pacman, rainbows, and roller s
Bước Tiếp Theo, Thiên Đường

Bước Tiếp Theo, Thiên Đường

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324152

Bình chọn: 7.5.00/10/415 lượt.

ày để ‘tóm gọn’ cô.

Trần Mặc Đông, gọi giúp cô một bát, để cô yên lặng ăn.

Khi tính tiền, Lộ Nghiên vốn muốn trả tiền, nhưng Trần Mặc Đông không

muốn, cuối cùng lấy một câu: “Em chủ trì, anh chủ tri” làm kết luận.

Hai người ra khỏi quán, một cơn gió nhẹ thổi vào mặt, rất thoải mái,

Trần Mặc Đông đưa khăn tay của mình cho Lộ Nghiên, Lộ Nghiên không hiểu, thấy Trần Mặc Đông chỉ tay vào khóe miệng, cô vội lấy chiếc khăn tay

lau miệng, cô vốn không cẩn thận, trước kia Thẩm Nham đều lấy tay giúp

cô lau sạch, hiện giờ nghĩ lại trong lòng cảm thấy rất buồn.

Sau khi lau miệng xong, Lộ Nghiên mới nhận ra mình vừa dùng khăn tay của Trần Mặc Đông, chiếc khăn đang nắm chặt trong tay trả thì không phải,

mà không trả cũng không phải.

“Ngại quá, lần sau em sẽ trả anh cái mới.”

Trần Mặc Đông không trả lời, khóe miệng bỗng cong cong.

Hai người nói chuyện không nhiều, tâm tư của Lộ Nghiên đang phiêu diêu

nhớ lại, trong lúc tính tiền nhân viên của cửa hàng nhìn cứ chằm chằm

vào cô, toàn bộ cảnh khó giải thích lúc nãy thật mất mặt, trong lòng cô

thầm mắng Trần Mặc Đông, rõ ràng đã nhìn thấy từ lâu mà bây giờ mới nói

với cô, càng nghĩ ánh mắt Lộ Nghiên càng trở nên sắc nhọn. Trần Mặc Đông dường như cảm giác được ánh mắt chăm chú của Lộ Nghiên, anh quay đầu

nhìn cô, nhưng lập tức khiến cô khiếp sợ, thu hồi ánh mắt hung hăng của

mình.

“Em ăn đều như vậy sao?” Trần Mặc Đông hỏi.

Lần đầu tiên Lộ Nghiên nhìn thấy anh như vậy, nụ khiến trên mặt anh xuất hiện thêm hai lúm đồng tiền, rất giống một cậu

bé… đáng yêu, hơn nữa còn không giống với Trần Mặc Đông nghiêm túc bình

thường cô thấy. Lộ Nghiên ngạc nhiên đến mức không biết trả lời thế nào.

“Trăng đêm nay thật tròn nha.”

“Em chuyển đề tài thế này không thông minh gì cả.”

“Em không cẩn thận, haiz, thật mất mặt quá.” Giọng nói Lộ Nghiên tràn ngập sự chán nản.

Trên đường trở về, Trần Mặc Đông nghĩ lại chuyện đó đều cố nhịn , tuy Lộ Nghiên cảm thấy có chút mất mặt nhưng không đến mức tức giận, “Muốn thì đi, nếu không lại nghẹn chết đấy Trần tổng ạ, lúc ấy em không chịu nổi

trách nhiệm đâu.” Lộ Nghiên thoải mái nói một câu, dường như cô có thể

cảm thấy chút tình cảm tinh tế của anh dành cho cô, tuy cô không muốn

nhận, nhưng bắt đầu hiểu rõ người trước mắt kia không phải là một người

lạnh lùng nghiêm túc như ngày thường, ít nhất ở trước mặt cô anh không

như vậy, có thể đây chỉ là mặt nạ nhưng khi chiếc mặt nạ đẹp kia chỉ vì

một mình bạn mới xuất hiện thì đó cũng là một cảm giác rất đẹp và ấm áp.

