Cầm Thú Buông Cô Nương Kia Ra

Cầm Thú Buông Cô Nương Kia Ra

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326440

Bình chọn: 7.00/10/644 lượt.

ng khách nhà ông ta mở một lớp nhỏ, trong thư phòng lại mở một lớp nữa, cuối cùng còn cái gác xép bỏ không cũng mở nốt, không phí một chỗ nào, thay phiên dạy một lúc ba tốp học trò.

Người nào quen thì còn biết nhà ông ta mở lớp học thêm, không biết có khi lại còn tưởng nhà ông ta mở sòng bài.

Vệ Bắc bởi vì thành thích kém, thuộc trong đám học trò không được coi trọng, liền bị thầy Tiền xếp vào lớp trên gác xép.

Thằng nhóc này vốn dĩ tới đây chẳng phải để học thêm, thấy thầy Tiền giống như không quan tâm lắm đến lớp này, đem mớ bài tập quăng thẳng lên trên bàn, xong liền chạy xuống lầu dưới.

Đến lúc Vệ Bắc xuống lầu, thầy Tiền đang ở trong phòng khách hăng say văng nước miếng tung tóe giảng đề thi cho học trò, hoàn toàn không chú ý tới có một học trò trên gác đang mò xuống đây, lách mình lẻn vào trong thư phòng nhà ông ta.

Diệp Sơ lúc này đang cùng các bạn học khác vùi đầu vào làm bài tập, bỗng nhiên nghe đằng trước có tiếng bước chân, sau đó là vài tiếng thở khe khẽ, Lâm Mậu Mậu ngồi bên cạnh cô bắt đầu điên cuồng lấy ngón tay chọc chọc vào cánh tay cô.

“Làm sao vậy?” Diệp Sơ ngẩng đầu, ngây ngốc hỏi.

“Bạn bạn bạn….bạn trai của cậu a!” Lâm Mậu Mậu há hốc miệng, bày ra vẻ mặt kinh hãi.

Bạn….trai? Diệp Sơ bị từ này làm cho 囧, không đợi cô quay đầu lại nhìn, liền có một tên ngồi xuống ngay chỗ trống bên cạnh cô, hai mắt hắn hơi nheo lại không chút khách khí nhìn cô chằm chằm.

Loại hơi thở quen thuộc lại nguy hiểm này, khiến Diệp Sơ không khỏi nhíu mày.

“Cậu tới chỗ này làm gì?” Diệp Sơ hỏi.

“Học thêm a.” Vệ Bắc nhún vai, vừa nâng mắt lên lại thấy mấy bạn học đang trừng mắt nhìn bọn họ, “Nhìn cái gì mà nhìn? Làm bài tập của mình đi!”

Tình cảnh này, Diệp Sơ có chút xấu hổ: “Đây là chỗ ôn bài của tổ bồi dưỡng toán, cậu không ở trong tổ toán, đến làm chi a?”

“Trên gác kia không có chỗ ngồi, thế nên mới xuống đây. Ê, tên ẻo lả ngồi kia, đừng tưởng rằng cậu nhìn trộm tôi mà tôi không biết!” Hắn bỗng nhiên mắng một câu.

Triệu Anh Tuấn đáng thương, mắt thấy nữ sinh thầm mến trong lòng bị một tên lưu manh chiếm lấy, giận mà không dám hé câu gì, chỉ biết phẫn nộ cúi đầu, cắn răng làm bài.

Thấy người trong lòng mình chịu nhục, Lâm Mậu Mậu nhất thời nổi giận, vỗ bàn: “Này, cậu tôn trọng người ta một chút, cái gì mà ẻo lả a?”

