Teya Salat
Bồ Công Anh Bất Tử

Bồ Công Anh Bất Tử

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322354

Bình chọn: 9.5.00/10/235 lượt.

n như cánh chim giữa giông bão. Khó từ nào diễn tả được xúc cảm trong cậu lúc này. Đôi mắt ấy. Đôi mắt lạ.

Đôi mắt xanh màu ngọc bích, tựa như phủ lên một lớp thạch mỏng và trong suốt. Dưới đáy mắt có vài tia xanh nhạt như màu diệp lục, dường như. Hệt như 10 năm trước, đôi mắt gây hiệu ứng hút ánh sáng cực mạnh. Đối mặt, bây giờ Shin mới hiểu thật sự lí do có khoảng cách cộng đồng tạo ra với cô gái. Lí do cô gái mang danh Nữ hoàng. Ấy là vẻ đẹp hoàn mĩ, rạng rỡ như ánh mặt trời, dịu ngọt như ánh trăng rằm, dịu dàng nhưng cũng kiêu sa, thanh thoát. Vẻ đẹp mà người ta chỉ dám ngắm từ bên ngoài lồng kính và không – bao – giờ -muốn -chạm -vào.

Shin như trôi lửng lơ giữa không trung, đáp đất mà vẫn còn chuếnh choáng. Không đoán nổi làm thế nào chiếc váy trắng trèo lên được bức tường 3m. Nhưng Shin chắc, một cô gái sẽ không thể nhảy xuống ở độ cao ấy, với một đôi cao gót. Tay cậu vẫn giơ cao, lịch sự chờ. Song, mọi dự đoán đều sai lầm. Thêm lần nữa, Shin ngỡ ngàng.

Cô gái hoàn toàn không chú ý tới cánh tay và lời mời được giúp đỡ, hoặc có thì cũng quên luôn. Bằng vài động tác rất nhanh và nhẹ, đôi tay cô vịn lấy cành cây vươn ra, nó trùng xuống như lực đàn hồi, và cô gái “rơi”! Thật khó để tin được điều ấy, lực kéo cành cây dường như rất nhẹ, đôi cao gót tiếp đất cũng rất nhẹ, nhẹ đến mức tưởng như một cánh bướm vừa đáp xuống mặt hồ phẳng lặng. Mái tóc bị thốc tung lên, sống động như làn sóng nước. Shin chưa hết ngỡ ngàng thì cô gái đã lập tức di chuyển, những bước chân vẫn nhẹ bẫng, những lớp lá khô dưới mũi giầy khẽ cựa mình. Dường như cô không hề chú ý tới sự có mặt của Shin, đúng hơn là cô thường không bao giờ chú ý đến sự hiện hữu của bất kì kẻ nào khác.

Như có một tiếng vọng xui khiến, Shin quyết định chạy vượt lên chắn trước mặt cô gái. Cô dừng bước, ánh mắt trong suốt ngước nhìn Shin.

- Có lẽ là ngớ ngẩn. Nhưng… chúng ta có thể làm bạn không? Tôi tin là cô không có bạn.

Lời Shin nói phát ra như vỡ vụn và tan vào không khí. Ánh mắt cô gái lơ đãng và đưa đi, gót chân hơi xoay và cô định bước tiếp.

- Khoan đã!

Trong một giây phút không suy ngẫm, Shin đã vươn tay tóm lấy cổ tay cô gái. Cậu bất giác rùng mình. Lớp da rất lạnh, như ướp băng. Chưa kịp để cô gái phản ứng lại…

Rầm!!