Nhưng đối với anh, cô vẫn có một cảm giác áp bức vô hình.

Trên đường, bóng dáng hai người đan lẫn vào nhau dưới ánh đèn, không rõ ràng.

Một thời gian dài Lộ Nghiên không muốn ăn, thậm chí cô còn nghi ngờ mình mắc chứng kén ăn, mỗi ngày cô ăn rất ít, hiếm khi cảm thấy đói, cho dù

có thì khi nhìn thấy thức ăn, hứng thú ăn cũng biến mất, vì thế bình

thường cô quen mang kẹo trong túi để tránh bị hạ huyết áp. Hương vị cháo thật sự rất ngon, nhưng việc cô ăn được hai bát quả là một điều kinh

ngạc.

Về đến nhà đã gần 11 giờ, ngày hôm nay rất mệt, Lộ Nghiên không có thời

gian suy nghĩ lại, lấy nước nóng để tắm, cô muốn rửa sạch những cảm xúc

trong lòng, sau khi rửa mặt xong cô nằm xuống ngủ ngon lành, một đêm

không mộng mị.

Khi xây dựng một mối quan hệ nào đó với một người, không

chỉ riêng quan hệ mờ ám yêu đương, nó luôn có muôn dạng các cách khác

nhau để thần kì xuất hiện trong mắt nhau – giống như Lộ Nghiên và Trần

Mặc Đông.

Ví dụ như ban ngày, Lộ Nghiên nghỉ trưa ở hoa viên, thì trùng hợp sẽ

thấy Trần Mặc Đông đang gọi điện thoại trên con đường đá của hoa viên,

chỉ khác nhau ở chỗ Lộ Nghiên đang thảnh thơi nghỉ ngơi, còn Trần Mặc

Đông lúc này lại đang cau mày, dường như đang xử lý công việc căng

thẳng, nhưng giọng nói lại vẫn bình thản, trầm thấp, nếu không nhìn vẻ

mặt của anh, Lộ Nghiên sẽ cảm thấy anh đang nói chuyện rất bình thường.

Gọi điện xong, Trần Mặc Đông sẽ nói với Lộ Nghiên rằng anh có thói quen

đi dạo. Nhưng Lộ Nghiên lại thấy thương cảm Trần Mặc Đông, ngay cả một

bước đi dạo anh cũng vất vả như vậy.

Ví dụ nữa, khi Lộ Nghiên đi tìm Triệu Phàm sẽ gặp Trần Mặc Đông ở trong

phòng làm việc của Triệu Phàm, vẻ mặt hai người căng thẳng, trên bàn làm việc rải đầy giấy tờ chi chít các chữ. Khi Lộ Nghiên gõ cửa đi vào thấy cảnh tượng này, cô cảm thấy đáng lẽ ở những nơi này nên thích hợp đặt

một tấm biển điện tử nhắc nhở, đại ý trên đó ghi: ‘Đang làm việc, không

làm phiền. Lộ Nghiên tìm Triệu Phàm không phải có chuyện nghiêm túc gì,

nên vừa nhìn thấy cảnh này, đầu óc nhanh chóng nghĩ ra một lý do hợp lý: “Quản lý Triệu, trên Thiên Thai có gạch vỡ, rất dễ khiến khách bị ngã”. Vẻ mặt Lộ Nghiên nghiêm túc, nhìn chằm chằm vào sàn gỗ cách đó không

xa, sau đó quay người rời đi, cửa không đóng chặt nên cô vẫn nghe loáng

thoáng được tiếng nói bên trong.

“Tôi vừa mới ở Thiên Thai xuống, không có vấn đề gì mà!” Giọng nói của Triệu Phàm vang lên.

“Nhân viên của cậu rất có trách nhiệm, cậu nên khen ngợi.”

“Giá trị của loại người như tôi, cô ấy