Bích Tiêu Cửu Trùng Xuân Ý Vũ

Bích Tiêu Cửu Trùng Xuân Ý Vũ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210871

Bình chọn: 8.00/10/1087 lượt.

ợc sắp xếp ở cùng nhau. Bởi vì phòng tuyến phía trong thành vô cùng nghiêm ngặt, cho nên chỉ phái thêm mấy ám vệ bảo vệ ở đây thôi. Còn một mình tôi đã độc chiếm căn biệt viện lớn, việc phòng thủ rất kĩ càng, còn có thêm hàng trăm ám vệ thân thủ bất phàm luân phiên túc trực bảo vệ. Tất cả bọn họ đều vô cùng thận trọng, không gây ra bất cứ sai sót nào, qua đó có thể thấy tình yêu thương, sự lo lắng mà Đường Thiên Trọng dành cho tôi và đứa trẻ lớn đến mức nào.

Nơi đây hoàn toàn là thiên hạ của huynh đệ họ Đường, Cửu Nhi từng có liên hệ với nhà họ Trang, chỗ Tín vương cũng nằm trong tình trạng không biết chút tin tức gì bên ngoài.

Gặng hỏi Vô Song rất nhiều lần, mãi đến cuối tháng, mới nghe ngóng được tin tức đã qua từ rất lâu rồi.

Đường Thiên Trọng phát chiếu văn chỉ trích Đường Thiên Tiêu hoang dâm vô đạo, đưa quân bao vây Hoàng thành, ép ngài phải thoái vị nhường ngôi. Còn Đường Thiên Tiêu trước đó đã có chuẩn bị từ lâu, trước đó đã đem theo Tuyên thái hậu an toàn rút khỏi kinh sư, đồng thời truyền thánh chỉ xuống, hiệu triệu thiên hạ cần vương, định Khang hầu Đường Thiên Trọng tội mưu phản, tiếc nuối vì đã hủy đi thanh danh trung trinh tiết liệt cả đời của Nhiếp chính vương. Đại tướng quân Thẩm Độ, Phiêu Kị tướng quân Tạ Dực, Phụ Quốc tướng quân Chu Thiệu Thụy nhanh chóng giơ cao lá cờ bảo vệ Hoàng đế, đứng về phía Đường Thiên Tiêu.

Với sức mạnh của bọn họ, vốn chẳng thể nào địch lại được hai mươi vạn binh mã trong tay Đường Thiên Trọng, nhưng lúc này Định Bắc vương Vũ Văn Khởi, người bạn chí cốt với Nhiếp chính vương đột nhiên cũng giương cờ cần vương, đồng thời điều một nửa đại quân chống Bắc Hách về Giang Nam, hiệp lực cùng Đường Thiên Tiêu.

Trước tiên chưa nhắc tới ảnh hưởng to lớn của bốn vạn binh mã này đỗi với thế lực hai bên, chỉ nói đến oai danh anh hùng chỉ dưới mỗi Nhiếp chính vương Đường Thừa Sóc của Định Bắc tướng quân đã đủ khiến lòng người dao động. Lúc đầu các vị lão thần đều viện lý do trung thành tuyệt đối cùng tiên đế, một bộ phận thần tử trước kia trung thành với phủ Nhiếp chính vương cũng bắt đầu dao động. Đường Thiên Trọng vốn nắm chắc được phần thắng trong tay, cho dù đã chiếm được Thụy Đô, nhưng cũng chẳng chiếm được thế thượng phong, bị bức ép phải lập con trai thứ của tiên đế là Phúc Xương lên làm Hoàng đế, lại đích thân lãnh binh bên ngoài, với ý đồ phải tiêu diệt bằng được Đường Thiên Tiêu mà trước giờ ngài vô cùng căm ghét.

Thế nhưng thế lực của Đường Thiên Tiêu không hề yếu như ngài vẫn tưởng tượng, bản thân Đường Thiên Tiêu cũng thông minh, anh dũng hơn so với dự liệu của ngài nhiều. Cuộc chiến tranh phân định giữa hai người e là khó lòng phân định thắng thua trong một sớm một chiều được.

Xem ra, dịp Tết này Đường Thiên Trọng khó lòng đến gặp tôi một lần rồi.

Đi đôi ủng bằng da cừu chậm rãi bước trong sân vườn ngập đầy tuyết trắng, tôi liền nhìn lên bầu trời âm u, hỏi Vô Song: “Hầu gia trước kia có đắc tội với Định Bắc vương không?”

“Không hề.” Vô Song do dự một lúc rồi nói thêm: “Vũ Văn vương gia vẫn luôn quý mến hầu gia, nô tì còn nghe nói rằng, vị vương gia này hết lòng khen ngợi hầu gia với Nhiếp chính vương, nói rằng muốn nhận hầu gia làm con nuôi. Chẳng hiểu nổi vị vương gia này có phải già rồi nên hồ đồ không, lần này không ngờ lại giúp đỡ Hoàng thượng đối phó với hầu gia của chúng ta. Hầy.”

Tôi dường như đã đoán ra được nguyên nhân đột nhiên Định Bắc vương lại trở mặt thành thù như vậy.

Định Bắc vương vô cùng quý mến, yêu thích Đường Thiên Trọng, thế nhưng ngài cũng là bằng hữu chí cốt vào sinh ra tử cùng Nhiếp chính vương Đường Thừa Sóc. Nếu khi còn tại thế Đường Thừa Sóc đã dặn dò, nhất định ngài sẽ làm theo di nguyện của người bạn đã khuất.

Về việc công là vì Đại Chu, vì muôn dân, về việc tư là vì mẹ con Tuyên thái hậu, Nhiếp chính vương Đường Thừa Sóc đành đưa tay đẩy con trai ruột của mình ra khỏi hoàng vị.

Thế nhưng tình hình lúc này cũng không đến mức độ binh bại như núi đổ mà ngài đã nói!

Tôi đưa tay sờ lên vật tròn tròn đặt trong lòng, rồi lại sờ lên chiếc bụng to của mình, đột nhiên cảm thấy chi cần ngài được bình an, còn việc lúc này có thể về thăm tôi được hay không cũng không còn là chuyện gì quan trọng nữa.

Thế nhưng chẳng biết bắt đầu từ lúc nào, tôi lại mong ngóng ngài sớm về bên mình như vậy, chỉ hy vọng ngài có thể lặng lẽ ở cạnh tôi, bảo vệ, che chở, chăm sóc cho tôi và đứa con của chúng tôi.

Nếu như có thể tận tay nuôi lớn đứa con của hai chúng tôi, tôi nhất định sẽ nói với ngài rằng, binh đao chém giết suốt ngày, chẳng bằng bình thản nắm tay nhau đi hết cuộc đời, mỉm cười lặng ngắm hoàng hôn.

Ở chốn thôn quê vắng lặng, thời gian cứ âm thầm trôi qua, bình lặng mà an lành, khiến con người chẳng hề để tâm.

Chớp mắt, cũng chỉ còn bảy, tám ngày nữa là tới đêm giao thừa.

Tuy rằng tôi đã có thể coi là phụ nữ có gia đình, nhưng e là vẫn phải giống như năm trước đó, một mình lạnh lẽo chốn lãnh cung, cô đơn đón Tết mà thôi. Đưa mắt nhìn chiếc yếm bách tử nhỏ bé đặt bên đầu giường, đứa trẻ trong bụng cũng đạp một cái vào bụng tôi, như thể


Polaroid