kê đơn, rồi sắc thuốc mang tới đây. Nếu như điều trị không khỏi, ta sẽ hỏi tội các ngươi.”
Hiếm khi thấy Đường Thiên Trọng phát cáu kiểu này, ngay cả Cửu Nhi mọi khi nhí nhảnh, nhanh mồm nhanh miệng, giờ cũng im bặt, lặng lẽ lau mồ hôi trên trán cho tôi, lén lút nhìn sắc mặt của ngài không dám nói gì nhiều.
Đợi thái y rời đi, đám người hầu mang đơn thuốc đi sắc, Đường Thiên Trọng dường như đang rất phiền não, đi đi lại lại trước giường tôi liên tục. Tấm rèm bị gió thổi bùng lên cuốn vào vạt áo của ngài, liền thấy ngài nắm chặt lấy tấm rèm, nghe “xoẹt” một tiếng, cả tấm rèm bị xé rách, rơi xuống sàn.
Ngài lạnh lùng nhìn tấm rèm có thêu hoa văn sông nước rơi trên sàn, lại đi qua đi lại trong phòng, nhìn tôi cất tiếng hỏi: “Là ta đã khiến nàng u sầu thành bệnh sao?”
Tôi nhất thời không thể đáp lại được, còn ngài dường như cũng chẳng cần câu trả lời của tôi, “hừ” một tiếng rồi nhanh chân bước ra khỏi phòng, đóng sập cánh cửa lại.
Lần này, ngay cả Vô Song, nô tì tâm phúc, trung thành với ngài nhất cũng không dám bước lại gần khuyên can, chỉ dặn dò Cửu Nhi và mấy người hầu khác phải chăm sóc tôi thật tốt rồi vội vã chạy theo sau Đường Thiên Trọng ra ngoài.
Tôi uống thuốc xong, nằm trằn trọc đến tận sáng mới cảm thấy lồng ngực dần thoải mái, dễ chịu hơn, dần dần mới có thể ngủ ngon được.
Đường Thiên Trọng sau đó không quay về phòng nữa, tôi chỉ nghe Vô Song nói, ngài đã ở lại bên thư phòng.
Đến buổi sáng ngày hôm sau, Đường Thừa Sóc liền bảo Lục phu nhân sang thăm hỏi tình trạng bệnh tật của tôi. Căn bệnh này đến nhanh mà đi cũng nhanh, tôi đã cảm thấy hồi phục nhiều, cũng không dám khiến cho trưởng bối phải lo lắng, nên trả lời là không sao. Buổi chiều lại đến nói chuyện cùng ngài một lúc, sau đó bị ngài đuổi về Đình sen, nói tôi phải tĩnh dường cho khỏe hẳn rồi mới được đến gặp ngài tiếp.
Còn cuộc sống của tôi kể từ hôm đó lại trầm lắng, tĩnh lặng trở lại.
Đường Thiên Trọng không hề quay lại Đình sen một lần nào, nghe nói công việc triều chính bận rộn, hầu hết thời gian đều ở Phú Liên Các trong Hoàng cung, ban ngày thỉnh thoảng quay về, chẳng qua cũng chỉ muốn thăm hỏi bệnh tình của phụ thân, bàn thảo một vài chuyện triều chính, không lâu sau đó lại quay về cung ngay.
Xưa nay tôi cùng đã quen với việc đơn độc, nếu như ban ngày thường xuyên đến nói chuyện, xoa bóp, bấm huyệt cho Nhiếp chính vương thì cũng chẳng cảm thấy cô đơn gì cả. Có điều mồi lần đến giờ dùng bữa tối, Vô Song vẫn thường đặt thêm một bộ bát đũa ở chỗ Đường Thiên Trọng hay ngồi, lúc nào cũng chuẩn bị sẵn sàng nghênh đón ngài đến. Điều này bỗng nhiên khiến tôi cảm thấy, chỗ ngồi trống trải kia dường như cũng khiến cho trái tim tôi trống rỗng, cô liêu hơn.
Buổi tối không có việc gì làm, tôi thường hay đọc sách, thổi tiêu, thi thoảng lại ngây người ngắm hồ sen trong sắc đêm thê lương, sau đó thì đi ngủ.
Còn bọn Vô Song, Cửu Nhi… lại không chịu nổi nhàn nhã, rảnh rang quá độ, nên lại lấy số gấm vóc hôm trước may y phục, nói là chuẩn bị dùng danh nghĩa của tôi đem tặng cho Đường Thiên Trọng vào ngày sinh nhật của ngài, hơn nữa còn nói là do tôi đích thân may.
Tôi cũng đến đó nhìn mấy lần, đường kim mũi chỉ nói cho cùng cũng chẳng thể bằng tôi được, nên muốn nhấc kim đến giúp đỡ một tay. Sau đó lại nghĩ đến Đường Thiên Trọng tâm tư sâu thẳm, mưu mô thủ đoạn, cảm thấy hơi buồn lòng, nên đành để mặc bọn chúng, chẳng thèm để tâm đến nữa.
Buổi chiều hôm đó, nghe nói bệnh tình của Nhiếp chính vương đột nhiên trở nặng, tôi cùng Vô Song vội vã chạy tới xem tình hình ra sao, mới bước đến cửa vào sân vườn thì đã bị hộ vệ của Đường Thừa Sóc ngăn lại.
“Thanh cô nương, vương gia đang tiếp khách quý, không thể vào thăm lúc này được. Phiền cô nương quay về, một lúc nữa quay lại.”
Bởi vì tôi thường xuyên tới đây, nên mấy tên hộ vệ đứng canh bên ngoài cũng quen mặt tôi hết, chắc hẳn ngài đang tiếp trọng thần triều đình nên không tiện cho tôi gặp mặt.
Tôi liền đồng ý, đúng lúc quay người bước đi, Vô Song hiếu kỳ liền hỏi thêm một câu: “Khách đến thăm là vị đại nhân nào thế?”
Mấy người hộ vệ mím môi chặt lại, làm một động tác im lặng rồi khẽ tiếng nói: “Khách đến thăm lần này không phải là mấy vị đại nhân đâu. Mà là vị thiên tử nhàn hạ của chúng ta, nghe nói bệnh tình Nhiếp chính vương trở nặng cho nên tới hỏi thăm thôi.”
Đường Thiên Tiêu?
Lòng tôi bỗng run lên, nhớ lại những lời nói ngọt ngào, ấm áp đầy tin tưởng của ngài với tôi trước khi tới am Tây Hoa, bất quay đầu lại, nhìn về phía căn phòng của Đường Thừa Sóc, rồi mới cúi đầu xuống, tiếp tục cất bước quay về.
Vô Song lại tỏ ra bất an hơn cả tôi, chạy lại gần rồi nói: “Điều này đúng là kỳ lạ, trong phủ không hề thấy nghênh giá, chắc hẳn Hoàng thượng mặc áo thường phục tới đây, không biết ngài tìm lão vương gia có việc gì, cũng chẳng biết hầu gia của chúng ta có biết chuyện hay không?”
Tôi liền nhíu mày nói: “Ngài đến hay không thì có liên quan gì đến việc hầu gia biết chuyện không?”
Vô Song ngây người đi, bỗng nhoẻn miệng cười rồi nói: “Cô nương nói vậy cũng đúng. Có điều hầu gia cả ngày ha