chính là…”
Cô dừng lại, không dám nhìn anh, cười khổ một cái: “Em đã ly dị, đã bị
tổn thương thật sâu. Em bắt đầu hoài nghi quan niệm về nhân sinh quan,
về giá trị quan của em đối với người khác phải chăng đã sai rồi ? Em bắt đầu hoài nghi tình yêu cũng như gia đình đến cuối cùng sẽ ra sao, bắt
đầu hoài nghi nhân tính… và hoài nghi cả chính mình.”
”…” Anh nhìn cô, không nói gì, giống như cô ít phút trước đây, chờ đối phương nói hết.
”Có đôi khi, em cảm thấy em không còn là Đường Tinh Tuệ như trước kia
nữa. Trước đây, em rất tự tin dù cho gương mặt, vóc dáng, đầu óc hay
thân thế của em chẳng có gì xuất sắc nhưng em vẫn là một người tự tin.
Thế mà bây giờ, sự tự tin đó đã bị mai một thậm chí có lúc em cảm thấy
nó đã bị thay thế bằng sự tự ti. Em bắt đầu trở nên dè dặt vì sợ kết quả sẽ không giống như em mong muốn. Gần đây, em cứ suy nghĩ mãi…”
”?”
Cô nhìn anh, thẳn thắn nói: “Em nghĩ, hơn nửa năm nay, nếu không có anh… em cũng không biết mình sẽ đau khổ như thế nào nữa”
Nghe xong những lời này của cô, Cao Nguyên tay vẫn để trên eo cô, siết thật chặt.
”Em thật sự quá may mắn…” Nói xong, cô rúc đầu vào trước ngực anh, ngửi mùi da thịt quen thuộc trên cơ thể anh. “Cảm giác an toàn” lại một lần
nữa xuất hiện trong lòng cô, không hề báo trước nhưng cứ như vậy lan
mãi, lan mãi…
Bọn họ vẫn yên lặng ôm nhau, không ai nói với ai tiếng nào, phảng phất như cả hai đang hồi
tưởng về một thời xa xăm nào đó, cho đến khi anh dùng một giọng bình
tĩnh hỏi:
”Vậy nếu bây giờ em nói như thế, anh có thể lý giải là…”
”?”
”Chúng ta có thể làm?”
Tinh Tuệ liếc mắt, cắn răng trả lời: “Không được!”
****************
Sáng sớm hôm sau, trong phòng họp, cô gặp J. Vừa thấy mặt J, cô liền hỏi: “Anh đang có chuyện gì rối rắm phải không?”
J đảo quanh tròng mắt, kéo cô đến phòng làm việc của mình, đóng cửa lại, nói: “Tôi nghĩ tôi có thể yêu lần nữa!”
”Với ai?” Cô cảnh giác hỏi.
”… Ừ, ” J hơi muốn quanh co, “Thì… người…người cũ.”
”Cái gì? !” Tinh Tuệ kêu to, “Chu Tiểu Minh, anh không quên lúc trước
anh ta đối với anh thế nào sao ? Anh cũng không quên vì sao hai người
chia tay phải không ? !”
J cau mũi, tự biết đuối lý, nhưng cũng thì thầm nói: “Đã nói với cô không được phép gọi tên tiếng Trung của tôi mà…”
”Vậy tôi đã nói với anh cách xa người chết này một chút, vì sao anh không nghe tôi?”
”Anh ấy nói, anh ấy biết sai rồi, anh ấy nói anh ấy cảm thấy không thể
quên tôi…” giọng J càng nói càng nhỏ, cuối cùng dứt khoát cúi đầu xuống
không dám nhìn mặt Tinh Tuệ.
Tinh
Tuệ trầm mặc một hồi, ném một câu rồi xoay người đi ra ngoài: “Tùy anh
đi! Nếu anh cặp lại với anh ấy thì đừng xem tôi là bạn.”
Buổi trưa, giờ cơm, J vẫn dè dặt đến bên cạnh Tinh Tuệ ngồi xuống. Cô
cũng không làm mặt giận với anh, chỉ ra vẻ bất đắc dĩ nói:
”Thật xin lỗi, hồi sáng tôi nói hơi… nặng. Sau đó, tôi suy nghĩ lại
thấy anh đối với tôi cũng có lúc « chỉ tiếc rèn sắt không thành thép »,
nhiều lúc tôi cũng làm anh chán ghét, không chịu nghe lời anh. Cho nên
kỳ thật mặc kệ anh yêu ai, chỉ cần anh vui vẻ. Về phần tôi, chúng ta
vĩnh viễn là bạn bè.”
J nhìn cô, mặt làm bộ như muốn khóc vì vậy hai người « giả mù sa mưa » ôm nhau mà khóc.
Sau khi biểu lộ cảm xúc, hai người làm như không có chuyện gì, tiếp tục ăn cơm.
”Nhưng nói thật, ” Tinh Tuệ nhịn không được nói, “Tôi không đồng ý anh cặp lại với người kia.”
”Haiz…” J nặng nề thở dài, giọng thất bại nói, “Có phải tôi rất ngu
không ? Lúc giáo huấn cô thì nói toàn lời chính nghĩa, đến phiên mình
thì giống như người ngu ngốc.”
Tinh
Tuệ cảm thấy khó chống đỡ. Lúc J thất tình cũng là lúc cô ly hôn, có lẽ
hơn nửa năm nay, cô vẫn luôn nhận được sự quan tâm và giúp đỡ của J mà
cô dường như chẳng làm gì để an ủi J.
”Thật xin lỗi, ” cô bật thốt ra, “Từ trước đến nay, tôi cũng không để ý đến cảm nhận của anh, nhất là sáng nay, tôi thật sự không nên nói như
vậy… hay là… khuya hôm nay chúng ta cùng đi chơi đi?”
J suy nghĩ một chút: “Đi đâu?”
”Anh tính đi.”
”Vậy cô giúp tôi cùng đi xem triển lãm tranh nhe. Cuộc triển lãm tranh
này tôi đã muốn đi từ lâu nhưng vì tự cảm thấy mình rất dốt nên không
dám đi. Ah, đúng rồi, còn có một bộ phim tôi cũng rất muốn đi xem… vậy
đi xem triển lãm tranh hay đi xem phim ? Cái nào hay hơn?” Nói xong, J
như đang bắt đầu đấu tranh tư tưởng.
”Đi cả hai đi.” Tinh Tuệ an ủi vỗ vỗ bờ vai J.
”?”
”Vậy đêm nay đi xem triển lãm tranh, đêm mai đi xem phim đi”
”Thật không?” J thật cao hứng.
”Vì sao anh không hẹn tôi từ sớm?” Cô trừng J.
”Bởi vì…” J khẽ mỉm cười, ấp úng nói, “Chuyện của riêng cô cũng đủ
phiền toái rồi, vì vậy, tôi không muốn đem chuyện của mình ra làm phiền
cô.”
Tinh Tuệ há to miệng, lại nói không ra lời, giống như là có vật gì đó vướng trong cổ họng cô.
Cuối cùng, cô vươn tay ôm J, cái đầu tựa trên bả vai J, nói: “Tôi thật rất yêu anh…”
J cười khẽ, cảm động nói: “Tinh Tuệ, vì sao chúng ta có thể thẳng thắn
biểu đạt tình yêu với bạn bè nhưng với người mình thật sự yêu thì lại
không được?”
Tinh Tuệ buông anh ra, suy nghĩ một chút, đáp:
