Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Bộ Bộ Kinh Tâm

Bộ Bộ Kinh Tâm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215511

Bình chọn: 8.5.00/10/1551 lượt.

ậy, nắm tay áo của ta làm cái gì?".

Ta tỉnh táo lại, hắn là hoàng đế tương lai, không phải hoàng đế hiện tại. Hơn nữa, cho dù hắn có biện pháp, thì dựa vào cái gì vì ta mà hắn đi đắc tội với thái tử gia? Ta liền buông tay áo của hắn ra, nhắm hai mắt lại, chỉ có nước mắt vẫn theo khóe mắt chảy xuống. Hắn khom người lại giúp ta đem nước mắt lau đi, giọng nói trầm nhẹ vang ở bên tai: "Ta hiện tại không có cách nào cho ngươi một lời hứa hẹn, bởi vì ta cũng không biết chính mình có biện pháp nào không. Muốn ngươi dù sao cũng là thái tử gia, nhưng ta cũng sẽ không bỏ mặc mà không để ý đến ngươi." .Nói xong, giúp ta đắp lại chăn sau đó liền mở cửa rời đi.

Uống bốn chén thuốc, buổi tối Ngọc Đàn lại đắp thêm chăn, giúp ta lau khô mồ hôi. Đến ngày thứ hai, mặc dù vẫn còn nặng đầu, thanh âm khàn khàn, cơn sốt cũng đã hạ, người cũng tỉnh tảo không ít. Cả ngày hôm qua đều chưa ăn miếng cơm nào, hôm nay giữa trưa, Ngọc Đàn liền bưng lại một bát cháo, đút cho ta ăn. Dùng xong, nàng giúp ta súc miệng, rồi lau mặt cho ta, thu thập hộp đồ ăn đi ra cửa, rồi dặn dò nói: "Muội đi một lát rồi quay lại!"

Ngồi mở to mắt suy nghĩ, nhìn chăm chú lên đỉnh màn, nghĩ tới nếu như Khang Hi thật có ý tứ hôn, ta rốt cuộc phải làm gì mới có thể khiến cho Khang Hi không đem ta ban cho thái tử gia đây? Biết thái tử gia sang năm sẽ bị phế, nếu ta có thể kéo dài thời gian đến lúc đó, Khang Hi hẳn là sẽ không tứ hôn nữa! Nhưng nếu quả thật Khang Hi có ý, ta làm sao có khả năng kéo dài lâu như vậy?

Đang suy nghĩ, chợt nghe tiếng đẩy cửa, nghĩ là Ngọc Đàn đã trở về. Ta cũng không để ý tới, vẫn cứ tiếp tục nghĩ ngợi. "Nhìn có vẻ đã tốt hơn nhiều rồi!". Ta nghiêng đầu nhìn lại, Thập Tứ đang đứng bên giường cúi đầu nhìn ta. Ta chống tay muốn ngồi dậy, hắn liền ngăn cản, nói: "Cứ nằm xuống nghỉ đi! Không cần đa lễ như vậy!". Nói xong, tiện tay kéo ghế ngồi xuống bên cạnh giường.

Hắn yên lặng một lúc, đột nhiên ngồi chồm bên giường, sát tại bên tai ta thấp giọng nói: "Biết thái tử gia tại sao muốn cưới ngươi không? Tô Hoàn Qua Nhĩ Giai Vương gia tấu xin Hoàng a mã tứ hôn cho Tá Ưng vương tử cùng Mẫn Mẫn, tấu chương hôm nay vừa tới! Tin tức của hắn thật nhanh nhạy!" . Hắn cúi đầu "hừ" lạnh một tiếng, nói: "Phức tạp trong chuyện này hôm khác sẽ nói tỉ mỉ cho ngươi biết. Hôm nay chỉ muốn hỏi ngươi, ngươi có muốn gả cho thái tử gia không?" .Ta lắc đầu. Hắn nói: "Bát ca hiện tại không thể ghé thăm ngươi! Huynh ấy nhờ ta chuyển lời cho ngươi, nghĩ biện pháp trước mặt hoàng a mã kéo dài mấy ngày, chỉ cần mười ngày, mọi chuyện sẽ có thể xoay chuyển!"

