Polaroid
Bóng Sói Hú

Bóng Sói Hú

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214835

Bình chọn: 8.5.00/10/1483 lượt.

hắn vào bệnh viện Giang thị mà lại đưa tới đây?” Đường Hằng Xa hỏi không chút để ý.

“Trước đó anh ấy có nói, nếu hắn xảy ra chuyện gì thì tôi phải đưa hắn tới nơi này.” Đầu Liễu Đình cúi xuống không còn chút sức lực, đâu vai cô yên lặng run rẩy.

Mặt Đường Hằng Xa run lên cực nhanh, giống như hoa mắt nhìn nhầm, “Đi xem anh cô đi, bác sĩ nói hắn đã không sao.” Ông nói hòa nhã.

Liễu Đình mượn sức bức tường, chậm rãi đứng lên, cô đi thật thong thả, gió thồi qua vạt áo, chậm rãi bay bay, bóng dáng tự nhiên trống rỗng, như một giấc mơ, khẽ chọc tay, giấc mơ liền tan nát. Mặt Đường Hằng Xa nổi lên biến hóa khó lường, người đó ôn nhu như thơ, người này lại trống rỗng như mơ, đều đẹp đến vậy, vẫn đẹp đến khiếp người như vậy, chỉ tiếc, quá đẹp luôn chẳng được lâu dài. Khói nhẹ lan ra từ điếu xì gà trên tay ông, đám khói lan vào bóng đêm không chút tiếng động.

Cửa bị đẩy ra, ánh sáng mờ nhạt chiếu lên người, giống như được khảm một tầng ánh sáng, Liễu Đình hoảng hốt trong nháy mắt, sắc mặt Ôn Trạch tái nhợt dựa vào đầu giường, vẻ mỏi mệt, nhưng ánh mắt vẫn sáng rọi, thái độ vẫn tao nhã bình tĩnh. “Dọa em rồi.” Ý cười bên môi Ôn Trạch đều là ôn nhu không buồn che dấu, trên ngực vẫn thấm ra máu.

Từng dòng lạnh lẽo như con rắn nhỏ từ đầu ngón tay chạy thẳng vào tim Liễu Đình, “Đệ Nhất,” Giọng nói Liễu Đình tiêu điều kì lạ “Vĩnh viễn, vĩnh viễn đừng dùng sinh mệnh của anh đến thử em nữa!”

Ánh mắt họ đối diện, ánh mắt giao nhau, thấu hiểu nhưng lại đều có thứ không thể chạm vào, yên lặng ngưng kết giữa họ, bọn họ... không thể nói.

Đệ nhất, giữa anh và Phí Như Phong, em chưa bao giờ do dự! Từ nước mắt ngọc trên người em mà anh đã đặt, để em trơ mắt nhìn hắn nhảy vào trong lửa, dùng sinh mệnh anh để thử, làm em tự tay nổ súng với hắn, Đệ Nhất, cuộc đời này em cần phản bội bao nhiêu mới có thể khiến anh tin tưởng?

Em mốn anh tin tưởng, anh cũng muốn tin tưởng, nhưng mà em nói cho ánh biết, Hải Tình, ánh mắt em lúc này như mất đi ánh sáng, trống rỗng phiêu dạt, bóng dáng có thể tiêu tán bất cứ lúc nào, em nói cho anh biết, anh làm sao có thể tin?

Ánh mắt nhìn nhau đều là mệt mỏi cô đơn, ánh mắt đều là ôn nhu thống khổ, Liễu Đình hạ mi, lại ngẩng đầu, khóe miệng nổi lên nụ cười “Nghỉ ngơi cho tốt, đừng làm em lo lắng.”

Cô đứng lên, cánh tay vừa đụng đến cửa đã bị nắm chặt, tay hắn túm chặt tay cô, chặt đến mức dường như xương cốt cũng phải gắn liền, kéo vào trong ngực, nhiệt độ và hơi thở quấn vào nhau, đầu hắn dụi vào đầu vai Liễu Đình, hắn dựa vào cô giống như năm cô 17 tuổi dựa vào hắn.

“Đệ Nhất, cuộc đời sai lầm này của em, thành tựu lớn nhất không phải là tình yêu. Đệ nhất,” Giọng nói Liễu Đình là ôn nhu vừa chạm liền tan “Em muốn cùng anh đi hết cuộc đời này.”

Đầu hắn càng dúi sâu vào đầu vai Liễu Đình, hơi thở của hắn lạnh rồi lại nóng, tay hắn lướt qua khóe mi, hai má, thong thả miêu tả co, cẩn thận thân thiết, hắn nhẹ nhàng che kín mắt cô, giọng nói khàn khàn thản nhiên, “Hải Tình, trên đời không có mưu kế hoàn mỹ, có thì chỉ là chế ngự trái tim, nắm giữ trái tim con người là nắm được con bài chưa lật của đối phương, cho dù là cạm bẫy nhìn được rõ ràng, đối phương cũng không thể không lao vào,ván cờ này chúng ta đi, gọi là làm trống rỗng. Tổng thể kế hoạch, mặc kệ phần thắng của em lớn bao nhiêu, không đến lúc cuối cùng, sẽ không biết hươu chết vào tay ai, không cần bị tướng giả mê hoặc, nếu ở chỗ phải thắng, sẽ có dũng khí đánh tới người đó. Phải học cách đem thống khổ thành trí tuệ, phải biết rằng thế gian này không có thất bại, thiếu chỉ là cơ hội mà thôi.”

Hắn buông tay, lùi lại, “Đừng quay đầu, Hải Tình, em không thể quay đầu.” Giọng nói hắn đã vững vàng, giống như vô số lần dạy bảo trong những năm qua: “Lòng Đường Hằng Xa đã loạn, trong thời gian ngắn nhất hắn sẽ đưa em vào tay Đường Bảo Như, đừng quên, thời khắc cuối cùng thường bị úp ngược, làm lòng em lắng lại, Hải Tình, nếu em muốn thất bại trong gang tấc, vậy em phải xác định em có sức ngăn cản cơn sóng dữ!” Ôn Trạch chậm rãi mở cửa ra, trong bóng đêm, giọng nói của hắn tĩnh lặng như nước, “Đi đối mặt với trận đấu chủa chính em, ác mộng này cần kết thúc từ lâu rồi!”

Góc áo Liễu Đình phất qua cạnh cửa, tạo ra tiếng vang lạnh lùng, cửa phía sau đóng lại, Liễu Đình cố sức dùng tay che miệng, nhưng máu tươi dính ngấy vẫn theo khe hở trên tay chảy ra, chân lảo đảo, thân mình nhũn xuống, nhũn đến làm cho người ta vào trong hư vô chết lặng.

Dưới trời xanh mây trắng này, có rất nhiều con đường nhưng không có một cái nào không phải là thất vọng và vực sâu.

Thời gian qua đi, một phút lại một phút, trời đã mờ sáng, Đường Hằng Xa đẩy ra bức tranh truyền thần trước bàn, cầm trong tay diếu xì gà mới hút một nửa ấn vào gạt tàn. Hắn mở cửa phòng Ôn Trạch, như hắn đoán trước, người trong phòng hiển nhiên là một đêm không ngủ, Ôn Trạch dựa vào bên giường, ngay cả tư thế cũng chưa đổi, tầm mắt hắn đảo qua Đường Hằng Xa, thong dong tắt tin tức.

“Tối hôm qua em gái cậu ngất xỉu, để ở nơi này của tôi cũng không an toàn, tôi đã sai người đưa cô ấy đến chỗ Tiểu