ởng rằng dáng vẻ cô bướng bỉnh khó tính như vậy, phải dùng biện pháp "> mới có thể bắt được, hóa ra chỉ có Lý Vi Nhiên mới có thể làm được chuyện này.
Cười gì vậy, có gì đáng cười chứ.
Đoán chừng cô không muốn gặp anh, vốn là không có ý định đi qua, huống chi anh và lão Ngũ cũng không quen thân lắm. Nhưng gương mặt xinh đẹp của cô đang cười ngọt ngào, lại như một chiếc gai đâm vào mắt anh đau nhói.
Quả nhiên, nhìn thấy anh, cô liền không cười được. Trong ánh nến mờ tối, anh nhìn thấy trên người cô nổi lên một lớp da gà. Trong lòng cũng chợt vui vẻ, thì ra là, Chu Yến Hồi anh cũng có thể làm cho em có cảm giác? Cho dù là cảm giác xấu xa.
Tần Tang, Tần Tang.
Tần Tang. . . . . .
Anh không ngừng nghiền ngẫm tên của cô, khẽ rít qua kẽ răng trở về chổ cũ, giống như làm như vậy sẽ đến gần cô hơn một chút. Người mẫu đó có lẽ là bị ánh mắt của anh làm sợ, ngoan ngoãn biết điều ngồi yên ăn uống, không dám tới chọc anh. Tâm trạng đang chán nản, cô lại vui vẻ đi qua tự nhiên, đi về phía phòng rửa tay. Làn váy màu trắng mờ ảo lướt qua tim anh, làm anh ngứa ngáy.
Tổng cộng thấy cô lúc này mới là lần thứ hai, sao mỗi lần đều muốn đè cô xuống tại chỗ như vậy chứ?
Ma xui quỷ khiến anh đi theo sau cô. Cô vào phòng rửa tay, anh lại tựa trên tường hút thuốc chờ đợi. Mặc dù, cũng không biết phải nói gì với cô.
Cô kéo làn váy đi ra, thành thật mà nói anh không thích cô mặc y phục như thế, đẹp thì rất là đẹp, nhưng cả người tựa như như một chiếc khoanh, nhưng tuyệt không phù hợp với khí chất của cô. Huống chi còn che kín mít cặp đùi non quyến rũ kia. Tần Tang, chắc chắn là tiểu ma nữ cưỡi lên người đàn ông ngửa đầu rên rĩ phóng đãng.
Cô nhóc này diễn trò không tệ, chào hỏi anh cho có lệ vô cùng cẩn thận. Anh cũng liền đùa chơi với cô, nhưng mà nghe cô nhẹ giọng nói: “Được chứ?” . Chu Yến Hồi anh tự cho rằng trái tim sắt đá đã thậm chí có chút tê tê dại dại. Nhiều năm nếm thử bạch phiến và thuốc lắc như vậy, cho tới bây giờ anh cũng chưa từng có cảm giác như thế.
Nhìn bộ dáng cô cười ngọt ngào và sự không nhẫn nại muốn nóng lòng trở về, anh không nhịn được liền muốn trêu chọc cô. Lý Vi Nhiên và Tần Tống từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, sẵn có máu mủ lại có tình cảm sâu đậm, nếu vì phụ nữ trở mặt, nhất định là sẽ gây dư luận xôn xao. Kết quả cuối cùng, chỉ sợ là bị ông ngoại quyền cao chức trọng của tất cả bọn họ đánh năm mươi trượng, ai cũng không chiếm được.
Chu Yến Hồi anh sẽ vui mừng làm một kẻ ngư ông thấp kém trong tác phẩm.
Cô bé này thật là non nớt, trêu chọc một chút liền nóng nảy, ánh mắt lạnh lẽo làm lòng anh ngứa ngáy.
Buổi tối lúc người mẫu nhỏ đó động dục, bị anh dùng dây lưng áo ngủ trói cổ tay lại buộc ở đầu giường. Anh nằm ở trên người cô ta, dùng ga giường màu trắng che kín mặt của cô ta lại. Ra lệnh không cho cô ta nói lời nào, không cho vặn eo, chỉ có thể dùng chân quấn anh thật chặt. Lúc hăng hái của anh được gợi lên, kéo ga giường xuống muốn hôn lên, lúc này mới phát hiện ra phía dưới không phải là cô bé non nớt kia. Bỗng nhiên, Chu Yến Hồi cảm thấy đặc biệt không có tí sức lực nào.
Anh rút ra khỏi cơ thể cô ta, cởi dây trên tay cô ta ra, mình tựa vào đầu giường đốt một điếu thuốc, người mẫu nhỏ thấy dục vọng của anh ướt dầm dề, nên vẫn còn ý chí chiến đấu sục sôi, cho rằng mình có chỗ nào trêu chọc anh mất hứng, vội vàng lấy tay chân quấn lấy anh, cúi đầu ngậm của anh vào trong miệng, trêu đùa nuốt vào nhả ra lên xuống sâu tận trong cổ họng. Anh đẩy đầu của cô ta một cái, thấy vẻ mặt cô ta đang say mê hăng hái, nên cũng không quản cô ta, hít một hơi thuốc thật sâu, nhắm hai mắt hưởng thụ cái miệng nhỏ nhắn ấm áp và đầu lưỡi linh xảo của cô.
Cuối cùng anh bắn vào trong cổ họng của cô ta, run rẩy một trận, anh vươn tay ấn cái ót cô gái thật chặt. Người mẫu nhỏ bị lượng chất lỏng lớn phun ra làm cho khó thở, nhưng vẫn không có dám làm trái ý anh, rướn cổ nuốt xuống tất cả, chờ anh kết thúc, còn đưa ra đầu lưỡi màu đỏ nho nhỏ, liếm sạch sẽ của anh.
Chu Yến Hồi hồi lâu mới mở mắt ra, nhìn người mẫu nhỏ ngồi cạnh dưới chân một chút, tướng mạo đẹp trẻ đẹp, nhưng sao lại không phải là cảm giác kia chứ? Trong lòng anh không hề có cảm giác. Nói vài ba lời đuổi cô ta đi, một mình nằm ở trên giường nhìn trần nhà chằm chằm.
Tần Tang, Tần Tang.
Trong mắt Chu Yến Hồi lóe tia sáng sói, lầm bầm lầu bầu thật thấp, Tần Tang, em tốt nhất là đừng xuất hiện ở trước mặt của tôi, bởi vì tôi phát hiện mình, sắp không nhịn được rồi đấy.
Hôm nay là ngày nóng nhất trong tháng sáu.
An Tiểu Ly mặc đồ tốt nghiệp kín từ đầu đến chân, giở cái vạt áo dài lên nhưng vẫn còn nóng. Vừa cười miễn cưỡng với A Mạc và Xuân Tử, vừa phẩy phẩy vạt áo, thật sự là nóng không chịu được nữa. Núp dưới cây to ở bên đường, Tần Tang đang ngồi dựa vào thân cây nhắm mắt nghỉ ngơi. Hôm nay, sáng sớm cô mới ngủ, ngay cả xe cũng không lái nỗi. Cho tới trưa bọn bạn học tìm cô chụp hình cho bớt căng thẳng thần kinh, sau đó cô lại núp dưới táng cây ngủ gà ngủ gật.
“Xin hỏi có phải hôm qua ngài làm Hái hoa tặc không”? An Tiểu Ly ngồi xuống bên cạnh