XtGem Forum catalog
Biến Thái! Tránh Xa Ta Ra!

Biến Thái! Tránh Xa Ta Ra!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323473

Bình chọn: 9.5.00/10/347 lượt.

cũng điện thoại cho Ngân Châu để tám chuyện và

điện cho anh để nhắc nhở. Anh mà không ăn sáng thì sẽ thấy

choáng váng. Còn tối mà anh lo lắng quá sẽ lại lấy bia uống

mà thế thì không tốt cho sức khỏe tí nào. Hừm.

*************Sunflower

- Ngân Châu??? Bà tới đây làm gì???-Tôi ngạc nhiên.

- Sợ bà buồn quá nên tôi đến tám chuyện “trực tuyến” cho vui!!! Hihi…

- À! Tôi…tôi cũng có một chuyện quan trọng muốn nói với bà nè!!!

- Chuyện gì???

- Tôi…tôi đã…đã có em bé rồi!!!

- HẢ????????? WHATTTTTTT???? MY-GOD!!!!-Nó trợn ngược hai mắt, hét toáng lên. Con nhỏ này…

- Bà im cái nào. Tôi hiện đang giữ bí mật. Đợi khi chồng tôi về tôi sẽ tiết lộ bí mật. Hihi…

- Tôi thấy không hay nha. Bà nên nói liền đi.

- Hi hi…Nói liền thì mất vui ngay!!!

- Chúc mừng bà vậy!!!

- Hihi…

Buổi chiều thứ ba, khi công ty tan sở về hết. Tôi lặng thầm ngồi lại xử lý công việc.

Thật là…Hằng ngày anh phải xử lý nhiều công việc như thế, chắc

hẳn là rất mệt mỏi. Tôi bất giác đưa tay sờ lên bụng, sau này

con nhất định phải thương ba nha!!!

Reng reng…

- Alô!

[Hi! Vợ yêu! Dạo này anh khỏe lắm. Em có khỏe không???'>

- Khỏe!!! Hihi…Dạo này anh không bỏ bữa đấy chứ?!

[Nào dám!!! Anh không bỏ bữa cũng không thức khuya. Khi về em nhất định em phải thưởng cho anh nha!!!'>

- Hứ! Nhảm nhí!!! Ghét!!!

[Hihi!!! Còn ngại nữa sao? Phải rồi, Hồ Lam Như không gây khó dễ cho em chứ?!'>

- Không có đâu!!!

[Ừm! Vậy thì tốt!!! Bye honey!!!'>

- Đừng có giỡn nữa!!! Hứ!!!

Tôi gác máy, trong lòng cảm thấy ấm áp lạ thường. Khà khà…anh

sẽ phản ứng thế nào nếu biết tôi đang mang thai nhỉ???

*************Sunflower

Khoảng 10h30’…Tôi xếp lại tài liệu chuẩn bị ra về. Tới cầu thang, tôi bắt gặp Hồ Lam Như đang lườm tôi.

- Cô chưa về???-Tôi có chút ngạc nhiên.

- Mày! Mày tưởng tao sẽ để yên cho mày chắc?! Nằm mơ!!!

- Cô muốn gì hả??? Hả??? Gây sự sao?

- Haha…Mày hại tao chưa đủ hả? Từ cái ngày đầu tiên gặp mày tao đã cảm thấy ghét mày rồi!!!

- Cô ghét là chuyện của cô!!! Tránh đường cái nào!!!

- Mày!!! Chết đi!!!

Nó dùng sức đẩy tôi, mấy hôm nay tôi không mang giày cao gót mà

mang giày đế phẳng bình thường. Bị nó đẩy như thế, tôi trượt

chân té xuống từng bậc thang. KHÔNG!!!!!!!!!!!!!

Lúc tôi mở mắt thì thấy bản thân đang nằm trong một khung cảnh

trắng toát. Chẳng lẽ tôi chết rồi sao??? Huhu…Cái số sao mà

bạc bẽo thế này!!!

Khoan,khoan!!! Khi nãy…khi nãy tôi mới té cầu thang??? Vậy còn con tôi??? Con tôi thế nào???

- Cô là Nhất Hiểu Nguyệt???-Bác sĩ bước vào. Tôi hoảng loạn nắm lấy cổ áo ông ta, hét lên:

- Con của tôi đâu??? Nó không sao chứ? Không sao chứ???

- Cô Hiểu Nguyệt! Cô Hiểu Nguyệt! Cô bình tĩnh cái đã!!! Bình tĩnh. Con của cô…không còn nữa!!!

- Cái…cái gì???-Tôi có cảm giác như bản thân mình đang chìm dần rồi đột ngột nhẹ bỗng lên.

- Xin lỗi! Cô bình tĩnh lại, thực ra thì chuyện này…

- Con của tôi đã không còn???-Tôi có chút không tin tưởng.

- Xin lỗi…

Dứt lời, ông ta quay sang dặn dò cô y tá chuyện gì đó rồi bước ra ngoài. Tại sao???

**************Sunflower

Vài ngày sau, mỗi lần anh gọi điện thoại về, tôi cũng cố gắng tươi cười nói chuyện với anh. Và tuyệt đối giấu nhẹm chuyện

con tôi không còn, vì tôi sợ nếu như anh biết thì anh sẽ ly hôn

với tôi mất!

Buổi tối, khoảng chừng 4 ngày nữa thì anh sẽ về. Tôi sẽ giấu

được bao lâu chứ?! Hồ Lam Như chắc chắn sẽ nhân cơ hội này bon

chen vào tình cảm của chúng tôi. Biết thế thì tôi sớm nói với anh chuyện tôi mang thai rồi. Bây giờ hối hận đã không kịp nữa

rồi!!! Không kịp nữa rồi!!!

Tôi sau nhiều ngày suy nghĩ rốt cuộc cũng có quyết định. Nếu

anh biết thì 95% sẽ muốn ly hôn với tôi, chuyện này xảy ra thật thì sẽ đả kích tôi lắm. Vậy thì chi bằng tôi chủ động rời đi trước có vẻ hay hơn!

Tôi âm thầm sắp xếp lại đồ đạc, liên hệ với luật sư sau đó viết sẵn đơn ly hôn để trên bàn cho anh.

Không có tôi…anh sẽ sống tốt chứ? Anh sẽ không bỏ bữa sáng cũng sẽ không thức khuya chứ??? Anh có đi tìm tôi không??? Anh liệu có

hận tôi không???

Reng reng…Chuông điện thoại cắt đứt mạch suy nghĩ liên miên của tôi.

- Anh???

[Ừ! Honey, báo cho em hai tin vui. Anh đã ký hợp đồng được với

người ta rồi. Còn nữa, 2 ngày sau anh sẽ về. Vợ yêu phải bù

đắp cho anh nha!!!'>

- Anh…

[Sao vậy? Nghe giọng điệu có vẻ không vui, em sao thế?'>

- Em…em hơi mệt. Không sao.

[Vậy phải nghỉ ngơi nhiều vào nhé! Bye bye!!!'>

- Bye!

Điện thoại vừa tắt, nước mắt tôi không kiềm được mà rơi xuống. Xin lỗi, em lại làm anh thất vọ