uốt ve gò má của Cảnh Hạo.
"Ngoan . . . . . . Ngoan. . . . . . Con. . . . . ." Cố Thịnh có chút nghẹn ngào, kéo nó vào trong ngực mình, "Con trai của cha. . . . . . Cha. . . . . . Thật xin lỗi. . . . . . Thật xin lỗi!"
Cảnh Hạo cùng Cố Tâm Ngữ cũng biết, Cố Thịnh vẫn cho là mình đang ở trong ảo giác, trong lòng đầy thương tiếc, xen lẫn khổ sở, Cảnh Hạo mặc cho cha ôm mình, thông qua chú Kiều, nó đã ít nhiều biết năm năm trước xảy ra chuyện gì.
Mẹ gặp rất nhiều khổ sở, nhưng nó cũng biết, cha cũng yêu mẹ đấy!
Cậu không trách cha đã từng phạm lỗi, chỉ cầu cha có thể mau tốt hơn, mang hạnh phúc đến cho mẹ!
Thời gian không biết đã trải qua bao lâu, hai cha con vẫn duy trì tư thế này, Cố Thịnh ở đáy lòng sám hối, "Con. . . . . . ở cùng mẹ à?" Cô ấy có khỏe không?
"Dạ." Cảnh Hạo gật đầu, không chỉ là mẹ, còn có một em gái ngu ngốc đáng yêu .
"Con……Con có thể….. Bảo mẹ tới gặp cha không? Gần đây……Cha không thấy được mẹ……cha……Rất nhớ mẹ con!" giọng của Cố Thịnh đầy mong đợi, thật chặt nắm tay Cảnh Hạo, giống như sợ nó sẽ cự tuyệt.
Cảnh Hạo ngẩn ra, biết vừa rồi hai người bọn họ cũng hiểu lầm lời của đối phương, cha còn tưởng rằng đây là ảo giác sao?
Trong lòng thương tiếc ngày càng nhiều, chắc là phải có bao nhiêu tưởng niệm, bao nhiêu đả kích, mới có thể làm cho một người tình nguyện chìm đắm trong ảo giác do mình tạo ra, đem lấy chính mình phong bế?
"Cha, cha sờ sờ con đi!" Cảnh Hạo lôi kéo tay của anh gần sát gương mặt của mình, đôi mắt long lanh chớp động, "Con là chân thật tồn tại, đây không phải là ảo giác của cha, cha xem, có đúng hay không? Con là người thật mà!"
Lông mày Cố Thịnh nhíu lại, chân thật? Làm sao có thể là thật?
Nó vẫn không muốn mình gặp lại mẹ nó sao?
Cái ý nghĩ này làm cho anh cảnh giác lên, nắm tay của anh càng dùng sức, "Thật xin lỗi, cha biết con hận cha, nhưng đừng ngăn cản cha gặp mẹ con, cầu xin con…. Cầu xin……"
Cảnh Hạo bị đau, nhưng cũng hết sức ẩn nhẫn, không có hiệu quả sao?
"Cha, cha tỉnh lại, con là người thật!" Cảnh Hạo vẫn như cũ không buông tha kêu lên, nhưng Cố Thịnh lại càng phát điên, trong miệng không ngừng kêu tên Duyệt Duyệt, không ngừng cầu khẩn.
"Đủ rồi!" Cố Tâm Ngữ cũng chịu không nổi nữa, anh hai như vậy càng thêm khiến lòng cô chua xót, theo bản năng tiến lên kéo Cảnh Hạo ra, lay lay Cố Thịnh, nước mắt chảy xuống, "Đủ rồi! Đừng ép anh ấy nữa…… Đủ rồi….. Không sao, anh hai, chị dâu sẽ đến gặp anh, sẽ đến mà!"
Cảnh Hạo nhìn tất cả, trong lòng thật buồn, cha bài xích ngoại giới kích thích, rốt cuộc làm thế nào mới có thể khiến cha tỉnh táo lại đây?
