Thiếp… không sao cả…” Tôi miễn cưỡng mỉm cười rồi nói: “Hoàng thượng, thiếp vẫn luôn nhớ… ngài đã từng nói, chúng ta có thể trở thành người bạn có thể dốc bầu tâm sự thầm kín trong lòng. Hoàng thượng, lúc này chúng ta có còn là bạn bè nữa không?”
“Bạn bè…” Sắc mặt Đường Thiên Tiêu dần dần chuyển sang trắng nhợt, ngài lùi lại sau một bước rồi chậm rãi nói: “Đối với một đế vương mà nói, bạn bè và người thân đều là thứ xa xỉ”.
Tôi im lặng.
Ngài chán nản buông ống tay áo xuống, thả thẳng xuống mặt đất, lững thững đi ra ngoài cửa.
“Hoàng thượng, xin ngài hãy khoác chiếc áo này vào…”
Có người hầu cầm chiếc áo lông màu trắng ra muốn khoác lên cho ngài nhưng bị ngài đẩy ra.
Cánh cửa cũ kỹ được mở ra, cơn gió lạnh giữa đêm lại thổi mạnh vào tường, tạo nên những tiếng gió rít đáng sợ.
Người hầu kia vội vã đóng cánh cửa lại, nhưng cơn gió lạnh kia đã tràn vào trong phòng, thổi đến trước ngực và bụng tôi, khiến tôi chẳng cảm nhận được hơi ấm của chiếc lò sưởi trong tay nữa.
Lúc này lại nghe thấy giọng nói của Đường Thiên Tiêu truyền từ ngoài vào: “Hâm nóng vài bình rượu rồi mang đến thư phòng cho trẫm”.
Người hầu nữ đáp lời, rất lâu sau không còn thấy bất cứ động tĩnh gì khác.
Đúng lúc tôi đoán phải chăng ngài đã rời khỏi đây, thì đột nhiên lại nghe thấy tiếng ngài ra lệnh cho người khác ở bên ngoài: “Mau cho người đi chuẩn bị cỗ xe ngựa, ngay sáng sớm mai đưa người phụ nữ trong phòng đến đại doanh của bọn phản nghịch dưới chân núi. Trẫm… không muốn nhìn thấy người phụ nữ đó nữa”.
Bọn phản nghịch trong miệng của ngài chắc chắn nhằm ám chỉ binh mã của Khang hầu Đường Thiên Trọng.
Thai nhi cựa quậy trong bụng bấy lâu lại đạp mạnh vào bụng tôi một cái, tôi cúi đầu vuốt nhẹ lên bụng, mỉm cười an ủi đứa trẻ: “Không sao đâu, ngày mai… có lẽ có thể gặp được phụ thân của con rồi”.
Tuy vẫn còn bốn tháng nữa mới chào đời, nhưng tôi vẫn tin rằng thai nhi trong bụng có thể nghe hiểu lời tôi nói, ít nhất thì có thể cảm nhận được những cái vuốt ve dịu dàng, ấm áp của người mẹ.
Lúc nằm lại vào chăn, thai nhi đã ngoan ngoãn hơn nhiều, như thể đang chìm vào giấc ngủ sâu.
Nghịch ngợm, hiếu động thế này, chắc hẳn là con trai. Sau này tôi nhất định phải dạy dỗ đứa trẻ này tri thư đạt lễ, anh dũng giống như phụ thân nó, khoáng đạt, ôn hòa như ông nội. Vì thế nhân mà nhìn thoáng đi đôi chút, có lẽ cũng tốt hơn cho người nhà, cho bản thân chăng?
Nhớ lại những lời Đường Thiên Tiêu nói, nếu quay về bên cạnh Đường Thiên Trọng thì tai họa giáng xuống, không kịp trở tay, tôi đột nhiên cảm thấy bất an. Đường Thiên Tiêu hoàn toàn không có lý do gì thả tôi về, ít nhất cũng có thể dùng tôi làm con tin để đe dọa, kiềm chế hành động của Đường Thiên Trọng mới phải.
… Tôi tin rằng, nếu như tình thế cấp bách, Đường Thiên Tiêu hoàn toàn có khả năng làm ra những chuyện này.
Thế nhưng lúc này tôi thật sự chẳng thể nào hiểu nổi, với mưu lược tài trí và quyền uy tuyệt đối của Đường Thiên Trọng trong doanh trại, làm gì có chuyện người khác có thể làm tôi bị thương ngay trong địa bàn của ngài?
Ở nơi lạ lẫm, tình hình nguy nan, tôi chẳng thể nào ngủ ngon giấc nổi, nhưng càng không dám không nhắm mắt lại tĩnh dưỡng.
Sáng sớm ngày hôm sau, Đường Thiên Tiêu quả nhiên không xuất hiện, người hầu đã tắm rửa, mặc trang phục cho tôi, mang lên mấy loại cháo bổ dưỡng, hợp khẩu vị mà trước nay tôi vẫn yêu thích.
Nếu như có thể tạm thời được sống yên ổn thế này, cho dù sau đó phải đối mặt với sự bức ép của Đường Thiên Tiêu, tôi cũng tình nguyện ở lại.
Tuy rằng rất muốn quay về bên cạnh Đường Thiên Trọng, nhưng tôi không thể nào phớt lờ đi sự uy hiếp tiềm ẩn trong câu nói của Đường Thiên Tiêu, càng không thể đoán biết được ẩn ý sâu xa trong lời nói của vị Hoàng đế trẻ tuổi, cao thâm khó lường này.
Nhớ lại Đường Thiên Tiêu nói mấy ngày nữa, Trang Bích Lam có khả năng sẽ tới đây, tôi đột nhiên cảm thấy do dự, liệu có nên đợi chàng đến, bàn bạc cùng chàng rồi mới quyết định xem liệu có nên gặp Đường Thiên Trọng hay không.
Cho dù đã lấy người khác làm chồng, nhưng tôi tin rằng Trang Bích Lam vẫn đối xử thật lòng, chân thành với tôi như trước kia.
Tình yêu của chúng tôi đã đi đến điểm tận cùng, nhưng chúng tôi vẫn là thanh mai trúc mã, vẫn là những người bạn yêu quý, thấu hiểu lẫn nhau.
Thế nhưng Đường Thiên Tiêu không hề để cho tôi được ở lại đây thêm nữa.
Vừa dùng xong bữa sáng, bỗng nhiên có người hầu đến mời: “Cô nương, xe ngựa đã chuẩn bị xong, Trần tướng quân đang đợi đưa cô nương về”.
Tôi do dự nói: “Liệu ta có nên đi cáo biệt Hoàng thượng một tiếng không?”
Người hầu liền đáp: “Tâm trạng Hoàng thượng dường như không tốt lắm, tối qua uống rượu đến nửa đêm, bây giờ say mèm, sợ là đến quá trưa mới tỉnh dậy được”.
Tôi lặng người đi, đang cúi đầu xuống định chối từ, người hầu kia liền mỉm cười nói: “Cô nương phải chăng cũng nhận thấy Khang hầu chẳng thể nào bảo vệ nổi người phụ nữ của mình sao?”
Bỗng nhiên nghe thấy một người hầu nhỏ bé nói Đường Thiên Trọng như vậy, tôi cảm thấy khí huyết toàn thân sộc lên mặt, không thèm suy nghĩ gì thêm nữa, nhấ
