của J là như vậy.
”Thiên phú cho nghề nghiệp của chúng ta là sáng tạo ra cái đẹp, ” J
tiếp tục nói, “Mỗi ngày chúng ta tiếp xúc biết bao nhiêu thứ xa hoa,
biết bao nhiêu người có tiền, có tài hoa nhưng linh hồn thì mục ruỗng…
Dần dà, tôi cảm thấy rằng chúng ta đang sống trong một thế giới hư ảo
nên đã vô tình quên đi những gì chân thật nhất, quên đi cả bản chất thật nhất của chính mình, nhưng mà Tinh Tuệ!”
”?”
”Mỗi lần nhìn cô, mỗi lần ăn cơm với cô, nói chuyện phiếm với cô, tôi
luôn cảm giác mình lại bị lôi ra ngoài một chút, bởi vì cô là như vậy,
phải… rất đơn giản. Cô thường hay dùng những lời đơn giản nhất để phá đi cái nhìn phức tạp của đạo lý, để tôi phát hiện ra rằng thì ra là tôi
suy nghĩ nhiều quá, thì ra là chúng ta cứ tự khoác thêm cho mình những
hư vinh, cuối cùng lại quên mất bản chất của cuộc sống. Hơn nữa cô biết
tôi bội phục nhất ở cô điểm nào không?”
”Điểm nào?”
”Cô luôn làm cho tôi cảm thấy bình an, cô không bị cuốn hút bởi bất kỳ
loại hấp dẫn nào, cô cũng có thể lập tức rũ bỏ những gì đang hiện hữu …
sự nghiệp mà cô vất vả tạo dựng, những mối quan hệ xã giao của cô, tài
hoa của cô, những gì được thiên phú cho cô… chỉ có một cái cô cho là
quan trọng nhất … một gia đình hạnh phúc. Mà tôi, tôi biết rất nhiều
người cũng không có được điều này. Chúng ta luôn cố gắng đem vật chất,
nhục dục ra để bù đắp nhưng thật sự ra chúng ta cần gì, chỉ là những gì
đơn giản nhất mà thôi.”
Sau khi J
nói xong một tràng dài, Tinh Tuệ mới phát hiện… J nói đúng! Cho tới nay, cô mong muốn nhất không phải là sự nghiệp hay danh vọng, tiền tài, mà
bất cứ lúc nào cô cũng muốn có một chỗ dựa, đó là … gia đình.
”Nhưng mà, ” cô hơi nghẹn ngào, nhưng lại miễn cưỡng mỉm cười, “Tôi hiện tại đã mất đi thứ mà tôi cho là trọng yếu nhất.”
”Nhưng cô không thể bởi chỉ vì một chút này mà thay đổi cả ước nguyện
ban đầu, và cũng thay đổi luôn nguyên tắc của cô a!” Có lẽ, đây mới
chính là điều từ trước đến nay J muốn nói với cô nhất.
”… Vậy anh nói cho tôi biết, tôi nên làm như thế nào?”
”Quên quá khứ, tựa như cô chưa từng bị tổn thương.”
”Làm sao có thể!” Tinh Tuệ không khỏi kêu to lên, “Anh cũng từng bị thương, J, anh nên biết như vậy rất khó!”
”Tôi biết rõ, tôi đương nhiên biết rõ…” Giọng của J như đang an ủi cô,
“Nhưng cô là Tinh Tuệ a, cô là Đường Tinh Tuệ, cô thông minh như vậy, có tài như vậy, có một linh hồn đáng yêu như vậy, làm sao cô lại làm không được? Cho dù có khó hơn nữa, cô cũng nhất định có thể làm được.”
Tinh Tuệ đột nhiên rất muốn khóc, sau đó… cô liền bật khóc.
Không phải vì những tổn thương của mình, mà là vì lời của J. Vì J cứ vô tư tán dương và khích lệ, dù có chút hào nhoáng nhưng rất chân thật.
Cho dù J cũng đã từng bị qua rất nhiều ngăn trở và tổn thương nhưng vẫn
luôn cười khích lệ và muốn cô can đảm…
”Anh biết không, J, ” Tinh Tuệ hít hít mũi nói, “Tôi yêu anh! Tôi thật sự rất yêu anh!”
”… Cô bớt buồn nôn đi, ” J cố ý chọc cười, “Cô biết thể xác tôi không thể tiếp nhận phụ nữ!”
”Hắc!” Tinh Tuệ khóc cười rộ lên, “Nếu mà anh có thể, tôi nghĩ tôi sẽ gả cho anh.”
”… Được, được, ” J rất qua loa nói, “Nếu một ngày nào đó, tôi có thể
tiếp nhận phụ nữ, mà cô vẫn chưa tái giá, tôi sẽ lập tức kết hôn với cô, được chưa ?”
”Nhưng tôi cự tuyệt
chơi cái loại kia sau lưng nha!” đầu Tinh Tuệ như bị chẻ làm đôi, một
nửa tưởng tượng thấy cảnh mình và J kết hôn, nhưng nửa kia lại thấy
cảnh J cùng bạn trai cũ vật lộn trên giường… Vì vậy, ngay cả chính cô
cũng nhịn không được, lạnh run một cái.
J trầm mặc mấy giây, sau đó đột nhiên tại đầu bên kia điện thoại hét
lớn: “Đường Tinh Tuệ! Rốt cuộc đầu của cô chứa cái gì mà thoáng một cái
là có thể nghĩ ngay đến chuyện đó vậy hả ?”
”…” Được rồi, anh nói cũng không sai.
J hình như là giận thật, còn tức giận lẩm bẩm ăn khuya cũng không ăn được…
Tinh Tuệ lại lau khô nước mắt, nhếch môi cười.
Một lát sau, cô dựa vào đầu giường, nhìn bầu trời đêm ngoài cửa sổ, nói: “Nhưng mà, J…”
”?”
”Anh có thể nói cho tôi biết chúng ta muốn yêu một người thì phải làm sao không?”
”Cô đang ở đây nói bậy bạ gì đó hả?…”
”?”
”Này có cái gì khó đâu? Chỉ cần làm theo những gì trái tim mách bảo là được rồi.”
”…”
”Khó khăn quá, nhưng làm sao có thể quên được một người?”
Tinh Tuệ cứ ám ảnh mãi những lời J nói.
Hắc!
Cô nghĩ, đây chính là điều mà cô cảm thấy linh hồn của J còn nữ tính hơn cả cô!
Vậy thì yêu một người là khó hay quên một người là khó?
Cuối cùng, cô phải thừa nhận rằng cô không biết làm sao để có thể quên
một người, mà yêu một người thì không biết bắt đầu từ đâu ?
Phải chăng cô đã mất đi năng lực « yêu một người »?
Bỗng nhiên một cảm giác đau nhói truyền đến từ sau cổ, tiếp sau là sự
tê dại truyền khắp toàn thân, Tinh Tuệ không khỏi rùng mình một cái,
linh tính mách bảo là Cao Nguyên, nhưng cô dường như không bao giờ đủ
khả năng kháng cự những quyến rũ của anh …
”Em đang nghĩ gì?” giọng Cao Nguyên từ sau lưng truyền đến, thật mơ hồ, môi vẫn không rời cái cổ trắng nõn của cô.
”Ừ… Không có gì…” Lúc này, ngoại trừ tập trung t