hoắc Giai Ý."

Úc Noãn Tâm xấu hổ, muốn rút tay ra nhưng lại bi Hoắc Thiên

Kình nắm càng chặt…

"Cậu thật sự rất giống ông ấy, lẽ nào chúng tôi đã đoán

sai sao?"

Thẩm Diên nhìn Hoắc Thiên Kình, trong mắt chứa nghi hoặc.

"Cậu rất giống với Hoắc Uyên, ngay cả thần thái cũng rất giống, chỉ có điều

người bên cạnh cậu là Úc Noãn Tâm chứ không phải Hoắc Giai Ý. Cậu biết không,

ngay cả dáng vẻ cậu nhìn người mình yêu cũng giống y hệt như là Hoắc

Uyên."

Rốt cuộc Cố Đông cũng mở miệng, khó khăn mà nói "Đoạn

băng ghi âm này hoàn toàn là thật đó Hoắc tiên sinh…"

Nói đến đây, ông ta nuốt một ngụm nước bọt. "Tôi thừa

nhận bao nhiêu năm nay Hoắc phu nhân vẫn nhẫn nhịn hành vi xảo trá này của tôi.

Công ty của tôi và chi phí phẫu thuật của tiểu Diên đều dùng tiền của Hoắc phu

nhân. Bà ấy đúng là một người tốt. Nhưng Hoắc tiên sinh, ngài là người quản lý

Hoắc gia, phải chăng nên làm rõ thân thế của mình. Cho dù hôm nay tôi có phải bỏ

mạng trong tay ngài thì tôi cũng phải nói."

"Ông muốn nói cái gì?"

Đôi môi mỏng của Hoắc Thiên Kình từ từ cong lên một đường

cong tàn nhẫn khó mà nắm bắt được.

Dường như Thẩm Diên đã đoán được Cố Đông sẽ nói gì nên cẩn

thận mà kéo kéo góc áo của ông ta.

Cố Đông lại giống như rất dứt khoát mà nhìn Hoắc Thiên Kình,

tuy giọng nói có hơi run run nhưng thái độ rất rõ ràng…

"Hoắc tiên sinh, tôi đang thấy tiếc cho ngài. Ngài đường

đường là một người đàn ông, sao có thể nghe theo sự an bài của một người phụ nữ.

Thông qua đoạn băng ghi âm vừa rồi cùng những lời của Tiểu Diên, sự thật thế

nào thì mọi người đều biết. Trên thực tế, lẽ ra tổng tài hiện nay của Tả Thị

nên họ Hoắc mà Hoắc tiên sinh ngài nên gọi là… Tả Thiên Kình!"

Câu này vừa