anh ấy mà nói, em là người con gái đầu tiên và cũng là cuối cùng mà anh ấy
muốn có được. Anh ấy nói mình chưa từng tưởng tượng được sẽ có một ngày vì đoạt
được một cô gái mà đùng hết tất cả thủ đoạn. Anh ấy nhờ anh nói với em câu
này!"
"Câu gì?" Giọng của Úc Noãn Tâm đã nghẹn lại.
Giọng của Tả Lăng Thần cũng có chút kiềm nén.
"Thật ra anh ấy luôn biết em đang chờ đợi điều gì, chẳng
qua người như Thiên Kình không biết cách biểu đạt một số câu. Nhưng trong cuộc
gọi cuối cùng, sau khi Thiên Kình dặn anh hết tất cả mọi chuyện xong thì anh ấy
muốn anh nhắn với em giúp anh ấy rằng… anh ấy yêu em!"
Cả người Úc Noãn Tâm bỗng run lên bần bật, ngay sau đó, nước
mắt tràn mi.
Cuối cùng thì nàng đã nghe được lời mà mình muốn nghe, nhưng
lại thông qua miệng của một người khác. Không, nàng không muốn như thế.
"Lăng Thần, nhất định em sẽ chờ anh ấy trở về!"
Qua làn nước mắt, nàng nhìn vào ánh mắt khổ sở của Tả Lăng
Thần, kiên định mà nói: "Em muốn chính miệng anh ấy nói với em câu này,
cho nên em nhất định đợi anh ấy quay lại!"
Lòng Tả Lăng Thần đau như có dao cắt, nếu lúc ấy anh không
phản bội tình yêu của mình thì anh sẽ không khiến cho cô gái mình yêu đau khổ
như vậy.
"Noãn Tâm, em có từng nghĩ rằng có lẽ thi thể bên trong
kia thật sự là Thiên Kình không. Hoặc có lẽ, chúng ta sẽ mãi mãi không tìm thấy
tung tích của Thiên Kình…"
"Em sẽ chờ!"
Úc Noãn Tâm không đợi anh nói xong liền quả quyết mà đưa ra
lời thề: "Thiên Kình, anh ấy sẽ không nỡ để con mình không có cha!"
Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên cái bụng đã lớn, trong lòng thầm
cầu nguyện…
Các con, hãy cầu nguyện cho ba ba có thể bình an mà trở về.
Nhìn vẻ mặt kiên quyết của Úc Noãn Tâm, Tả Lăng Thần cũng
không nói gì thêm nữa, chỉ có lòng hâm mộ bỗng tràn ra. Bất luận là Thiên Kình
sống hay chết thì anh biết, anh sẽ không bao giờ có được trái tim của cô gái
này nữa.
Đúng như mọi người đã dự tính, ngày hôm sau, khi thị trường
chứng khoán vừa bắt đầu giao dịch thì liền có tin tức bất lợi được đưa ra. Mà
người tung tin không phải là ai khác, chính là Phương Thị – tập đoàn đang chuẩn
bị cho Hoắc Thị một cú thật mạnh.
Đầu tiên là báo chí ồ ạt đưa tin Hoắc Thiên Kình – tổng tài
của tập đoàn Hoắc Thị bỗng mất tích, thậm chí là bao vây sở cảnh sát đòi công
khai chân tướng. Hoắc Thị lại đáp trả bằng cách chỉa mũi dùi vào Phương Thị.
Trong nhất thời, giao tình bao nhiêu năm nay giữa hai nhà Hoắc
- Phương bỗng tan thành bọt nước, quan hệ hợp tác hoàn toàn bị cắt đứt. Ngày
hôm đó, tất cả những tạp chí kinh tế trên thế giới đều có chung một tiêu đề. Thậm
chí tin tức bất lợi này cũng nhanh chóng lan vào vòng giải trí. Đồng thời với
việc phản đoán tung tích của Hoắc Thiên Kình, báo chí cũng lo lắng cho cuộc sống
sau này của đương kim ảnh hậu Úc Noãn Tâm.
May mà vừa sáng sớm, Tả Lăng Thần đã đẩy cánh cửa phòng họp
đang loạn thành một đống mà bước vào, đích thân tham dự hội nghị cổ đông của Hoắc
Thị. Không chỉ có thế, dưới ánh mắt của mọi người, Úc Noãn Tâm cũng theo sau Tả
Lăng Thần mà bước vào!
Đầu tiên, trong phòng họp rộng lớn yên tĩnh như một mảng biển
chết. Khi Tả Lăng Thần đi đến bên vị trí chủ tịch, ngồi xuống chiếc ghế vốn thuộc
về Hoắc Thiên Kình thì tiếng chất vấn nghi ngờ như thủy triều dâng đầy cả phòng
họp.
"Xin các vị cổ đông yên lặng một chút!"
Candy – trợ lý tổng tài nghiêm túc mà đứng dậy. Mặc dù cô
không rõ rốt cuộc thì Hoắc Thị đã xảy ra chuyện gì nhưng vẫn nói theo những lời
mà Tả Lăng Thần đã dặn trước.
"Bắt đầu từ hôm nay, Tả Lăng Thần Tả tiên sinh sẽ tạm
thời thay thế chức vị chủ tịch của Hoắc tiên sinh. Đây là do đích thân Hoắc
tiên sinh ủy quyền, các vị cổ đông không cần phải dị nghị."
Các cổ đông đều cả kinh. Mặc dù Tả Lăng Thần cũng là một
nhân tài hiếm có trong giới thương nghiệp, hơn nữa Tả Thị không ngừng lớn mạnh
trong tay anh nhưng trước đây Tả Thị luôn là đối thủ một mất một còn với Hoắc
Thị, hơn nữa trước giờ Tả Thị cũng không chuyên kinh doanh về tài chính. Như vậy
chẳng phải Hoắc Thị sẽ gặp nguy hiểm sao.
"Tả tiên sinh, cho hỏi bây giờ Hoắc tiên sinh đang ở
đâu?" Một vị cổ đông già chủ động lên tiếng hỏi.
"Đúng vậy, Tả tiên sinh ngồi vào chức chủ tịch không phải
là chuyện nhỏ, tại sao Hoắc tiên sinh lại làm ra quyết định này, thậm chí ngay
cả mặt mũi cũng không thấy đâu." Một vị cổ đông khác cũng đưa ra nghi vấn.
Úc Noãn Tâm có chút lo lắng mà nhìn anh, không biết anh sẽ
giải quyết thế nào khi đối mặt với tình huống này. Quan trọng hơn là mới sáng sớm
anh đã kéo nàng đến hội nghị của Hoắc Thị. Nàng thật không biết trong lòng anh
đang nghĩ gì.
Trên mặt Tả Lăng Thần cũng không có quá nhiều biểu cảm, thậm
chí có thể nói ánh mắt chỉ có thờ ơ cùng lãnh đạm…
"Các vị cổ đông, vừa rồi trợ lý đã nói rất rõ. Tả Lăng
Thần tôi chỉ tạm thời giữ chức chủ tịch thay cho anh họ tôi khi anh ấy còn chưa
đi nghỉ về. Trong thời gian này, toàn thể hoạt động kinh doanh của Hoắc Thị đều
do tôi quản lý."
Giọng của anh rất kiên định, không nhanh không chậm, thậm
chí có thể nói là thong thả ung
