ọc Mai rất rõ ràng, Ngu Điệp Hương cũng không phải người mù, như thế
nào nhìn không tới? Nhưng nàng vẫn là rất phong độ giơ lên môi, chỉ có
nắm chặt lòng bàn tay, tiết lộ ra lửa giận của nàng.
Tốt lắm, chiến thiệp này nàng tiếp nhận.
♥
“Điệp nhi, thực xin lỗi, ta về trễ.”
Yến Huyền Tiêu bước vào cửa phòng, nhìn đồ ăn trên bàn, hơi nhíu mày. “Nàng chưa ăn, vì sao lại không ăn?” Hiện tại cách bữa tối đã qua một đoạn thời gian.
“Ừ!” Khép lại sách vở, Ngu Điệp Hương mỉm cười. “Dù sao thiếp cũng không đói, chàng đã ăn chưa?”
“Chưa” Hắn sớm đã đói, bất quá biết
nàng nhất định sẽ chờ hắn dùng bữa, cho nên hắn ở bên ngoài chính là
không chạm vào thức ăn, biết nàng ở nhà đang chờ hắn về ăn.
“Sau này, nàng đói bụng thì ăn trước, không cần chờ ta.” Hắn giúp nàng bới một chén cơm, giúp nàng gắp đầy đồ ăn.
Tiếp nhận bát cơm, Ngu Điệp Hương lông
mày sụt xuống. “Chàng không phải cùng Ngọc nhi đi ra ngoài sao, như thế
nào lại chưa dùng bữa?” Mấy ngày nay hắn đều bị Dương Mai Ngọc quấn quít lấy, mỗi lần trở về đều đã khuya.
“Ừ……” Yến Huyền Tiêu mồm to đang ăn cơm, có điểm hàm hồ nói: “Không thấy đói thì không ăn”
Trên thực tế Dương Mai Ngọc vẫn kéo hắn dùng bữa tối, nhưng hắn vẫn nghĩ đến Điệp nhi, nên vội vội vàng về, dù
chịu đựng đói khát, cũng muốn trở về bồi nàng dùng bữa.
Bất quá mấy ngày nay Dương Mai Ngọc
thật sự dính lấy hắn thật chặt, một tấc cũng không rời, hắn đến đâu liền đi theo đó, vẫn quấn quít lấy hắn, không cho hắn trở về
Loại dây dưa quấy rối này thật sự làm cho hắn có điểm thở không nổi, cũng dần dần phiền lên.
Tuy rằng trước kia Ngọc muội rất yêu
dính lấy hắn, nhưng chưa từng dính thành như vậy, hơn nữa nàng ta đối
với Điệp nhi hay nói ra lời không dễ nghe, luôn muốn hắn phải trầm mặt
hung lên, mới có thể ấp úng câm miệng.
Ai! Trước kia Ngọc muội rõ ràng không tùy hứng như vậy, như thế nào gần đây tính tình lại có thể thay đổi?
Ngu ngốc, bởi vì nàng thích ngươi nha!
Nghe được Yến Huyền Tiêu lầm bầm lầu
bầu, Ngu Điệp Hương tức giận ở trong lòng, hừ lạnh, Dương Mai Ngọc tình ý rõ ràng như vậy, mọi người đều nhìn ra được đến, chỉ có hắn đầu gỗ trì
độn này mãi vẫn không hiểu.
Kỳ quái, rõ ràng không ngu ngốc, thậm
chí khôn khéo luôn luôn thử nàng, nhưng là như thế nào lại đối với tình
yêu chính trì độn tới mức này? Thật sự là đầu gỗ!
Nhìn hắn, Ngu Điệp Hương thử hỏi: “Tướng công, chàng cảm thấy Ngọc nhi như thế nào?”
“Cái gì, như thế nào là như thế nào?” Yến Huyền Tiêu nhíu mày.
