Ngoài ra còn có thêm một số những qui định hòan tòan không thể hiểu nổi:
Không được phép vào phòng học của các lớp khác (điều 7 trong Qui định
Học tập trên lớp); Cấm chỉ học sinh trường khác đến cổng trường đưa đón, nếu phát hiện ra, sẽ xử lý kỷ luật học sinh được đưa đón (điều 11 trong Qui định Học tập trên lớp); Học sinh phải ăn trưa tại trường, không cho phép ra ngòai mua thức ăn (cũng qui định trên); Học sinh muốn được về
nhà ăn trưa, phải có đơn xin phép của phụ huynh, và phụ huynh sẽ phải
theo dõi họat động trong thời gian buổi trưa của học sinh (cũng qui định trên); Học sinh được về nhà ăn trưa phải có thẻ ra vào đề thường trực
dễ bề kiểm tra (vẫn theo qui định trên). Và còn có những khẩu hiệu như
“Ngăn nắp là kỷ luật”. Không la cà ở các hành lang; thư từ không được
gửi về trường; thậm chí nghỉ có lý do hoặc nghỉ ốm cũng đều bị trừ điểm
thi đua. Mỗi tháng đều có thi kiểm tra và không có thi lại…
Nhưng lượng bài vở lại không nhiều, và có rất ít bài tập về nhà. Ở phổ thông
trung học năm đầu tiên gần như là để thư giãn, hưởng thụ đời sống. Còn ở trường trung học nghề, áp lực thi cử còn nhẹ nhàng hơn nhiều. Mọi thứ
ban đầu bao giờ cũng dễ dàng. Tuy nhiên, vẫn có hai môn học khiến chúng
tôi phải lộn tiết: môn Nghi thức xã giao cùng môn Tư thế và Dáng điệu.
Hiệu trưởng Phan thân chinh dạy môn Nghi thức xã giao. Nếu ai đó nhìn
vào khuôn mặt nhợt nhạt như ma của bà ấy lâu một chút, bà ta liền trông
giống như một con vật – một con hồ li. Còn đến giờ Tư thế và Dáng điệu,
chúng tôi phải mặc quần áo thể thao bó sát người, và chẳng bao giờ có đủ thời gian giữa các tiết học để thay quần áo ra rồi lại mặc quần áo vào. Chúng tôi căm ghét chuyện đó.
Cuộc sống của tôi trong năm đầu tiên đó là một chuỗi những khởi đầu mới. Mọi thứ trôi qua nhanh hơn cả khả năng thích ứng của tôi. Không khí vùng
ngọai thành phía tây thật trong sạch. Bầu trời trong xanh mỗi ngày, như
bạc. Thầy chủ nhiệm lớp đối xử với tôi rất tuyệt vời bởi vì tôi đã nổi
tiếng trong trường là học sinh xuất sắc – tôi làm thơ, tôi vẽ tranh, tôi tổ chức các họat động, và tôi quyết chí tích cực học tập để không lãng
phí ba năm của tôi ở đây, kể từ khi tôi nuôi ý định vào được trường Đại
học tôi mơ ước – Bắc Đại. Sau khi hai tiết học cuối buổi chiều kết thúc, tôi và Tạ Tư Nghê cùng một số bạn gái khác đạp xe về nhà. Bây giờ là
mùa thu, mùa hòang kim ở Bắc Kinh. Những khi đẹp trời, không khí trong
vắt, đường nét của những ngọn núi chân trời phía xa hiện ra trong tầm
mắt, và chúng tôi hát bài ca của Thẩm Khánh: “Ơi trời ơi bầu trời xanh, ở trên trên mặt trời đỏ…”. Một niềm vui xa xưa, trẻ trung bao trùm lên cả bọn. Điều đó tựa như một tuần trăng mật ngắn ngủi trước khi bắt đầu một cuộc hôn nhân dằng dặc. So với những ngày tháng sau đó, thì đây là thời kỳ đẹp nhất trong đời học trò của tôi.
Bất cứ lúc nào có thời gian tôi lại đến trường Bắc Đại hay Siêu thị sách
Hải Định. Bắc Đại. Tuyệt đẹp. Nói tóm lại là như vậy. Tạ Tư Nghê bảo đó
là một công viên. “Còn đẹp hơn một công viên nhiều”, tôi nói một cách tự hào. Vào lúc đó, Bắc Đại thậm chí còn đẹp hơn so với hồi mùa thu tôi
đến đó chơi khi tôi học phổ thông cơ sở năm cuối cùng. Đang có một triển lãm ảnh của “Hội Đại bàng núi” cộng với đủ mọi lọai bán hàng làm từ
thiện, những quán chiêu mộ thành viên mới cho các câu lạc bộ. Một lần
nữa, tôi lại cảm thấy rõ ràng rằng giá như trên đời này có khi nào tôi
được thuộc về nơi này (tôi đã không còn nhấm nháp cái ý nghĩ rằng Bắc
Đại sẽ thuộc về tôi nữa), tôi sẽ hạnh phúc tột cùng.
Chỉ có hai mươi bảy học sinh trong lớp của tôi, hai hai trong số đó là con
gái. Năm con trai trong lớp là tỉ lệ thấp nhất trong trường. Nhưng cả
năm đều đặc biệt – bọn họ đều tích cực, hài hước, và có thể nói thao
thao bất tuyệt. Và bọn họ, tất cả, đều có một chút rầu rĩ.
Chúng tôi nộp 120 tệ để ăn trưa và được nhận một cái thẻ. Không phải lọai thẻ ăn có thể dùng để ném nhau được trong các trường đại học, chỉ là những
miếng giấy mỏng mà một thành viên của hội học sinh trường sẽ kiểm tra
mỗi lần vào ăn. Và nếu bạn quên phiếu ăn, thì, hà hà, không có cơm cho
bạn xơi đâu, và chớ có chửi rảu lãnh đạo nhà trường. Và bạn cũng chẳng
hơi đâu mà đôi co với họ rằng tất cả mọi người đều đã phải trả tiền ăn
để ăn cơm ở trường, bởi vì bạn nói thế cũng chỉ phí hơi. Bạn ăn hau
không là việc của bạn, nhưng kể từ khi bạn đã vào học trong trường này,
thì bạn nhất thiết phải tuân theo qui chế. Thọat đầu có một số học sinh
không thể hiểu nổi phiếu ăn thì có tác dụng gì. Không có gì cả, bọn họ
được trả lời như thế, nhưng tốt hơn cả thì cứ liệu mà mang theo khi đi
ăn cơm trưa; còn nếu bạn làm mất phiếu, thì phải xì ra 5 tệ để được thay phiếu khác. Vì nhà ăn của chúng tôi nhỏ đến thảm hại, chỉ đủ cho mấy
lớp thay phiên nhau ăn. Chúng tôi phải xếp hàng trên sân bóng rổ, chờ
đến lượt mới được vào ăn. Khách quan mà nói, cơm ở đây cũng không tệ, có hai món, một rau một thịt, và cứ ba ngày đều đặn thì hai ngày chúng tôi ăn màn thầu, một ngày ăn cơm. Thỉnh thỏang chún