n
nói của cô. Những lúc như thế anh ghét nhất là bộ dạng cô gọi anh. Vậy mà Khả
Lam lại nói:
- Em thích thế! Em phải nói đến cùng mới thôi.
Anh cũng lặng lẽ cúi đầu. Anh thường nghĩ: “Việc khó nhất trong đời
người không phải là hiểu nhau, không phải là yêu nhau mà là tôn trọng lẫn
nhau.” Anh yêu cô và anh cam lòng làm “cún con” của cô.
Lý Bối Lỗi bước từ trong nhà ra, anh mở hòm thư và nhìn vào trong với
ánh mắt ngóng trông, nhưng nó vẫn trống không. Trái tim anh lại trùng xuống
theo quán tính, từ từ rơi xuống vực sâu. Đau đớn! Năm năm rồi, ngày nào ra khỏi
nhà anh cũng nhìn vào hòm thư, nhưng cũng chừng ấy năm, anh thu về thất vọng
rồi lại thất vọng. Khi chia tay Khả Lam, anh biết mình sẽ đau khổ, nhưng anh
không ngờ nỗi khổ biệt ly lại kéo dài đằng đẵng như thế. “Nếu cô ấy quay lại,
chắc chắn mình sẽ không để cô ấy bỏ đi nữa.” Anh thường tự nhủ lòng mình như
vậy, bởi nỗi khổ biệt ly với anh như thế là quá đủ rồi.
Sau khi thức dậy, Bối Nhĩ lê đôi dép sọc vàng vào bếp, lục lọi tủ lạnh
tìm thứ gì đó để ăn. Cô uể oải cho thứ mình tìm được vào lò vi sóng, sau khi
hâm nóng mới đưa lên miệng nhấm nháp. Đồ ăn chẳng có mùi vị gì cả. Đúng là một
bữa sáng chán ngắt! Ăn xong, cô lại đến bên chiếc máy tính và lướt web bằng
mạng không dây “mượn” của nhà hàng xóm. Kể từ sau khi tốt nghiệp đi học đến
nay, ngày nào cô cũng phải lặp lại những thứ chán ngắt và buồn tẻ như thế. Thi
thoảng, cô có viết kịch bản cho Đài truyền hình để kiếm chút nhuận bút. Dù tiền
kiếm được cũng không nhiều nhưng hiện tại cũng chẳng có gì tốt hơn việc đó.
Công việc à, thực ra cô cũng từng đi tìm đấy. Đó là lúc vừa mới tốt
nghiệp, cô có đến ứng tuyển tại một công ty quảng cáo. Vị giám đốc phỏng vấn cô
là một người đàn ông trung niên có cái bụng phệ. Ông ta hỏi sở thích của cô là
gì, cô nghĩ một lát rồi trả lời:
- Du lịch được không ạ?
Ông ta cười:
- Được.
- Vậy chính là nó rồi. – Cô nói.
- Còn gì nữa không? – Ông ta hỏi.
- Còn ư? À, còn cả… du lịch đường dài nữa ạ.
Rồi cô thấy người đàn ông đó cúi đầu viết gì đó vào quyển sổ.
- Vậy tại sao cô lại đến xin việc ở công ty quảng cáo chúng tôi?
- À, điều này là, vì các công ty khác đều yêu cầu ứng viên phải có hai
năm kinh nghiệm trở lên, còn quý công ty thì không, nên… - Cô cười cười rồi đưa
tay lên gãi đầu, thật thà trả lời.
Ông ta gật đầu cười:
- Cô về đợi tin nhé. Chúng tôi sẽ liên lạc lại với cô.
Thời tiết hôm đó cũng nóng hệt hôm nay nên Lý Bối Nhĩ vừa bước ra khỏi
công ty quảng cáo, cô vội vặn mình, tháo đôi guốc cao gót rồi xách nó trên tay
và điềm nhiên cất bước trên phố. Người đi kẻ lại nhộn nhịp, tất cả đều là những
nam thanh nữ tú, nhưng điều đó cũng chẳng làm cô cảm nhận được sự phồn hoa náo
nhiệt mà ngược lại trong sâu thẳm trái tim cô vẫn hiện hữu sự hoang vắng cô
quạnh. Chiếc màn hình lớn trước mặt đang phát chương trình giới thiệu về một bộ
phim mới, thấy vậy rất nhiều cô gái dừng lại ngẩng đầu xem rồi bình luận:
- Nhìn kìa! Nam diễn viên chính đẹp trai quá!
Cô cũng dừng lại và từ từ ngẩng lên xem một lát rồi lạnh lùng buông một
câu:
- Đồ ngốc!
Cô gái đứng bên cạnh nghe thấy liền liếc mắt nhìn cô, nhưng cô lại đưa
tay chỉ lên màn hình mà thản nhiên nói tiếp:
- Các cô thật sự thích những tên ngốc chỉ biết lừa gạt phụ nữ thế này
sao?
- Lẽ nào cô không thích anh ấy? – Cô gái đứng bên cạnh hỏi lại. Cô chợt
giật mình trước câu hỏi đó, rồi cô cũng nhanh chóng rời khỏi trước ánh mắt ngạc
nhiên của mọi người. Bởi sự thật là cô cũng đã từng thích anh ta. Nhớ lại những
ngày tháng tuyệt đẹp đó, mỗi hành động của anh ta đều khiến dòng máu chảy trong
huyết quản của cô như sôi lên. Nhưng kết quả cuối cùng thì sao, đời này kiếp
này họ chỉ có duyên gặp gỡ, nhưng lại chẳng có duyên bên nhau.
Tiếng người xe qua lại ồn ào khiến cho cả con phố trở nên náo nhiệt lạ
thường, nhưng dường như cô chẳng nghe thấy bất kì âm thanh nào. Cô rút điện
thoại di động ra và gọi cho Dã Tốt, đầu bên kia uể oải hỏi cô:
- Chuyện gì vậy?
Cô nói:
- Em xin lỗi.
- Sao lại xin lỗi?
Cô nghẹn ngào nhấn nút dừng cuộc gọi. Khuôn mặt chàng trai trên màn hình
lớn kia vẫn hiện rõ trong đầu cô. Bỗng cô ôm đầu, ngồi sụp xuống, khóc lóc đau
khổ giữa đường phố náo nhiệt.
Mùa hè dễ khiến người ta nhớ lại những chuyện cũ. Lướt web một lát, cô
đưa mắt rời khỏi màn hình máy tính và hướng xuống đôi chân của mình, bắt đầu
cặm cụi vẽ móng chân. Cô tỉ mẩn vẽ từng chút một. Đến khi ngẩng đầu lên thì
mười ngón chân đã như mang một sức sống mới. Hóa ra, cô vẽ mười mặt người lên
đó, năm mặt người cười và năm mặt người khóc.
Lý Bối Lỗi gọi điện về hỏi cô:
- Em ăn sáng chưa?
Cô nói:
- Chưa. Em đang ngồi đợi anh mang suất bánh tráng có ba quả trứng gà về
mà.
Lý Bối Lỗi vội vàng nói:
- Đó là anh nói trong lúc tức giận thế thôi, chứ em tưởng thật à?
Cô nói:
- Em mặc kệ. Dù sao, em vẫn đang đợi.
Đợi đến khi Lý Bối Lỗi thở hổn ha hổn hển chạy về nhà thì cô vẫn còn
đang ngồi trên chiếc ghế sô pha đó, ánh mắt thẫn thờ nhìn những mặt người nhỏ
xíu trên móng chân mình.
- Em m