nên Zan đã lãnh trọn một cú đá hiểm hóc. Cậu xoay người và ngã xuống đất. Một đám bụi khô tung lên, mù mịt một khoảng không. Cú đá không trúng ngực nhưng Zan vẻ như đang phải chịu một cơn đau khủng khiếp. Tay cậu giữ chặt khuôn ngực và từ miệng máu trào ra.
- Vì trận đấu không công bằng nên ta sẽ hẹn một dịp khác. Dứt lời, Shin quay người guồng chân chạy về phía đồng hoa bồ công anh.
Zan không chấp nhận là kẻ thua cuộc, cậu chống tay, dướn người dậy. Nhưng bỗng, đôi đồng tử Zan mở căng. Khoảng đất phía dưới cậu, cạnh những tấm bia mộ đen, từ những lỗ hốc nhỏ ăn sâu vào lòng đất, những chiếc dây leo cứng phun túa ra, bám lấy áo Zan, quấn chặt cổ tay và chân cậu. Những chiếc dây leo màu xanh thẫm tua tủa gai nhọn, thân mình mảnh của nó cứng như bọc sắt, ghì chặt da thịt Zan làm túa máu như những bàn tay cứng cáp vơi snhwnxg móng tay nhọn hoắt nhầy nhụa cấu víu chặt lấy cơ thể Zan. Zan cố cựa quậy, vùng vẫy nhưng bất lực. Trong cơn đau ghê người, bất giác, cậu hướng con mắt lên vòm lá rộng của thân cây cổ thụ sừng sững. Qua những kẽ lá đan nhau, có một đôi mắt xanh nổi bật lên đang nhìn chằm chằm Zan. Trên khóe môi thẫm, đường nét sắc như vẽ, hiện lên một nụ cười nhếch môi đầy nguyền rủa. Rõ ràng trong những cuộc chơi mạo hiểm, luôn có kẻ đằng sau nắm bắt những nước cờ!
Đồng bồ công anh.
Nắng của chiều muộn đỏ rực như nhuộm màu những cánh hoa tan trong gió. Hoa bồ công anh cứ bay, mặc kệ cho xác hoa tan tác, thành ngàn sợi chơi vơi giữa không gian. Hoa bồ công anh, hương bồ công anh. Y hệt mười năm trước nơi đồng hoang.
Cảm xúc trong Shin dâng lên mênh mang như đợt thủy triều. Cậu đã chờ mười năm, đã tìm kiếm mười năm, cậu không thể do dự nữa!
Hình ảnh người con gái ấy giữa đồng hoa, vạt váy trắng, đôi mắt biếc, như là gó, là sương, như là hư ảo. Chân Shin bước len vào giữa đồng hoa, cậu không muốn chỉ đứng từ xa rồi lại thấy hình ảnh ấy tan biến trước mắt.
Bàn tay mềm mại đang nâng đỡ những cánh trắng mong manh, bất chợt dừng lại. Sara từ từ, từ từ quay đầu, môi cô mấp máy… “Zan… Zan…??” Nhưng đôi mắt cô hiện chút ngỡ ngàng, không phải Zan! Mắt biếc nhìn trân trân vào kẻ lạ lẽ ra không nên xuất hiện, điều cô cần chỉ là Zan.
Một cơn gió thốc tới, thổi tung mái tóc trắng, thổi vào cánh mũi Shin ngập tràn hương hoa dịu dàng.
- Tôi đã kiếm tìm mười năm. Mười năm qua, em đã sống thế nào?
Khuôn đầu trên chiếc cổ cao kiêu hãnh hơi nghiêng đi, không rõ cô gái đang nghĩ gì vì nét mặt cô không hề biến đổi.
- Mười năm trước, cũng nơi một cánh đồng bồ công anh, em đã xuất hiện trước mắt tôi, rồi biến mất, như tan vào hư không. Mười năm sau, em lại hiện ra, nhưng em thờ ơ và lạnh lùng, em làm tôi phát điên!
Lại một làn gió ùa tới, cuốn tung hàng ngàn cánh hoa xơ xác. Đôi mắt biếc nhìn theo những cánh hoa, đôi mắt vô hồn.
- Tôi muốn biết điều gì đã xảy ra? Và muốn biết thật sự thì… em có còn nhớ tôi?
Những câu hỏi của Shin dường như bị gió cuốn đi ngay. Không lời nào lọt vào tai cô gái váy trắng. Vẫn chú mục vào những cánh hoa. Shin bắt đầu mất kiên nhẫn.
- Được rồi, có lẽ tôi lố bịch – một thằng điên thật sự! Tôi chỉ có một lời đề nghị. Nếu em đang gặp nguy hiểm, hãy để tôi… là người bảo vệ! Có Zan Kaitou,… hoặc không!
Vẻ như nhắc tới chữ “Zan”, theo một phản xạ đặc biệt, cô gái lại chú mục vào Shin. Hai người cứ nhìn nhau như thế, không nắm bắt nổi sợi dây liên kết hai ánh nhìn là gì, chờ đợi, nghi ngờ, hay không gì cả?
Shin nhắc lại từng chữ rõ ràng.
- Tôi – có – thể - bảo – vệ - em!
- Ngươi có thể cho ta những gì?
Cơ thể Shin đơ cứng lại, tròng mắt dãn ra, thanh âm ấy vừa vang lên trong đầu cậu! Thứ thanh âm cao và căng như tiếng vĩ cầm trong mưa.
Shin chưa hết váng vất, có nên gọi đó là một câu hỏi kì quái?
- Tất cả những gì cô chủ muốn!
Từ sau Shin, Zan đang bước lên. Ngay lập tức hướng nhìn của Sara chú mục vào Zan. Zan lúc này thêm vài vết thương rỉ máu trên tay vào người, trông như vừa vật lộn với một con thú dữ. Nhưng Sara không để ý đến chúng, điều cô cần nhiều hơn là thấy Zan.
Zan đã đến trước mặt cô.
- Ta không muốn ngươi đi lâu vậy!
- Tôi xin lỗi! – Zan hơi cúi đầu. – Tôi đưa cô chủ về biệt thự, đến giờ dùng bữa tối rồi!
Zan liếc mắt về phía sau, tặng Shin một ánh nhìn đe dọa, rồi cậu quay đầu bước đi. Sara không chút do dự, như cô đã quên mất sự có mặt của kẻ lạ, cô cũng lơ đãng quay đầu định bước theo Zan.
Lòng Shin cuộn lên như lớp lá cuốn, đôi mắt cậu đang thấy người con gái ấy quay đi. Rồi cậu lại tuột mất cô như mười năm trước? Cậu không thể chịu đựng được cảm giác ấy. Mười năm trước là ngờ nghệch,còn giờ cậu đã là một thằng đàn ông!
- Tôi có thể cho em… tình yêu và trái tim tôi!
Đôi bàn chân trên chiếc cao gót dừng khựng. Tròng mắt Zan giãn ra, hiên vẻ thất thần và bất an. Lập tức, cậu xoay người vươn tay định giữ lấy bàn tay cô gí ấy. Nhưng cậu đã không kịp! Sara quay đầu và y như một vệt gió, cô lao đi… để lại bàn tay Zan lạc lõng.
Ba giây, Shin cảm giác như cơ thể đóng băng! Sara đang ở ngay sát cậu, gần đến nỗi cậu cảm nhận được mùi hương và nhịp thở nơi cô. Một t