iễu Đình đã lùi vào một góc an toàn.
“Em thấy chúng ta vẫn nên tuân thủ đạo đức lễ nghi trước khi kết hôn thì hơn.” Giọng nói cô không quá ổn định.
Phí Như Phong thật sự không thể tin nổi, ánh mắt hắn nhìn cô đúng là ghi vài chữ to đùng: “Em điên rồi”
Tiếng cười khàn khàn mà vui vẻ tràn ra từ miệng Liễu Đình: “Phí Như Phong, anh biết là em luôn ân oán rõ ràng mà, tình yêu và thù hận, vẫn phải rạch ròi.” cô giơ lên một ngón tay, “một là, anh không tin em, để em chỉ có thể chịu bao nhiêu khổ cực chạy đi; hai là anh dám tính toán em, làm em suýt nữa thì hỏng mất; ba là anh dám đặt bom trên thuyền, để cuối cùng em cũng không thể chiếm được hạnh phúc của em, hại chết bao nhiêu tế bào của em; bốn là giữa đường em phải ngồi một chiếc thuyền nhỏ để về, chèo thuyền đến mức tay đau muốn chết luôn; năm là anh dám nghĩ xấu về mối quan hệ thuần túy của em và luật sư Từ.” cô nghiêng đầu nhìn 5 ngón tay giơ lên, “Tạm thời cứ thế thôi đã,” cô vô cùng độ lượng nói.
Nụ cười không lo nghĩ của cô, sự kiêu ngạo, vẻ kiêu căng vênh mặt hất cằm sai khiến của cô khiến hắn gần như quên mất cách hô hấp, thần hồn điên đảo khiến răng nanh ngứa ngáy, hắn nghe tiếng hai hàm răng mình nghiến vào nhau.
Liễu Đình nhìn rõ thứ tình cảm cuồng dã đủ để đe dọa cô trong đôi mắt hắn, hắn đang cố hết sức đè nén bản tính, đây chính là điềm báo của gió lốc, vô cùng căng thẳng, hậu quả của núi lửa bùng nổ thật khó mà đánh giá nổi. Nên thu tay nếu không muốn chết.
“Tay em đau muốn chết, em muốn nghỉ ngơi, chờ lúc chúng ta thoải mái tỉnh táo hơn thì sẽ tính nốt món nợ này đi.” cô nhằm thẳng hướng cửa mà đi.
“Anh cũng thấy chờ đến lúc khác lại tính rõ những chuyện này là một điều sáng suốt.” Phí Như Phong dường như vô cùng hiểu lý lẽ, lông tơ Liễu Đình dựng đứng lên, Phí Như Phong vô cùng phong độ hỏi, “Có cần anh mát xa tay cho em không?”
Liễu Đình liếc mắt nhìn hắn một cái, hắn mang theo phong cách quý tộc như một vương tử, phong độ tao nhã, sức hút phi phàm, đáng tiếc ánh sáng trong mắt hắn quá là âm hiểm tà ác khó mà đè nén nổi, cô bị hắn ôm chặt vào vòng tay cũng chưa hồi phục lại được, “không cần, tự em có thể…”
“A…” Tiếng hét chói tai của cô vang lên, hắn như cơn gió xoáy thốc vào, dùng sức ôm cô vào lòng, “một cơ hội đầu hàng cuối cùng em cũng đã bỏ qua rồi em yêu!”
Nụ hôn như mưa của hắn dừng trên mặt cô, Liễu Đình ngã vào lòng hắn cười lớn.
Cảm tạ trời xanh, khiến tôi trải qua cuộc đời tang thương, dòng đời biến hóa, trải qua trăm vị của thế gian mà vẫn có thể cùng người yêu hiểu nhau, ôm nhau.
Mẹ, mẹ có nhìn thấy không? Cuối cùng thì con cũng có được hạnh phúc của mình!
--- Hoàn Chính Văn ---
Phí Như Phong đi vào phòng họp, phòng hội nghị to như vậy xung quanh chỉ có vài người, nhóm bảy người tinh anh là cơ cấu trung tâm do chính Phí Như Phong tạo ra, hắn nói với tổ trưởng Lôi Hạo, “Bắt đầu đi.” Hắn nâng tay nhìn đồng hồ, ám chỉ mọi người tranh thủ nửa tiếng thời gian.
Mọi người cũng nhanh chóng lật giở tư liệu trước mặt, chuẩn bị trong thời
gian ngắn nhất dùng lời lẽ súc tích chân thực nhất trình bày chiến lược
đầu tư năm sau của Phí thị.
Lôi Hạo báo cáo một chút cơ cấu công
ty mà hắn đề cử, “Công ty châu báu Nặc Tư vì khuếch trương quá nhanh mà
tiền vốn xoay vòng đã gần như cạn kiệt, mà món nợ nó đã dùng danh nghĩa
cá nhân thế chấp cổ phần ở ngân hàng Lý Lợi Ngang Thụy Sỹ đã sắp đến kỳ
trả cuối cùng, đề nghị thu mua…”
“Công ty châu báu Nặc Tư có lịch sử trăm năm, đã từng thiết kế lễ phục kết hôn cho Hoàng Phi phải
không?” Phí Như Phong cắt ngang câu nói của Lôi Hạo.
Lôi Hạo gật đầu.
Nụ cười xuất hiện trên đôi môi duyên dáng của Phí Như Phong, “Nói với công ty châu báu Nặc Tư, nếu trong hai mươi ngày họ làm ra một bộ áo cưới
khiến tôi hài lòng, trên mặt phải khảm đầy trân châu, đúng, trân châu,
trân châu tinh xảo lóa mắt phụ trợ gương mặt trong suốt như ngọc, còn
quấn bện vào mái tóc thật dài…”
“Tổng giám đốc.” Giọng nói của
Lôi Hạo khiến Phí Như Phong ngẩng đầu lên, hắn nhìn ánh mắt giật mình
của mọi người, nhướn mi, mặt không đổi sắc tiếp tục nói: Nếu họ có thể
làm ra một bộ áo cưới khiến tôi vừa lòng, món nợ của họ có thể kéo dài
thời hạn trả 1 năm, nói cho họ biết đây là cơ hội duy nhất để Nặc thị
bảo vệ cơ nghiệp trăm năm của mình.”
Lôi Hạo dùng vẻ mặt thâm trầm che dấu sự kinh dị của mình. Hắn trầm giọng nói: “Ngày mai tôi sẽ báo cho họ.”
Nửa giờ sau, cuối cùng thì hội nghị cũng đã thông qua kế hoạch phát triển
năm sau, Phí Như Phong ký tên lên các văn bản cần thiết, và chi phiếu
đầu tư cho các hạng mục cần thiết.
Lôi Hạo nhận được các văn kiện thì vui đùa: “Tổng giám đốc, hội nghị tinh anh một năm một lần, tiết
mục giải trí phía sau cứ tổ chức như bình thường chứ?” Cái gì gọi là
tiết mục phía sau chứ? Chính là đến câu lạ bộ nổi tiếng gọi một bàn
rượu, thêm mấy người đẹp thối nát ra hầu rượu chứ sao.
“Cẩn thận, Lôi công tử.” Mặt mày Phí Như Phong cực kỳ đẹp trai, trán nhăn lại vì
cười, “Ai mà xui khiến người sắp kết hôn này phạm sai lầm về đạo đức
chứ?” Hắn thoải mái đứng l