h sáng nhẹ nhàng chiếu vào. Cô không ngủ được, mở to hai mắt
vẫn không nhúc nhích nhìn đám bụi bám trên vách tường.
Hắn ước chừng biết cô không ngủ được, thanh âm nhàn nhạt vang lên
“Anh trước kia khi còn ngồi học trên cái bàn kia, có đôi khi không có
điện liền phải dùng nến để thay thế. Kỳ thực chị của anh học so với anh
còn tốt hơn rất nhiều, chị ấy hàng năm đều đứng hạng nhất. Nhưng là điều kiện không cho phép, chị ấy miễn cưỡng học xong cấp hai thì nghỉ học.
Thời điểm đó chị ấy đi miền nam làm công, chị ấy dặn dò anh nhất định
phải học cho tốt, nói rằng anh nhất định phải vào được đại học. Cái đèn
bàn mà em thấy trước đây cũng không có, chính là năm đó chị của anh dùng tiền làm công tháng đầu tiên mua cho anh…”
Ngữ điệu của hắn không có một tia gợn sóng, giống như thuật chuyện
xưa của một người khác. “Ở trong cảm nhận của em, anh nhận học bổng đi
đại học chẳng khác nào là em thi được. Trong lòng anh cũng giống vậy.
Anh âm thầm nói với bản thân mình, mặc dù người ta chỉ là một người học
đại học nhưng anh là hai ngươi, anh cùng chị của anh. Sau anh lại tranh
thủ đạt được học bổng của Stanford…” Hắn không có nói thêm gì nữa bởi vì trong kế tiếp sinh mệnh của hắn có cô tồn tại.
Thanh âm của hắn truyền tới… cô không hiểu sao lại dâng lên từng trận bi ai… cô cũng không thể trách hắn đúng không? Vậy cô có năng lực để
trách ai đây? Ai cũng không thể trách, ai cũng không có sai, đơn giản là lập trường của mỗi người bất đồng mà thôi.
Cô chỉ yên lặng như trước, nhìn vách tường chằng chịt những vết lõm
trước mặt, tựa như mô hồ có thể nghe đến hương vị ê ẩm kia. Trong đầu
chậm rãi hiện lên đồng hào bằng bạc nằm trong phòng ngủ của mình, những
đóa hóa giấy tinh xảo được gián trên tường, sàn nhà sạch sẽ láng bóng,
màu trắng của chiếc giường công chúa, màu trắng của tủ, màu trắng của
ren màn từ trên cao cứ từng tầng từng tầng rơi xuống, trên bàn trang
điểm có một bình hoa nhỏ hằng ngày cắm đầy hoa tươi trong hoa viên nhà
mình, từng bụi nhỏ bao quanh, nợ rộ một cách rực rỡ.
Lâu gia các đời trước đều có con trai một, đến thế hệ cha cô thì mới
có thêm cô là một đứa con gái như vậy. Cho nên toàn bộ gia tộc đều coi
cô giống như bảo bối, giống như bà nội của cô luôn tốt nhất với cô vậy,
thật sự là ngậm trong miệng thì tan mà cầm trong lòng bàn tay thì nát.
Ngay cả cho dù cô có muốn sao trên trời cũng sẽ có biện pháp hái xuống
cho cô.
Cùng với hoàn cảnh sinh trưởng của hắn từ nhỏ quả thật là khác xa một trời một vực. Cho nên khi đó cha mẹ cùng anh trai đều không đồng ý cho
cô cùng hắn ở cùng nhau. Đổi lại cô nếu có một đứa con gái như vậy cũng
sẽ rất khó đồng ý.
Không thể nghĩ được tại thời khắc như vậy, tại địa điểm như vậy, cô
thế nhưng mới hiểu rõ được lương khổ dụng tâm của cha mẹ mình. Cô muốn
cười nhưng trong mắt lại càng chua xót… Đáy lòng cô cũng vậy, đều là
tràn đầy sự chua xót… Cô luôn luôn không có nói, hô hấp trầm thấp dồn
dập. Hắn yên lặng xuống, thất thần nằm nghe. Trong buổi tối gió tuyết
cuồng thổi như vậy, cô cách một tấm màn che nằm nghe hắn kể chuyện xưa,
hắn chỉ cảm thấy trừ bỏ hạnh phúc vẫn là hạnh phúc. Nhưng là cứ như thế
mà lo được lo mất, bởi vì hắn không xác định được giây tiếp theo hay một phút sau cô có nguyện ý nghe hắn nói tiếp hay không?
Cô kỳ thực cũng không có ngủ, thần chí rõ ràng có thể nói ra cho tới
bây giờ hắn đè thấp bao nhiều lần ho khan rồi. Có lẽ vì liên quan đến
người hắn, trong phòng chri có một chiếc giường có nệm chăn mà hắn toàn
bộ đều đưa cho cô. Bản thân chỉ được nằm một tấm thảm rách nhiều nơi,
thời tiết ở đây dưới 0 độ, không bị đông cứng lạnh , mà cũng không bị
cảm mạo mới lạ.
Cô cuộn thân mình, chần chờ một lúc lâu, rút cuộc thì đã mở miệng
“Anh… lại đây đi.” Thanh âm khàn khàn âm trầ, nghe ra ở trong đó căn bản không giống như tiếng của cô vọng lại.
Hắn vẫn không có ngủ, khi nghe được lời của cô cơ hồ nghĩ rằng đang
nằm trong mộng mà nghe lầm. Hắn nuốt nước bọt cho nhuận cổ họng mình rồi mới nói “Tiểu Kiều, em nói cái gì?”
Cô hơi hơi giật mình, nhắm mặt lại, “uh” một tiếng tỏ vẻ những lời vừa rồi hắn nghe được chính là cô nói.
Trong ổ chăn ấm áp tất cả đều là hương vị của cô, hương thẩn như ẩn
như hiện, ùn ùn kéo đến mà đánh úp lại trên người hắn. Hắn cứng ngắc
chống thân mình dán tại mép giường, cố gắng cách xa cô ra không nên đụng chạm đến cô.
Mà cô cũng cố gắng lui vào bên trong góc tường kia sao cho xa nhất,
cũng không biết là nói cái gì, là do trong chăn có bình giữ ấm hay là
mùi hương thơm ngát trên người cô.. hắn chỉ cảm thấy nóng… hắn bỗng thấp giọng mở miệng “Tiểu Kiều, anh không phải là Liễu Hạ Huệ, mà anh cũng
không thể làm Liễu Hạ Huệ được.”
Những năm gần đây, hắn chỉ có một người phụ nữ là cô mà thôi. Thiệu
Minh Trung luôn cảm thấy khó hiểu. Hắn nói dục vọng cùng thuốc phiện
giống nhau, một khi đã đụng chạm qua, hưởng qua tư vị trong đó thì sẽ có một loại khả năng không từ bỏ được. Nhưng là Thiệu Minh Trung không
biết chỉ cần một người đàn ông nguyện ý, câm tình tình nguyện đồng ý thì hắn có thể là