Teya Salat
Buông Tay Để Yêu

Buông Tay Để Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325780

Bình chọn: 7.5.00/10/578 lượt.

họ chẳng còn gì nữa, họ mãi mãi không thể trở thành bạn bè. Nhưng họ đã từng có những ngày tháng tuyệt vời bên nhau. Cô không dám quay đầu lại, bởi một khi quay đầu lại có nghĩa là cô sẽ tiếp tục rơi vào vòng đau khổ. - Cô đang nghĩ gì thế? - Ðặng Bành bỗng hỏi. - Tôi đang nghĩ, nếu sớm biết không thể có được thì thà đừng có còn hơn. - Cô ám chỉ thứ gì thế? Là một đồ vật hay là... một con người? - Anh hỏi cô. - Tất cả đều hết rồi. - Cô nói. Bây giờ, cô lại nghĩ nếu lúc đó cô không bắt đầu với Tỉnh Điền thì tốt biết mấy. Ít nhất họ vẫn có thể thẳng thắn gặp nhau giống như bạn bè, giống như cô và Dã Tốt. - Nhưng nếu thật sự yêu mà không giành lấy tình yêu thì chắc chắn sau này cô sẽ hối hận. - Anh nắm lấy vô lăng, quay lại nhìn cô. Cô vẫn luôn ngoảnh đầu ra cửa số, nhìn ánh đèn màu rực rỡ treo trước các cửa hàng. Những sắc màu rực rỡ đó gợi cô nhớ về tình yêu tươi đẹp trong quá khứ. Vậy mà hôm nay, màu sắc đẹp đẽ đó lại như chiếc gai đâm vào trái tim nhạy cảm của cô. Cô và Tỉnh Ðiền đã từng lén trốn khỏi trường và trải qua một đêm đông lạnh giá trên chiếc ghế dài bên đường dưới ánh đèn màu ấm áp đó. Ký ức về tình yêu của họ đã bị năm tháng ăn mòn dần. Cô đau buồn nghĩ. - Nếu trong tương lai, tôi yêu một nơi nào đó thì tôi sẽ ở đó mãi mãi, không bao giờ rời xa. Dù nó có ở bên bờ nào trong cuộc sống của tôi thì tôi nhất định sẽ tìm cách đến đó. - Nếu cô yêu một người thì sao? - Anh hỏi cô. - Nếu yêu một người... - Cô ngập ngừng, nhìn ánh đèn đường lướt qua cửa sổ xe, buồn bã nói. - Tình yêu không phải là chuyện đơn phương, không phải anh muốn giữ thì có thể giữ được. Nhiều lúc chúng ta chỉ có thể nhìn thấy nhau ở bên bờ nào đó, nhưng lại mãi mãi không thể đến đó, không thể đến đó được... - Bối Nhĩ, cô biết không? Dường như lúc nào cô cũng mang một tâm sự u buồn. - Anh phát hiện ra điều đó từ khi nào? - Cô ngoái đầu nhìn anh. - Từ lần đầu tiên gặp cô. - Trong hôn lễ của anh ư? - Cô bỗng bật cười. - Không. Nói chính xác là bảy năm trước. - Anh cũng quay đầu nhìn cô nói tiếp: - Khi đó, cô ở trên sân khấu, còn tôi là khán giả. Ðó là lần đầu tiên Bối Nhĩ bước lên sân khấu, bạn bè của Đặng Bành ở Học viện Điện ảnh kéo anh đến xem biểu diễn. Hôm đó có rất nhiều người, anh ngồi lọt thỏm giữa đám đông ồn ào. Trên sân khấu xuất hiện một cô gái mặc chiếc váy trắng dài, châm chậm bước đến, hai tay chống cằm ngồi xuống sân khâu nhẹ nhàng nói một câu: - Yên tĩnh thật đấy! - Thế là dưới sân khấu bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường. Cô gái đó đã khiến lòng anh trở nên tĩnh lại giữa đám đông ôn ào. Từ đó, anh luôn nhớ tên cô, Lý Bối Nhĩ. Nhưng sau khi vở diễn kết thúc, bạn bè lại giới thiệu cho anh một cô gái khác cũng biểu diễn ở trên sân khấu khi ấy... - Anh nhìn đường đi. - Bối Nhĩ nhắc. - Bây giờ, tôi vẫn chưa chán sống đâu đấy. - Cô phải tin tưởng vào tay lái của tôi chứ. - Anh cười rồi quay đầu nhìn về phía trước. - Anh lại nói linh tinh rồi. - Tôi nói thật mà... - Anh dừng lại được không? - Cô ngắt lời anh, học cách ngâm nga như một nhà thơ. – Nếu không thể hiểu được nỗi sầu của tôi thì xin hãy cho tôi được yên tĩnh. Anh cười nhún vai, tăng tốc độ, chiếc xe lao như bay trên đường cao tốc thổi bay lớp bụi mờ của năm tháng để lại.

Sau khi Khả Lam ra đi, Lý Bối Lỗi cho rằng việc đau buồn nhất trên thế gian này chính là sự chờ đợi, đặc biệt là bạn lại không hề biết sự chờ đợi đó có mang lại kết quả như bạn muốn hay không. Nhưng từ sau cuộc hẹn thất bại đó, anh bỗng nhận ra rằng, việc còn khiến người ta buồn hơn đó là bạn còn không có cả cơ hội để chờ đợi. Khi Khả Lam bay đến nước Anh, cô đã từng nghĩ chia ly là chuyện khiến người ta đau lòng nhất trên thế gian, đặc biệt là khi phải rời xa người mình yêu. Nhưng từ khi cô nhìn thấy cô gái đứng trước cửa nhà Lý Bối Lỗi, cô bỗng hiểu rằng, có việc còn đau khổ hơn cả sự chia ly, đó là khi hai người không còn hy vọng đoàn tụ nữa. Hôm nay, sau khi Bối Lỗi làm xong chương trình bỗng anh nhận được điện thoại của “bà cô”: - Có thời gian, cháu đến gặp cô một chút. - “Bà cô” nói. - Giám đốc, có chuyện gì thế ạ? - Anh cẩn thận hỏi lại. “Bà cô” đã bước vào tuổi trung niên nhưng vì độc thân nên cũng khó tránh khỏi tính khí thất thường. Vì thế, cấp dưới không dám làm bà nổi giận, bởi họ sợ sẽ phải hứng chịu trận trách mắng khủng khiếp, thế nên mọi người ăn nói với bà đều phải hết sức dè dặt. - Cháu đến thì khắc biết. - Bà nói dứt khoát, sau đó gác điện thoại. - Nếu có cơ hội đi Anh thì cháu thấy thế nào? - Khi Bối Lỗi ngồi trước mặt bà, bà hỏi thẳng. - Ý cô là... - Cô nghĩ cháu là đối tượng thích hợp nhất. Mặc dù hiện tại chương trình của cháu rất “hot” nhưng tôi vẫn có giác là cháu nên đi. Tâm trạng của cháu gần đây không được tốt lắm. - Công việc của cháu có sai sót gì ạ? - Không không. - Bà xua tay nghiêm túc nói. - Cô đã nói, đây là một cơ hội chứ không phải là một hình thức trừng phạt. - Đi bao lâu ạ? - Một năm. - Cô có thể cho cháu thời gian để suy nghĩ không ạ? - Được. Cháu cứ suy nghĩ đi. Nghĩ cho kĩ rồi trả lời cho cô nhé. - Bà đứng lên vỗ vai anh – Cháu đã bỏ lỡ cơ hội lần trước,