“Tôi còn chưa nói đến cậu, cậu căng thẳng cái quái gì?” Vệ Bắc không chút khách khí đáp trả một câu, bỗng nhiên phát hiện tên đang ngồi cạnh Diệp Sơ lúc này hình như chính là tên cùng bàn trong lớp lúc nào cũng dính lấy cô ấy. Bởi vì Diệp Sơ còn chưa nói rõ cho hắn biết, hắn vẫn còn đang cho rằng Lâm Mậu Mậu là một nam sinh, nhất thời phát cáu.

“Ah, cậu là tên nào? Làm gì mà cứ bám lấy bên cạnh bạn gái tôi?”

Quả nhiên là bạn gái…

Tất cả bạn học trong phòng nghe vậy liền cúi đầu xuống làm bộ làm bài tập miệt mài, tâm ý tương thông, lòng đã hiểu lòng.

“Bạn gái? Cậu đang nói đùa đấy à? Lớp trưởng của tôi ưu tú xuất sắc như vậy mà làm bạn gái của cậu sao? Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga!”

Một câu này hoàn toàn chọc Vệ Bắc nổi khùng, thằng nhóc này nói ra thì diện mạo rất được, cho dù tính tình có xấu đến mức nào, từ nhỏ đến lớn vẫn có vô số nữ sinh không sợ chết nguyện ý đi theo hắn, thế nhưng chưa từng có kẻ nào dám nói hắn là cóc mà đòi ăn thịt thiên nga hết.

Cóc ghẻ?

Có con cóc ghẻ nào đẹp trai như hắn sao?!

Vệ Bắc tức giận bắt đầu sắn tay áo.

Diệp Sơ thấy không ổn, vội vàng ngăn cản hai người bọn họ, kéo Lâm Mậu Mậu sang một bên.

Vệ Bắc thấy thế, càng điên hơn: “Tên nhóc thối, mày dám đụng vào cô ấy thử xem!”

Lâm Mậu Mậu cũng đang nổi nóng không kém, bị Vệ Bắc mắng một câu như vậy, bỗng nhiên có chút tỉnh táo: A ha, tên này không phải lại cho rằng mình là con trai đi, đang ăn dấm sao? Nghĩ vậy, trong mắt cậu ta lóe lên một tia gian xảo, nảy ra một ý cực hay.

Diệp Sơ đang đau đầu nghĩ xem khuyên can hai kẻ này sao cho phải, bỗng nhiên phát hiện eo của mình đang bị người ta ôm lấy, sau có còn nghe thấy Lâm Mậu Mậu đang dính sát sau lưng mình, cười tủm tỉm nói với Vệ Bắc: “Thì thế nào? Tôi đụng đấy, mà không chỉ đụng, tôi còn sờ nữa cơ…” Nói xong, ở trước mặt bao nhiêu người, Diệp Sơ cô….

Bị tập kích ngực!

Bị tập kích ngực!

Bị tập kích ngực!

Toàn bộ bạn học trong phòng bị hành động kinh thiên động địa này của Lâm Mậu Mậu dọa cho ngây người, bao gồm cả Diệp Sơ.

Chờ đến lúc mọi người lấy lại tinh thần, trong phòng bỗng nhiên sinh ra một loại áp suất thấp khó nói thành lời, mà ngọn nguồn của luồng khí này——–chính là Vệ Bắc, sắc mặt hắn trong chốc lát chuyển sang màu xanh, hết xanh lại thành trắng, cuối cùng hoàn toàn thành màu đen, bầu không khí áp bức đến mức tận cùng này, giống như núi lửa bùng nổ, hai con mắt như dã thú như sắp phun ra lửa vậy.

Tình cảnh này, Lâm Mậu Mậu tự biết mình giỡn quá đã rốt cục cảm thấy một tia sợ hãi.

“Mấy em đang làm gì?” Nghe thấy trong thư phòng có động tĩnh thầy Tiền liền đi vào, vừa vặn nhìn thấy một màn này, nhất thời “lão nhân gia” liền bạo nộ: “Cho các em làm bài tập, thế nhưng các em đang làm cái trò gì? Em kia! Em không phải ở lớp t


Teya Salat