Nghe trong khối không khí di chuyển đột ngột, tiếng rít lên qua kẽ răng man rợn và giận dữ. Đầu Shin choáng váng, cậu vừa kịp nhận ra mình bị một bàn tay rắn chắc cùng một lực quá mạnh xô rầm vào tường, tưởng như mặt tường đã chao đảo. Trước mắt Shin, kẻ lạ vẫn gầm gừ đầy phẫn nộ. Đôi mắt hắn nâu sẫm lại, vằn sọc những tia đỏ. Cánh tay hắn đang ghì chặt lấy cổ Shin. Mọi việc nhanh như chớp khiến cậu không thể phản ứng, và giờ thì khí quản cậu đang bị xiết chặt. Bằng sức lực tràn đầy của một gã trai trẻ, Shin cố hết sức chỗng chọi nhưng bất lực. Kẻ lạ mạnh như một con hổ đói. Hắn không ai khác, Zan Katou! Shin không biết cậu đã vừa làm một việc liều lĩnh thế nào – chạm vào Nữ hoàng, theo đúng nghĩa đen!

Cô gái vẫn đứng chỗ cũ, đôi mắt chú mục vào những bông bồ công anh bay qua bức tường, xuyên qua ánh nắng mặt trời rạng rỡ. Những lọn tóc khẽ bay. Cô hoàn toàn không chú tâm cuộc xung đột đang diễn ra, dẫu có kẻ sắp bỏ mạng. Nhưng, cô bất chợt cất lời.

- Thôi đi! Zan.

Cơ mặt Shin giãn ra, không phải vì câu lệnh ấy vừa dứt, thì kẻ lạ mặt đã lập tức buông cậu ra, đôi mắt Zan dịu lại. Mà vì giọng nói ấy. Giọng nói ngân lên như tiếng vĩ cầm giữa làn nước mưa lạnh lẽo. Từng nốt nhạc cao vút, rồi tan ra trong nước…

Zan đã bước lại gần cô gái, không nói gì, cậu chỉ rút từ trong túi áo vest chiếc khăn tay mềm rồi nhẹ nâng bàn tay Nữ Hoàng lên, lau nhẹ nhàng tay cô nơi làn da bị Shin chạm vào. Giống như cẩn trọng bảo vệ những viên ngọc quý. Giống như nâng niu cánh hoa trong lồng pha lê.

Đôi cao gót tiếp tục bước. Đôi giày trắng bụi bặm cũng bước theo, luôn theo sau, không bao giờ song hành. Zan liếc về phía sau, ghim một ánh nhìn sắc nét và gằm ghè về phía Shin.

Shin vẫn ép chặt người vào tường. Cậu vừa trải qua những điều khó tả. Và giọng nói ấy là thứ duy nhất vẫn hiện rõ trong tâm trí cậu lúc này. Giọng nói y hệt 10 năm trước, nhưng lạnh lẽo hơn vô cùng!



Nước xối xả từ vòi. Shin vục mặt xuống bồn rửa, rửa trôi khuôn mặt đầy những mồ hôi và nhúng luôn suy nghĩ rối bời xuống làn nước mát. Vài nam sinh cũng tới vòi nước bên cạnh và xả nước, giọng đùa hồi hả. Đã cảm thấy dễ chịu hơn, Shin bước khỏi khu vực bể nước… Cậu vừa học thể chất vào, bộ đồng phục thể thao xanh nhạt đẫm mồ hôi mặn.

Shin rảo bước trên lối đi từ sân thể thao trở lại giảng đường. Gần trưa, nắng thu trở nên rực rỡ, làm ánh lên những giọt nước rớt từ mặt và cổ chàng trai trẻ. Shin bất giác hướng tầm mắt ra sân cỏ lớn. Vắng tanh. Bấy giờ các sinh viên học việc đã rục rịch tới canteen, chuẩn bị dùng bữa trưa. Sân cỏ mênh mang. Nắng dệt thành tấm thảm lụa bồng bềnh trôi trên mặt cỏ xanh rì, đan nhau, đan mãi. Giữa khoảng không lặng như tờ và rạng rỡ sắc ánh vàng, một mái tóc trắng khe khẽ bay, một vạt áo trắng khe khẽ đưa. Shin nheo mắt, dãy quang phổ trượt xu