hông thèm tìm cớ nữa, nói luôn: “Cậu không đói bụng, nhưng tôi đói bụng, đi vào đây ăn với tôi chút gì đi.” Nói xong, không cho Diệp Sơ cơ hội từ chối mà kéo thẳng cô vào trong KFC luôn.
Diệp Sơ cảm thấy thực không hiểu nổi, làm thế nào mà nói qua nói lại mấy câu đã bị kéo vào trong tiệm? Nhưng mà lúc cô đứng xếp hàng phía sau Vệ Bắc, lại giống như hiểu ra được cái gì, đứa tay ra chọt chọt lên cánh tay Vệ Bắc: “Này.”
“Làm gì?” Vệ Bắc tức giận hỏi.
“Không phải cậu thông đồng với Mậu Mậu đấy chứ?” Cô nói thẳng suy đoán của mình.
Sắc mặt Vệ Bắc cứng đờ: “Mèo mèo chó chó gì chứ? Ai mà thèm liên quan tới cái tên bán nam bán nữ kia! Nói mau, ăn cái gì?”
Lâm Mậu Mậu ở trong góc kéo thấp mũ xuống, ngụm côca đang nuốt nửa chừng thiếu chút nữa thì phun ra: tên Vệ Bắc trứng thối này, rồi tôi sẽ làm cho cậu phải biến tính!
Diệp Sơ đầu đầy hắc tuyến, nghĩ nghĩ: “Gì cũng được.”
“Gì mà gì cũng được a? Nói mau!”
“…..Vậy, coca được rồi.”
“Uống coca sao đủ được?”
“…… Thêm một phần khoai tây nghiền.”
“Biết rồi.” Vệ Bắc quay đầu, nói với nhân viên phục vụ đang tươi cười: “Một phần ăn gia đình, ah đúng rồi, thêm một khoai tây nghiền.”
Khóe miệng Diệp Sơ giật giật, không thèm nói với hắn nữa.
Phần ăn gia đình rất nhanh đã được đưa lên, bên trên còn được gắn thêm một con búp bê Doraemon nhỏ trông thật là sống động.
Vệ Bắc nhìn con búp bê kia rồi nhíu nhíu mày: “Vật gì thế này a? Khó coi như vậy.”
“Đây là búp bê Doraemon.” Phục vụ có chút bất đắc dĩ.
“Này cũng xấu quá phải không?” Vệ Bắc chỉ chỉ phía trước, “Tôi muốn cái kia.”
Phục vụ đáng thương ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy trên quầy hàng đang treo một con heo xấu không thể nào xấu hơn, khóe miệng bắt đầu co quắp: “Đó là của phần ăn khác.”
“Nếu vậy thì cho một phần ăn kia nữa.”
“…..Đó là một phần cuối cùng, không được chọn a.” Phục vụ nhìn qua như sắp không trụ nổi.
“Biết rồi, sao phiền như vậy a?”
Cuối cùng, dưới ánh mắt kỳ quái của mọi người, trên bàn của hai người bọn họ đã có một phần ăn gia đình, một phần ăn hai người, cộng thêm một cái đầu heo xấu không tả nổi. =,=
“Bây giờ thì hai đứa nhỏ cũng ăn được rồi a….” Bà lão bàn bên cạnh cảm thán một câu, bị Vệ Bắc hung hăng trừng mắt một cái.
Diệp Sơ muốn 囧, nghiêm mặt ngồi xuống, có chút không quen, nhịn không được nói: “Kỳ thật hai người chúng ta cũng không ăn hết nhiều như vậy…”
Vệ Bắc không đáp lời cô, ngược lại đưa tay vào cái khay có con heo cầm lấy, lẩm bẩm: “Cậu xem, có giống cậu không này?” Nói xong, còn thò tay chọt chọt hai cái vào mũi con heo.