Nói xong, hắn lại ngồi xuống ghế. "Thập ca cũng muốn tới đây gặp ngươi, có điều lại nhớ tới ngươi đang bệnh, sợ rằng cũng không đủ sức gặp nhiều người nên nhờ ta đi đại diện."

Trong lòng có chút sợ hãi rồi lại có phần vui mừng ,cứ chăm chú nhìn Thập Tứ. Hắn kiên định gật đầu, ta mang theo âm thanh nức nở nói: "Đa tạ!" .Hắn giật mình nói : "Giọng nói làm sao lại thành ra như vậy? Giống như là tiếng vịt vậy!".

Ta nhếch khóe miệng, muốn cười nhưng trong lòng quá mức cay đắng, cũng chỉ có thể lẳng lặng nhìn Thập Tứ. Thập Tứ thở dài chỉ tiếc rèn sắt không thành: "Trước kia nói ngươi sớm vì bản thân mà quyết định, ngươi không nghe. Nay đến tình trạng này mới biết hối hận . Gả cho Bát ca so với gả cho thái tử gia không phải là tốt hơn trăm ngàn lần sao?"

Nhìn mắt ta rưng rưng. Thập Tứ vội nói: "Dưỡng bệnh cho thật tốt, đừng quan tâm thêm chuyện gì nữa. Ta trở về đây, những ngày tới sợ rằng cũng không thể đến thăm ngươi, ngươi phải tự chăm sóc bản thân cho tốt đó."

Hắn vừa đi, Ngọc Đàn liền bưng một chén đường đi vào. Ta hỏi nàng: "Muội không cần trực sao?". Nàng trả lời: "Lý Am Đạt biết tỷ tỷ bị bệnh, cố ý để ta tới săn sóc tỷ tỷ!". Nói xong, liền đút cho ta uống nước đường.

Ta nói: "Không muốn uống!". Ngọc Đàn liền cười nói: "Tỷ tỷ uống một ít đi! Nước này giúp thông nhuận cổ họng!". Ta lắc đầu, ý bảo nàng đem đi. Nàng lại khuyên vài câu, thấy ta hoàn toàn không có phản ứng, đành phải để qua một bên.

Rốt cuộc sự tình có thể xoay chuyển là làm sao đây? Hơn nữa Thập Tứ chỉ nói có thể xoay chuyển, nói cho cùng là cũng không nhất định sẽ như vậy! Có điều ít nhất hiện tại cũng có con đường tạm thời có thể đi! Nếu như kéo dài mấy ngày, hẳn là cũng có thể, cho dù Khang Hi tứ hôn cho ta, cũng không có khả năng ngay lúc ta bệnh mà hạ chỉ để ta mang bệnh tiếp chỉ. Nghĩ như vậy trong lòng liền cảm thấy yên ổn một ít!

Đang thầm cân nhắc, Ngọc Đàn bưng thuốc đi vào. Đặt trên bàn, rồi đỡ ta đứng lên. Ta kéo tay nàng, ý bảo nàng ngồi xuống bên cạnh, rồi nói: "Ngọc Đàn, thuốc này ta không thể uống!". Nàng kinh ngạc nhìn ta, ta khẽ nói tiếp: "Mấy năm nay ta vẫn luôn coi muội như muội muội ruột của mình, ta cũng không dối gạt gì muội! Muội hẳn có thể đoán được ta không muốn gả cho thái tử gia, trước mắt không có biện pháp khác, chỉ có thể mượn bệnh kéo dài, nhưng lại không có khả năng giả bệnh, Lý Am Đạt hỏi thái y thì sẽ rõ ngay. Cho nên thuốc muội cứ bưng tới như bình thường, không thấy ai liền đổ đi giúp ta."

Ngọc Đàn cắ