Cố Tâm Ngữ trấn an khiến Cố Thịnh dần dần thở bình thường lại, nhưng anh tựa hồ lại đem mình phong bế, trên xe lăn, Cố Thịnh không nhúc nhích ngồi đó, ánh mắt đờ đẫn nhìn đàn Piano, bên cạnh, Cố Tâm Ngữ không ngừng được nghẹn ngào, Cảnh Hạo cũng lâm vào trầm mặc.
"Cảnh Hạo, để cho mẹ con tới gặp anh ấy đi! Nói không chừng cha con gặp lại mẹ con, sẽ tốt lên!" Cố Tâm Ngữ ngồi xổm người xuống, nhìn Cảnh Hạo, trong mắt mang theo van xin, cô không muốn thấy dáng vẻ điên cuồng của anh hai nữa, có lẽ chỉ có chị dâu mới có thể đi vào trong lòng của anh ấy. Lông mày Cảnh Hạo nhíu chặt, theo bản năng cự tuyệt, "Không được, cha không tỉnh táo, con sẽ không để cho cha gặp mẹ!"
Nó biết, mẹ nhìn thấy cha có bộ dáng này, nhất định sẽ rất thương tâm, nó chỉ muốn nhìn thấy mẹ hạnh phúc, tất cả thống khổ cùng thương tâm, nó muốn thay mẹ ngăn trở!
Cái ý niệm này tựa hồ là bẩm sinh, nghe chú Kiều nói mẹ ngày trước như thế nào che chở cho mình, nó càng thêm kiên định!
Hiện tại đến phiên nó che chở cho mẹ!
Cố Tâm Ngữ cảm thấy mất mát, trước mắt, mặc dù chỉ là đứa bé, nhưng cách nó nói chuyện, so với người lớn còn thành thục kiên định hơn.
Chỉ là. . . . . . Nhìn Cố Thịnh, trong mắt Cố Tâm Ngữ thương tiếc càng nhiều hơn, "Con cũng thấy đó, bây giờ nên làm gì đây? Cảnh Hạo, đó là cha con, con không muốn thấy mẹ thương tâm, không lẽ lại muốn thấy cha mình với bộ dáng này sao?"
Không! Cảnh Hạo ở trong lòng tự nói, nó không muốn, chỉ là giữa cha và mẹ, nó vĩnh viễn lựa chọn đem mẹ bảo hộ ở phía sau!
Nghĩ đến cái gì, Cảnh Hạo ánh mắt lóe lên, từng bước từng bước hướng đến gần Cố Thịnh, đi tới cách anh một bước ngắn, đứng lại, cứ như vậy thẳng tắp nhìn anh, ánh mắt sáng lóng lánh làm cho người ta kinh ngạc.
Cố Tâm Ngữ nhìn động tác của Cảnh Hạo, trong lòng đột nhiên ngẩn ra, nó muốn làm gì? Theo bản năng muốn tiến lên kéo nó ra, nhưng lại bị một người đàn ông đột nhiên xuất hiện sau lưng ngăn cản.
"Hạo Nhiên?" Cố Tâm Ngữ nhìn Cận Hạo Nhiên, trong mắt có chút nghi ngờ.
"Tiểu Ngữ, tin tưởng Cảnh Hạo đi, nó là một đứa trẻ thông minh." Cận Hạo Nhiên kiên định hướng cô gật đầu một cái, anh biết, Cố Tâm Ngữ là quá quan tâm Cố Thịnh, tình nghĩa của hai anh em nhà này, người ngoài không cách nào hiểu!
Cố Tâm Ngữ khẽ cau mày, hít thật sâu một cái, Cảnh Hạo đúng là thông minh, nhưng mà. . . . . . Trong lòng đầy lo âu, năm năm, anh hai đều là cái bộ dáng này, không có chút nào chuyển biến tốt, mình nên đem quan tâm của mình áp chế