Giống… Giống cái đầu cậu ấy! Diệp Sơ cho dù có thể nhẫn nại giỏi thế nào, lúc này cũng sắp giữ không nổi nữa rồi.
Khóe miệng cô co giật, bắt đầu uống coca, vừa uống vừa nhằn ống hút.
Bên kia, Vệ Bắc còn đang chọt mũi của đầu heo, vừa chọt vừa nói: “Chúng ta đặt cho nó một cái tên đi, gọi là nhóc Phì được không?”
Diệp Sơ cảm thấy mình sắp khóc mất rồi, sống chết chịu đựng không nói chuyện.
“Gọi là nhóc Phì nha?” Vệ Bắc lại nói.
“A Bảo….” Diệp Sơ rốt cục cũng lên tiếng.
“Cái gì?”
“Gọi là A Bảo đi.” Dù sao so với gọi Phì gì kia còn hay hơn, Diệp Sơ nghĩ vậy.
“Được.” Vệ Bắc gật gật đầu lại chọt mũi con heo một cái, “Vậy tao gọi mày là nhóc Phì, có nghe hay không?”
Diệp Sơ: “……..”
Bữa ăn kì quặc này, Diệp Sơ từ đầu tới đuôi liền uống hết một ly coca, ăn hết nửa ly khoai tây nghiền. Còn lại tất cả đều do một mình Vệ Bắc giải quyết hết, có điều dù khẩu vị của hắn có tốt đến mức nào thì cũng không ăn hết nhiều như vậy, kết quả đương nhiên là lãng phí rất nhiều.
Lâm Mậu Mậu ở trong góc bóp cổ tay, không ăn thì đừng lãng phí như vậy a, cho tôi hết là hay rồi!
Bên này, Vệ Bắc còn đang khuyên nhủ Diệp Sơ: “Cậu mau ăn đi, sao lại không ăn?”
“Không ăn nổi…” Có thể là bởi vì gần đây ăn không nhiều lắm, cô lập tức chịu không nổi một bữa lớn thế này.
“Gì mà ăn không nổi? Không ăn sao có thịt được a? Cậu xem cậu kìa, thịt chỗ này đâu hết rồi…” Vệ Bắc nói xong, tay cũng không chút khách khí nắn nắn cánh tay Diệp Sơ.
Lúc ấy đang là mùa hè nên đồng phục là ngắn tay, cánh tay của cô bị tay hắn đụng, Diệp Sơ cảm thấy có chút không được tự nhiên: “Cậu đang làm gì a, buông ra!”
“Không buông.”Tên nhóc kia nói xong, lại còn thò tay vào chỗ lưng eo cô sờ nắn, “Nhìn xem, nơi này cũng không có thịt….”
Mẹ nó, làm thế nào mà tôi lại không nghĩ ra đi ăn đậu hủ của Anh Tuấn như vậy chứ? Lâm Mậu Mậu tiếp tục bóp cổ tay.
Ngay tại lúc Diệp Sơ bị Vệ Bắc quấy rối, di động của Vệ Bắc bỗng nhiên vang lên.
Vệ Đông Hải tuy rằng dạy dỗ con trai vô cùng nghiêm khắc, nhưng dù sao cũng có mỗi hắn là con trai cưng, cho nên con trai mới vào trung học đã sắm cho hắn một cái điện thoại di động, tùy thời có thể liên lạc.
Vệ Bắc có chút không cam lòng mà thu tay từ thắt lưng Diệp Sơ về, ấn nút nghe máy.
Lưu Hàn gọi tới: “A Bắc, chẳng phải đã nói trước là đi đánh bi da sao? Cậu đâu rồi?”
Vệ Bắc nhìn Diệp Sơ một cái: “Hôm nay không được, bận việc rồi.”
“Cậu có phải bạn bè không vậy? Chúng ta đã nói xong xuôi hết rồi, tôi còn định giới thiệu mấy người anh em cho cậu làm quen nữa, cậu m