“Ừ……” Nàng suy nghĩ một chút. “Chàng sẽ không muốn kết hôn với nàng rồi thú làm vợ sao?”
“Phốc — khụ khụ!” Yến Huyền Tiêu nghẹn
cơm, chạy nhanh uống miếng nước, “Làm ơn, ta cũng không phải điên, thú
muội muội của chính mình làm vợ làm sao?”
“Nàng cũng không phải là muội muội thân sinh của chàng” Ngu Điệp Hương hừ lạnh, trong lời lẽ mang theo một chút bực tức
“Đối với ta, từ nhỏ liền đem nàng làm
muội muội mà đối đãi……” Yến Huyền Tiêu giải thích, nhưng nói đến một nửa lại cảm thấy không đúng, con ngươi đen nhìn về phía Ngu Điệp Hương.
Khuôn mặt nhỏ nhắn hơi trầm xuống, cánh môi coi như không hờn giận, hắn nhịn không được nở nụ cười. “Ta nói
Điệp nhi, nàng đang ghen sao?” A! Nàng ăn dấm của thật đáng yêu.
“Đúng vậy, thiếp chính là ghen.” Ngu
Điệp Hương đỏ mặt nói, rộng rãi thừa nhận. “Chàng mấy ngày nay đều cùng
nàng chung một chỗ, hơn nữa các ngươi từ nhỏ lớn lên cùng nhau, chàng
thật sự xem nàng làm muội muội sao?”
Nàng không phải không không hề thấy,
nàng luôn nhìn đến hắn cùng Dương Mai Ngọc thân mật cùng một chỗ, bộ
dạng hai người ở chung làm cho người ta không chút nghi ngờ bọn họ là có cảm tình.
Thậm chí, khi ngẫu nhiên nàng đi tiêu cục tìm hắn, cũng nghe đến nhóm tiêu sư khe khẽ nói nhỏ
Bọn họ nói, nguyên tưởng rằng Yến Huyền Tiêu sẽ cùng Dương Ngọc Mai Ngọc thành thân, không nghĩ tới nửa đường
lại sát ra Trình Giảo Kim chính là nàng.
Những lời này, tổng làm cho nàng thấy
rất bất an. Hơn nữa mấy ngày nay, nhìn đến bộ dáng tình tứ của hắn cùng
Dương Mai Ngọc, càng làm cho nàng ghen tị không thôi, sợ hắn sẽ thích
Dương Mai Ngọc.
Càng nghĩ càng cảm thấy bất an, Ngu
Điệp Hương vành mắt không tự chủ được đỏ lên, nước mắt dồn hết trong hốc mắt, chính là không sao rớt xuống được.
Thấy nàng hốc mắt đỏ, Yến Huyền Tiêu
liền hoảng, vội đứng dậy ôm nàng, bối rối nói: “Làm ơn, nàng đừng suy
nghĩ quẩn được không? Ta cùng Ngọc muội chính là tình nghĩa huynh muội,
nàng vốn thích bám lấy ta, mấy ngày nay dù bám có hơi quá đáng, có thể
là sợ ta cưới nàng, nên sẽ không còn thương yêu nàng ta, cho nên mới làm như vậy, qua vài ngày sẽ ổn thôi.”
“Tình nghĩa huynh muội?” Ngu Điệp Hương nói, tức giận nhìn Yến Huyền Tiêu. “Tốt nhất là huynh muội tình nghĩa.” Đồ đầu gỗ!
“Đương nhiên phải!” Yến Huyền Tiêu
thiếu chút nữa thề với trời. “Ta cùng Ngọc muội không phải là cái quan
hệ tình yêu, nàng đừng suy nghĩ quẩn, cũng không cần ăn dấm chua bậy bạ”
“Ta mới không cần ăn dấm chua bậy bạ”
Ngu Điệp Hương cắn môi, thấp giọng nói “Chính là các ngươi mỗi ngày đều ở cùng một chỗ, lại thân mật như