u tỏ vẻ lạnh lùng. Nhưng My đâu biết rằng Quân đã có ấn tượng với cô từ cái lần gặp gỡ ngẫu nhiên ấy.
Quân thích sự duyên dáng và khuôn mặt dễ thương của My. Đặc biệt cô càng lạnh lùng bao nhiêu thì anh càng muốn gần gũi và tiếp xúc với cô bấy nhiêu. Anh mong có một dịp nào đấy sẽ được nói chuyện trực tiếp và làm quen. Quân lại ngại vì sợ rằng mình sẽ là kẻ vô duyên nếu tự dưng đến và xin số điện thoại. Nhưng có một điều anh biết đó là My thường xuyên vào KTX mỗi lần có lịch học chiều. Những lần gặp mặt dù chỉ là thoáng qua này giống như một sự sắp đặt mà Quân cho rằng đó là cái duyên.
Anh mang đàn guitar ra hành lang và độc tấu một bản nhạc. Tiếng đàn du dương bay bổng mang theo giai điệu quê hương vào trong tiếng nhac. Và có mấy cặp mắt đang nhìn sang. My say sưa với tiếng đàn nó làm cô bùi ngùi nhớ quê hương, nhớ về ngoại. Không biết giờ này ngoại đang làm gì? Chắc ngoai đang rất mong mỏi được nhìn thấy đứa cháu gái đang từng bước trưởng thành và tương lai sẽ làm cô giáo.
Kết thúc tiếng nhạc cũng là lúc cả nhóm phải chuẩn bị sách vở để đi học chiều.
Sân trường rộn rã với cảnh sinh viên vào lớp.
Giảng đường: nơi chắp cánh cho những ước mơ được vươn tới những điều tốt đẹp nhất. Đó là niềm vui và tự hào của gia đình. Sự quý mến của bè bạn. Đặc biệt là tương lai tươi sang trên con đường trải đầy hoa hông.
Vậy nên có thể cảm nhân được niềm vui các bạn sinh viên khi đến trường.
Lại nói về Hoàng. Hôm nay tâm trạng của anh không được tốt lắm. Nhất là từ cái hôm đi ăn kem Tràng Tiền với My dường như trong anh đã có rất nhiếu tâm sự. Không dám nói vì sợ cô buồn, dù sao cũng phải kỉ niệm xong ngày lễ Noen năm nay đã. Vậy là tình yêu của họ cũng săp trải qua 2 mùa giáng sinh rồi. Nơi tình yêu bắt đầu cũng từ mái trường Sư Phạm. Anh còn nhớ lúc đó My mặc chiếc áo trắng dài thướt tha bước vào giảng đường với bao điều còn bỡ ngỡ của một cô sinh viên năm nhất. Hoàng nhớ mãi cái nụ cười trong sáng và ánh mắt biết nói của cô. Mỗi khi cùng nhau đi công viên ngắm hoa anh thường cầm cổ tay cô dắt đi như một đứa trẻ. Sự đùa nghich của 2 người giống như 2 đứa trẻ con. Chính vì thế My luôn cảm thấy vui mỗi khi ở gần anh. My thường trút bầu tâm sự với 3 đứa bạn và kể về Hoàng với vẻ đầy tự hào.
Nơi cây cỏ xanh tốt, cảnh sắc lung linh. là lời hứa của Hoàng là sẽ dẫn cô bạn gái tới chơi. Quả là một nơi lý tưởng để hẹn hò. Và cũng có thể đây là một địa điểm anh lựa chọn để thực hiện một điều gì đấy mà anh còn giấu diếm. Chỉ biết rằng từ hôm đi ăn kem Tràng Tiền về lòng anh luôn nặng trĩu tâm sự. Mặc dù đi cạnh người yêu anh vẫn giữ mặt tươi cười và gợi lên những câu chuyện đùa để làm cho cô ấy vui. Ngược lại với cử chỉ đầy quan tâm của My từ những điều nhỏ nhất như tin nhắn chúc ngủ ngon trên điện thoại hay facebook cũng làm cho anh cảm thấy bồi hồi xao xuyến.
Anh nhấc điện thoại lên và gọi
"em à! đã ngủ chưa?"
Vẫn cái giọng nói nhẹ nhàng âm gió
"Dạ!.. Sao thế anh?"(-_o)
"Anh ở nhà mình nên buồn thôi. Ngày hôm nay em thế nào"
My kể tất cả những gì diễn ra trong ngày học hôm nay cho Hoàng với một vẻ rất vui và sôi nổi. Hai người nói chuyện điện thoại rất lâu.
Khi Hoàng bước ra khỏi phòng thì trời đã tối hẳn. Thời gian sao hôm nay trôi nhanh vậy. Anh cảm thấy cả ngày mình vẫn chưa làm được gì đáng kể cả. Hoàng mệt mỏi và đi vào nhà tìm cái tai nghe để nghe bản nhạc yêu thích. Ngồi trên giường nghe nhạc. Cánh cửa sổ mở ra và cơn gió mùa đông lại ùa về. Những cành lá rung rinh như đang rùng mình trước hơi thở mùa đông. Không gian chìm trong im lặng. Anh nhắm mắt trầm ngâm suy nghĩ. Kí ức ngày xưa lại ùa về làm trái tim Hoàng thổn thức không yên. Anh nhớ lại cái ngày xưa ấy.
Khi đó Hoàng là một câu học sinh ưu tú của lơp. Vào Năm học cuối cấp vô tình gặp cô nữ sinh tên Yến học lớp 10 trong một lần cùng lớp đi chơi ở cánh đồng Hoa Cải.
Qua nhiều lần gặp gở ngẫu nhiên. Đặc biệt cô bé lại học gần lớp của Hoàng. Rồi từ đấy 2 người chơi với nhau rất thân. Mỗi lần Hoàng đi học bằng chiếc xe đạp của mình anh thường dừng lại ở bụi hoa dại ven đường hái tặng cô bé những nhành hoa màu trắng rất thơm. Ngược lại cô bé cũng gấp tặng anh những ngôi sao, những con hạc. Hay những hình rất đẹp. Cứ thế mùa Hoa dại qua đi cũng là lúc hoa Ngọc Lan nở rộ. Và cô bé lại được tặng những bông hoa lan mỗi giờ lên lớp với mùi thơm trong ngăn bàn gấy tò mò cho các bạn xung quanh.
Thời gian lặng lẽ trôi đi và chuyện tình cảm của họ cứ lớn dần lên và nó còn mãi trong những trang nhật kí của cô bé.
Cho đến khi Hoàng đỗ Đại Học. Mọi chuyện vẫn êm đẹp và bình lặng. anh vẫn thường hay về quê thăm bạn gái. Khi đó cô bé mới học lớp 11. Họ cùng nhau đi trên các nẻo đường quê. Đặc biệt khi đông về mùa hoa Cải nở rộ. Sắc vàng của nó phản chiếu bầu trời xanh thăm thẳm. Đó cũng là điểm đến của biết bao đôi trai gái cùng vui chơi và chụp ảnh cưới. Hoàng và Yến thường xuyên tới đây chơi bởi cái khung cảnh thơ mộng của nó rất lôi cuốn. với lại đây là nơi gặp gỡ lần đầu tiên của đôi bạn. Họ ngồi trên bãi cỏ và kể cho nhau nghe những chuyện tro