hế? Ta cúi người, giả bộ làm vẻ mặt tủi thân mà nói: "Hôm nay hoàng thượng có con dâu thông tuệ, khéo léo hầu hạ, thì ghét bỏ nô tỳ thô lậu." Tứ phúc tấn thoáng chút bất an nói: "Thường nghe nói về Nhược Hi cô nương lan tâm huệ chất,lại hầu hạ bên cạnh hoàng a mã nhiều năm, phong thái hiểu biết đều không có người thường nào sánh bằng, Nhược Hi cô nương dùng hai chữ thô lậu, chẳng phải là khiến chúng ta cảm thấy xấu hổ sao?" Khang Hi mỉm cười với Tứ phúc tấn nói: "Đừng để ý nàng! Nàng rất hay làm bộ dạng đùa cho trẫm cười, nàng không phải là người có lòng dạ hẹp hòi đâu."
Khang Hi rửa sạch tay xong, nghiêng đầu hỏi Lý Đức Toàn: "Ngọc như ý Miến Điện tiến cống còn không?" Lý Đức Toàn trả lời: "Tổng cộng 4 chiếc, một chiếc trong tay Thái hậu, một chiếc ban cho Mật Tần nương nương, một chiếc ban cho Mẫn Mẫn cách cách, bây giờ vẫn còn thừa một chiếc." Khang Hi nói: "Quay về đem sang đây ban cho Tứ phúc tấn Ô Lạt Ná Lạp." Tứ a ka và Tứ phúc tấn nghe vậy, vội vàng quỳ xuống tạ ân Khang Hi cười nói: "Trẫm đã lâu rồi không được thanh nhàn sướng ý như thế này. Dù có thứ gì quý giá hơn cũng không thể so được với tấm lòng hiếu thảo của hai con đây.Ai nói thiên gia thì không có thiên luân chi nhạc? [gia đình vua thì không có niềm vui thú gia đình'>. Trẫm hôm nay cũng đã có được cái bình thản giống như của một lão già nhà bách tính bình thường,ăn món của chính con trai mình trồng nên, con dâu thì tự tay làm điểm tâm."
Khang Hi nán lại ngồi một hồi, mới mang theo nụ cười hồ hởi khởi giá quay về Sướng Xuân Viên. Tứ a ka, Tứ phúc tấn quỳ tiễn Khang Hi, ta ngồi trên xe, vén nhẹ một góc rèm,dừng mắt nhìn hắn đang quỳ cùng với mọi người, xe ngựa khởi động, dần xa dần xa, đang muốn buông rèm, hắn thốt nhiên ngẩng đầu,dán mắt hướng về phía xe ngựa của ta, ánh mắt như chân thực, đau đáu ghim chặt vào tim ta. Ta bình tĩnh nhìn hắn, hình dáng hắn dần khuất dần, nhưng ánh mắt thì vẫn vậy không nơi nào là không hiện hữu bao trùm lấy ta.
Ta buông rèm,hai tay ôm mặt, nước mắt theo kẽ hở bàn tay ròng ròng chảy, im ắng rớt xuống tấm thảm xe ngựa, trong nháy mắt không còn dấu vết nào để lại, giống như nó chưa bao giờ từng chảy vậy.
…
Bởi vì Khang Hi yêu cúc, mỗi lần cứ đến khi hoa cúc nở, trong phòng sắp đặt đầy hoa cúc tươi mới để Khang Hi thưởng ngoạn.
Quá nửa cái làn mây đã cắm đầy hoa cúc, tay cầm kéo, nhìn một đóa cúc vàng rực rỡ nở rộ, lưỡng lự hái hay không hái?Mà thôi! Hãy để nó được tự mình khoe hương sắc mỹ lệ đi! Đang muốn cầm làn rời đi, có người lên tiếng hỏi: "Vì sao không hái đóa hoa kia?" Ta run rẩy một hồi, thở sâu, chậm rãi xoay người hướng về phía Tứ a ka đang đứng dưới tàng cây mà hành lễ.
Hắn bước tới bên cạnh ta, hai người lặng lẽ đứng một hồi, ta hành lễ xin cáo lui muốn bỏ chạy, hắn dừng mắt ở đóa cúc vàng nọ nhàn nhạt hỏi: "Vì sao?" Ta nói: " Có chút không đành lòng, một khi đã hái xuống rất nhanh sẽ úa tàn." Hắn nói: "Vì sao không oán hận ta?"
Hóa ra điều muốn hỏi chính là việc này, ta cười khổ thoáng cái, bây giờ nói những lời này còn có ý nghĩa gì? Cất bước đi. Hắn ở phía sau nói to: "Nhược Hi, hãy nói cho ta biết!". Bước chân ta có hơi kiềm lại, lại tiếp tục bước về phía trước, cảm giác được ánh mắt của hắn vẫn luôn níu kéo sau lưng, tơ tơ sợi sợi như bám giữ không dứt, trong lòng càng lúc càng bi thương, bước chân đột ngột dừng, xoay người lại nhìn hắn. Ánh mắt hắn cố chấp cam chịu, còn chất chứa vài tia chua chát khổ sở.
Ta cúi đầu khẽ thở dài, đi trở về bên hắn, nói: "Vì sao phải hận chàng? Bởi vì chàng thất tín ư?Thật là buồn cười! Lẽ nào như Vĩ Sinh giữ vững tín ước 2, đến chết vẫn không buông? Chưa nói đến việc này có liên quan đến Thập Tam a ka, ngay cả chỉ có chàng và ta, ta cũng không nguyện hai người cùng ôm nhau mà chết. ta thà rằng riêng phần mình còn được sống sót." Hắn lặng một hồi, trầm giọng nói: "Lục Vu đã từng quỳ tại phủ ta cầu xin." Ta nói: "Ta biết! Điều mà Lục Vu cùng ta cầu chính là để cuộc sống Thập Tam a ka hiện tại dễ chịu hơn một chút, mà điều chàng cầu chính là tương lai có một ngày được cứu hắn ra, mục đích khác nhau, hành sự khác nhau, vì để nghĩ lâu dài, chỉ có thể hi sinh trước mắt." Hắn nói: "Từ sau khi Thập Tam đệ bị giam cầm, ta chưa từng đi thăm vợ con đệ ấy." Ta nói: " " tiểu bất nhẫn, tắc loạn đại mưu" [Khổng Tử: Việc nhỏ mà không nhịn thì mưu lớn ắt hư hoại'>, hôm nay từng bước lầm lạc, phu thê cha con bọn họ có thể suốt đời không thể gặp lại, chỉ có thể ẩn nhẫn chờ đợi, tương lai mới có thể sum vầy thiên luân. " [thiên luân: tình vợ chồng, cha con, anh em'>.
--------------------------------
1 . Ngũ Liễu tiên sinh: Đào Tiềm(365-427) tự làUyên Minh, hiệu làNgũ Liễu tiên sinh, gặp thời loạn lạc mà bất lực trước thời cuộc, ông từ quan về ruộng ở ẩn
Tính ông chuộng cúc, cứ đến ngày trùng cửu (mùng 9/9), ông lại cùng bạn bè bày tiệc rượu bên khóm trúc để thưởng hoa.
Hoa cúc được mệnh danh là kẻ ẩn dật (có lẽ cũng có liên quan đến tính thích ẩn dật của Đào Tiềm). Trong "Ái Liên Thuyết" của Chu Đôn Di có câu
Cúc, hoa chi ẩn dật giả dã 菊花之隱逸者也 – hoa cúc là kẻ ẩn dật.