ôi mỉm cười
- Này Ức My, cô thử đoán coi cô bây giờ giống cái gì nè?
- Thế anh nói tôi giống cái gì?
- Giống thằng hề trong gánh xiệc!
- Hứ!
Tôi nguýt hắn, xong nhìn đôi tay lấm bùn tôi nghĩ có lẽ mặt tôi cũng
bẩn không ít, thế là tôi nhảy qua bật tam cấp, một tay vén chiếc áo đầy
bùn, vừa đi tôi vừa nói:
- Như vậy tôi phải đi tắm ngay mới được!
Bước qua hai bậc thềm tôi lại quay sang hỏi:
- Anh Trung Đan, theo anh việc học Đại Học có cần thiết không?
- Cái gì?
Tôi cắn lấy răng đáp.
- Tôi không muốn thi vào Đại Học nữa!
- Tại sao? Hắn chăm chú nhìn tôi.
- Vì tôi muốn rời khỏi nhà này.
Trung Đan bước đến đứng trước mặt tôi đưa tay ấn nhẹ trên vai, hắn nói:
- Ức My, cô cần phải thi vào Đại Học tại vì cô nghèo, mồ côi lại
không nơi nương tựa. Việc học và khả năng con người là quan trọng hơn cả cô biết không? Hãy thực tế một chút, Ức My ạ!
Tôi nhìn hắn,
khẽ gật đầu vì tôi đã biết rồi, biết từ lâu rồi, biết nhiều hơn cả những điều Trung Đan đã nói. Vâng, chỉ tại tôi nghèo, mồ côi, không nhà không cửa nên tôi phải cố gắng, phải cố tự chủ để giành lấy một chỗ ngồi
trong cuộc đời ở trọ.
Tôi bỏ đi về phòng. Xô cửa bước vào, tôi bỗng ngạc nhiên vì bà La Nghị đã ngồi trong phòng tôi tự bao giờ, bà ta đang ngắm bức ảnh chụp cha tôi, mẹ và tôi trên vách. Mái tóc chải thật
gọn, vẫn chiếc áo trắng phất phơ trên thân hình gầy đét của bà, mặt
ngước cao để lộ chiếc cằm nhọn và chiếc cổ trắng thật đẹp... Trông thật
giống như bức tượng sáp của các nhà điêu khắc. Bước vào bên trong phòng, khép cửa lại, có lẽ tiếng khép cửa đã làm cho bà giật mình, bà quay lại chăm chú nhìn tôi như một người xa lạ.
- Chào bác ạ.
Tôi mỉm cười chào bà. Bà Nghị vẫn nhìn tôi không đáp, tôi đến cạnh ngước lên hình giải thích:
- Tấm hình này chụp lúc cháu vừa được 6 tuổi, bác thấy cháu lúc ấy
trông dễ ghét ghê nhỉ. Nghe mẹ thường kể lại thì cháu lúc nhỏ giống như
chú mèo con chỉ thiếu những cọng râu ở mép nữa thôi.
Nói xong, tôi cười lớn trong khi bà ta vẫn lặng yên nhìn tôi, rồi bỗng nhiên bà
đưa tay lên vuốt má tôi, đẩy những cọng tóc ngắn lòa xòa trước trán ra
sau, và chăm chú nhìn. Đôi mắt to, sâu hút của bà đẹp làm sao, dáng điệu khoan thai, từ tốn, khiến tôi như bị bà nuốt hồn. Hôm nay đôi mắt bà
nhìn tôi thật dịu dàng, dịu dàng như đôi mắt của Giáo Sư La Nghị đã từng nhìn tôi. Một lúc sau, bà bỗng thở dài, nhỏ nhẹ như nói với chính bà:
- Khởi Khởi ơi!
Tôi ngờ ngợ:
- Khởi Khởi? Bác muốn gọi Khởi Khởi đến đây à?
- Không.
Bà nhỏ nhẹ đáp, đoạn nắm lấy tay tôi kéo đến cạnh giường. Bà ngồi xuống và để tôi đứng cạnh. Bà lại thở dài, trầm mặc.
- Lúc em sáu tuổi, cuộc sống của em có sung sướng không? Cha em là người ra sao?
- Dạ, con cũng không nhớ rõ, chỉ biết người là một giáo sư trung học, cận thị. Nhưng mẹ nói cha con rất thật thà, siêng học lắm. Con nghĩ có
lẽ người rất tốt.
Bà Nghị xoa vai tôi hỏi:
- Thế tại sao cha em mất đi?
- Nghe nói vì bệnh phổi. Tôi đáp thật nhỏ - Vả lại lúc đó nhà con cũng quá nghèo.
Hình như bà Nghị hơi rùng mình, bàn tay bà xiết chặt vai tôi hơn:
- Gia đình con nghèo lắm hay sao?
- Vâng ạ Nếu không thì có lẽ mẹ con đã không phải chết sớm như thế mà có thể kéo dài thêm 2, 3 năm nữa. Vì nếu có tiền trị bệnh bằng quang
tuyến, giải phẫu, hoặc đưa qua Mỹ chạy chữa thì chưa chắc đã chết. Đằng
này. Tôi nói nhỏ - Vì nghèo quá biết làm sao?
Bà Nghị càng
lúc càng run rẩy, cánh tay tôi bị bà xiết quá chặt nên tôi phải quỳ
xuống tựa vào gối của bà. ỉ Ngước mắt nhìn lên một thoáng giây, tôi bỗng cảm thấy như vẻ ngăn cách giữa tôi với bà không còn nữa, chúng tôi như
thân thiết nhau tự bao giờ. Bà Nghị lại vuốt mái tóc ngắn của tôi, run
giọng nói:
- Nhưng mà, con rất giống như...
Đôi mày bà hơi chau lại, đôi mắt lờ đờ hẳn.
- Con có vẻ rất sung sướng và không hề buồn khổ.
- Vâng ạ, từ nhỏ con chưa hề biết khổ là gì, mẹ con thường gọi con là vô ưu thảo.
- Vô... Ưu Thảo, cỏ quên sầu. Bà ta lập lại từng chữ một. - Thế còn mẹ của con, người cũng không buồn phiền gì ư?
- Không phải thế. Tôi thở dài - Mẹ thường buồn lắm chứ, nhưng lúc
nào người cũng nhìn thẳng vào thực tế. Người là một người đàn bà can
đảm, cứng cỏi.
Bà Nghị không nói gì nữa đăm đăm nhìn tôi, đôi
mắt đen thẫm như một màn sa mù vây kín, rồi những giọt nước mắt long
lanh.. Tôi hoảng hốt đứng lên sợ phải gặp trường hợp xảy ra như hôm
trước, nhưng bà ta bỗng vỗ nhẹ tôi, ôn tồn bảo:
- Con đừng sợ bác.
- Không, con không sợ. Tôi không biết nói gì khác.
- Bác sẽ không bao giờ làm cho con đau đớn.
- Vâng, con biết.
- Chị ấy là người tốt.
Rồi như sợ tôi không hiểu, bà Nghị lại tiếp:
- Tôi nói mẹ em đấy!
Một giọt nước mắt rơi trên tay tôi, bà Nghị sụt sùi:
- Chị ấy quá tốt, tốt đến đỗi...
Rồi thêm một giọt nước mắt rớt trên tay tôi khiến tôi hoảng hốt la to:
- Bác Nghị, bác đừng xúc động quá!...
- Tôi không xúc động. Bà Nghị bỗng nhiên như tỉnh hẳn - Vì chỉ có
những con người có trái tim mới biết đau xót, còn những người không có
trái tim như tôi làm sao đau