ai cười khanh khách, cả căn phòng tựa hồ cũng náo nhiệt hẳn lên. Nàng vẫn không phải là rất thương yêu nó, thường cố ý làm như vô tình lãnh đạm. Nhìn nó ngồi, tay không chịu yên, lôi kéo tay áo nàng rồi lại thả ra, giống như đó là thứ chơi rất vui vậy. Nàng cầm lấy một cái trống nhỏ trên tháp, nhẹ nhàng chớp lên, thanh âm thanh thúy có tiết tấu lôi kéo sự chú ý của nó, chỉ thấy nó mở to ánh mắt tròn tròn đáng yêu, nhìn tay nàng nhích tới nhích lui. Trong chốc lát, nó vươn tay ra: “Nương — muốn —- muốn —–” lời nói chưa được rõ ràng lắm, nhưng thanh âm mềm mại rất là dễ nghe, quả thực là đi vào lòng người.
Lòng nàng không khỏi dâng lên yêu thương, đem trống nhỏ đưa cho con. Tử Tín rất nhanh đã nắm chặt lấy, nhẩn nha chơi tiếp. Một bên lắc lắc còn một bên khanh khách cười, thỉnh thoảng còn ngẩng đầu nhìn nàng. Nàng lấy khăn lụa ra lau nước miếng cho bé sủng nịch nói: “Ngoan!”
Qua sát đứa bé thật kỹ, cái gì cũng đều nho nhỏ, phấn nộn đáng yêu. Kỳ thật tại thâm cung nội uyển này, nàng không có gì cả, chỉ có một mình Tử Tín mà thôi. Nàng hẳn nên đem tất cả chuyện trước kia quên đi, không nên đem chuyện mọi chuyện đều trút nên đầu đứa bé này. Nàng chậm rãi cúi người, vạn phần yêu thương khẽ hôn lên trán con trai. Đã quá may mắn rồi , tất cả những gì nữ tử trong thiên hạ tha thiết ước mơ, nàng đều đã có được, không phải sao? Còn muốn yêu cầu quá phận gì, quả thật là làm khó trời xanh rồi.
Nàng đem cả người nhấn chìm trong nước, nước rất ấm áp, thoải mái. Đây là Cam Lộ điện phía sau Chiêu Dương điện, thông với nội tẩm của Chiêu Dương điện, là một cái ao tắm mà Cảnh Nhân đế năm xưa vì bác mà xây dựng, mời thợ khéo tay đến tạc từ một ngọn núi nhỏ phía sau điện. Có thể thấy được tiên đế cũng đã dồn rất nhiều tâm tư vào đây. Lòng ao chia làm ba bậc có thể ngồi, nằm hay bơi. Đáy ao được lót bằng cẩm thạch hảo hạng. Bao nhiêu tâm tư bỏ ra như thế, chẳng lẽ không có một chút tâm ý nào bên trong sao?
Mặc Lan biết khi tiểu thư tắm rửa không thích có nhiều người bên cạnh, liền nháy mắt bảo đám thị nữ lui ra. Một bên dùng Yểu Thủy Lâm nhẹ nhàng vớt nước đổ lên bờ vai trắng mịn ngọc ngà của nàng, một bên nói: “Buổi chiều hôm nay, phu nhân lại đây, mang rất nhiều lễ vật tặng tiểu thái tử mừng 1 tuổi. Còn hỏi nô tỳ một việc ———-”
Nguyễn Vô Song hỏi: “Chuyện gì?” Mặc Lan suy nghĩ thật kỹ, một hồi lâu mới ghé sát vào bên tai nàng thấp giọng nói: “Phu nhân hỏi về chuyện lâm hạnh sau khi Hoàng Thượng tuyển phi———” bậc làm cha mẹ luôn rất quan tâm đến chuyện của nữ nhi, cho dù lực không đủ cũng có thể giúp đỡ được phần nào lo ưu. Nàng nhắm mắt, nói: “Vậy ngươi trả lời phu nhân thế nào?”
Mặc Lan nói: “Nô tỳ theo như lời dặn dò của tiểu thư, nói hết thảy như thường!” Nàng biết cha mẹ nhất định sẽ hỏi về tình hình trong cung của nàng cho nên từ sớm đã dặn Mặc Lan phải đối đáp thế nào rồi. Có thể giúp cho bọn họ an lòng một chút cũng là chuyện duy nhất mà bậc làm con như nàng có thể làm được. Thản nhiên nói: “Vậy là tốt rồi!” Tuy rằng biết loại chuyện này chỉ có thể giấu diếm nhất thời, nhưng giấu được đến đâu thì cứ giấu.
Mặc Lan thở dài một hơi, chốc lát lại nói: “Nô tỳ có câu, không biết có nên nói hay không?” Nguyễn Vô Song Nhắm mắt lại nói: “Nên nói thì nói, không nên nói thì đừng có nói.” Trong cung bí mật khó giữ nếu nhiều người biết. Cái gọi là tâm hại người không có nhưng tâm phòng người hại mình thì phải có! Mặc Lan bóp bóp vai cho nàng, cuối cùng vẫn không thể nhịn được, thở dài: “Tiểu thư, Hoàng Thượng kia ——- kia — cũng không có giống với quy củ lễ pháp nha!” Nàng là nha hoàn thân cận bên cạnh tiểu thư, cũng không có phát hiện ra chỗ nào không đúng, nhưng Hoàng Thượng lại cố tình không lâm hạnh Chiêu Dương điện, tính đi tính lại cũng đã hơn ba tháng rồi.
Nguyễn Vô Song mở mắt ra, nhìn chằm chằm màn hơi nước bốc lên, một mảnh mênh mông mờ ảo. Trên mặt nước cánh hoa trôi nổi, giống như là thêu hoa trên gấm, lục bình trôi sông, hư ảo mà không thật. Thật lâu sau, nàng mới mở miệng, nhẹ giọng nói: “Mặc Lan, về sau những lời này tuyệt đối không được nhắc lại nữa. Trên đời, chỉ cần chuyện mà Hoàng Thượng thích, thì đó là lễ, đó là pháp.” Mặc Lan “Dạ” một tiếng vâng lời.
Cho dù nàng không muốn biết, trong cung vẫn luôn có bộ phận chuyên trách ghi chép lại chuyện lâm hạnh của hoàng đế. Hai tháng nay, Trừng Bích cung cùng Giáng Vân cung là nhiều nhất, tuy rằng số lần cũng không nhiều lắm, nhưng nhìn qua cũng đủ thấy Giáng Vân cung nhiều hơn cả. Nếu đây là điều hắn muốn, cũng là quyền lợi của hắn. Nàng không có quyền lực can thiệp, không thể can thiệp, cũng không có thể can thiệp. Cho dù là tiền triều hay