với con, nhưng còn là một sinh mệnh, làm sao bà có thể nhẫn
tâm để con biến mất trên đời này chứ?"
Hoắc lão phu nhân nhìn Tả Lăng Thần, đau lòng nói:
"Không phải bà ngoại không thương con, mà là bà không biết nên đối mặt với
con như thế nào, con vừa sinh ra là đã phải đeo theo tội lỗi của cha mẹ trên
lưng, bà…"
"Bà ngoại!"
Tả Lăng Thần khó khăn mà mở miệng: "Chuyện đã là quá khứ
rồi, con chỉ biết từ nhỏ tới lớn người thương con nhất là cậu và ba con, bất luận
là thế nào thì con cũng chỉ thừa nhận quan hệ này."
"Sao mọi chuyện có thể là quá khứ được chứ!"
Hoắc lão phu nhân chua xót mà nhìn anh và Hoắc Thiên Kình:
"Nếu thật sự đã là quá khứ thì sao các con còn nghi kỵ lẫn nhau, sao lại
cho người kia là hung thủ giết người chứ? Cho dù biết năm xưa cha mẹ của hai
bên đều chết vì tai nạn bất ngờ nhưng vẫn cứ đổ tội cho đối phương, mấy năm nay
Hoắc Thị và Tả Thị tranh nhau có ý nghĩa gì chứ? Lăng Thần cũng vậy, Thiên Kình
cũng vậy, hai đứa đều là cốt nhục của Hoắc gia, sao lại muốn tàn sát lẫn
nhau?"
Hoắc Thiên Kình xoa xoa vùng trán đang đau nhức, mà Tả Lăng
Thần lại đau đớn không chịu nổi.
"Mẹ, mẹ đừng kích động như thế. Được rồi, hôm nay đừng
nói nữa có được không?" Anna Winslet nhìn Hoắc lão phu nhân kích động nên
vội vàng khuyên nhủ.
Hoắc lão phu nhân khẽ lắc đầu…
"Con dâu à, thực ra người mà mẹ phải xin lỗi nhất chính
là con!"
"Mẹ…"
Anna Winslet run run: "Mẹ đừng nói như vậy!"
"Con dâu à, năm đó con biết chuyện của Uyên Nhi và Giai
Ý nhưng vẫn khăng khăng một mực đi theo nó, thậm chí có thể bao dung đứa trẻ mà
hai đứa bất hiếu đó sinh ra, chăm sóc cho bà già này bao nhiêu năm nay, mẹ thật
sự phải cảm ơn con." Giọng Hoắc lão phu nhân nghẹn ngào: "Con có biết
tại sao mẹ thường đối đầu với con không?"
"Mẹ!" Cảm xúc của Anna Winslet cũng không bình
tĩnh được nữa, môi của bà cũng run run, nhẹ nhàng lắc đầu.
"Hoắc lão phu nhân nhìn bà, đau lòng nói: "Là vì sợ
con không quan tâm đến bà già này nữa. Bởi sự mềm lòng của mẹ mà con đã bị tổn
thương nghiêm trọng. Sau khi Uyên Nhi qua đời, con đã gánh vác cả Hoắc Thị, con
còn trẻ như vậy, thật ra hoàn toàn có thể không cần để ý đến chuyện của Hoắc
gia, dù sao thì cũng là do Uyên Nhi có lỗi với con. Thế nhưng con không có rời
đi, thậm chí là chăm sóc cho mẹ rất tốt, mà mẹ thì lại sợ, sợ có một ngày con
không chịu nổi nữa rồi không quan tâm đến mẹ!"
"Mẹ!"
Mắt Anna Winslet ngấn nước: "Sao con có thể làm thế chứ?
Con là con dâu của Hoắc gia, con yêu Hoắc Uyên, yêu mẹ, yêu Thiên Kình. Chỉ cần
con còn sống thì sẽ còn quan tâm đến mẹ."
Lần đầu tiên, trong giọng nói vẫn luôn lãnh đạm của Anna
Winslet mang theo một cảm xúc khiến người ta cảm phục và đau xót, Úc Noãn Tâm
bên cạnh cũng thấy chua xót cho bà. Trước nay nàng vẫn cho là mẹ chồng nàng là
một người rất khó ở chung, thậm chí là một người quá sắc sảo. Nhưng ở chung
càng lâu thì nàng lại phát hiện bà là một người đầy trí tuệ, luôn lặng lẽ quan
sát mọi chuyện, nhưng hôm nay, nàng lại phát hiện thêm thì ra bà còn là một người
phụ nữ giàu tình yêu nhưng lại che giấu nó đi.
"Con dâu, con có thể tha thứ cho mẹ không? Mẹ biết từ
sau khi Uyên nhi qua đời thì mẹ rất hà khắc với con, cho dù con không tha thứ
cho mẹ thì mẹ cũng không trách con đâu." Hoắc lão phu nhân ứa lệ, tâm sự
bao nhiêu năm nay đã được giãi bày hết vào lúc này.
Nước mặt của Anna Winslet rốt cuộc cũng chảy xuống.
Bao nhiêu năm nay, khi đối mặt với việc chồng mình yêu người
phụ nữ khác bà không khóc.
Nhìn chồng mình có con với người phụ nữ khác bà cũng không
khóc.
Chịu đựng tình yêu loạn luân giữa chồng mình và em gái, bà
cũng không khóc.
Chồng qua đời, bà không khóc; Thiên Kình ra đời, bà không
khóc; chăm sóc mẹ chồng, gánh vác Hoắc Thị, bà cũng không khóc.
Nhưng hôm nay…
Rốt cuộc bà đã khóc.
Một câu "Con có thể tha thứ cho mẹ hay không?" đã
công nhận những vất vả của bà trong bao nhiêu năm nay.
Nhưng mà…
"Mẹ, sao con có thể trách mẹ được, mẹ phải trách con mới
đúng!"
Nước mắt Anna Winslet trộn lẫn với tâm trạng phức tạp rối
ren, bà nắm lấy tay Hoắc lão phu nhân, nước mắt chảy ra từ đôi mắt xanh lam…
"Con phải xin mẹ tha thứ cho con mới đúng, con không phải
là một đứa con dâu tốt, bởi vì, bởi vì con gạt tất cả mọi người làm một chuyện
mà mọi người không thể tưởng tượng được."
Hoắc lão phu nhân bị lời của Anna Winslet làm cho mơ hồ, giật
mình một lát, ánh mắt ngấn lệ cảm thấy hoang mang. Nhưng dù sao bà cũng là một
người khôn ngoan nên đương nhiên sẽ nghe ra ý tứ trong lời của Anna Winslet.
Tả Lăng Thần cũng thận trọng mà nhìn Anna Winslet.
Chỉ có Hoắc Thiên Kình là bình tĩnh, hắn lặng lẽ mà nhìn mẹ
mình, nhìn vẻ mặt hết sức kích động của bà, vẻ suy tư trong mắt ngày càng trầm
trọng.
Úc Noãn Tâm lại có chút bất an, khẩn trương mà nhìn mẹ chồng.
Trong nhất thời, lời của Anna Winslet làm tất cả mọi người đều
có những biểu hiện khác nhau.
"Con dâu, con vừa mới nói cái gì?" Hoắc lão phu
nhân phản ứng lại, kinh ngạc mà hỏi.
Sắc mặt của Anna Winslet cực kỳ không được tự nhiên, thậm