ông……..Em làm không được, em không thể rời bỏ anh ấy được . . . ."
"Em đang đùa với lửa. . . . . ." Trương Á Quần cảm thấy tan nát cõi lòng.
"Không phải, chúng em thật lòng yêu nhau, Tử Duy yêu em, em cũng yêu anh ấy, em không phải đang đùa với lửa!" Đường Hân Hân nhìn anh ta trừng trừng.
"Em đúng là lừa mình dối người rồi! Rõ ràng là em biết vì hắn bị mất trí nhớ nên mới. . . . . ." Trương Á Quần cắn răng, tàn nhẫn nói tiếp, "Hân Hân, bây giờ rút lui còn kịp, nếu đợi sau này hắn biết được chân tướng sự thật, thì sẽ không còn kịp nữa, anh không muốn nhìn thấy em bị thương tổn."
"Nhưng, là em đã làm tổn thương anh ấy . . . . ." Cô vừa khóc vừa nói.
"Sẽ không, ít nhất sẽ không nghiêm trọng như vậy. Nếu như bây giờ em rời bỏ hắn, đối với hắn mà nói cũng chỉ là thất tình mà thôi, nhưng, nếu như đợi đến khi hắn biết sự thật hoặc là khôi phục trí nhớ, vậy thì hành động của em đồng nghĩa với lừa gạt! Anh nghĩ, bị lừa gạt, so thất tình còn nghiêm trọng hơn rất nhiều?"
Trong mắt Đường Hân Hân đong đầy lệ lầm bầm nói: "Nhưng, em không có lừa gạt anh ấy, em thật sự yêu anh ấy. . . . . ."
"Hắn không muốn như vậy!" Một lần nữa Trương Á Quần muốn thức tỉnh cô, "Một khi hắn biết chân tướng sự thật, sự tức giận sẽ lấn áp lý trí của hắn, nỗi thất vọng sẽ bao phủ tình cảm của hắn. . . . . ."
"Đừng nói nữa . . . . . Không nên nói nữa. . . . . ." Đường Hân Hân vừa khóc vừa bịt chặt hai tai, trên mặt tràn ngập vẻ sợ hãi, "Làm sao bây giờ. . . . . . Em nên làm gì. . . . . ." Đường Hân Hân rối loạn. Cô thật không muốn rời bỏ hắn, nhưng cô lại càng không muốn hắn hận cô a!
"Rời bỏ hắn đi! Rời đi là biện pháp duy nhất. . . . . ." Trương Á Quần có chút không kiên nhẫn nói.
Anh ta biết Hân Hân thật sự yêu Âu Dương Tử Duy rồi, anh ta cũng hiểu, cho dù Hân Hân có rời bỏ Âu Dương Tử Duy, cũng không thể tiếp nhận tình yêu của anh ta, cô chỉ coi anh ta là anh em, anh ta vẫn luôn rất rõ ràng!
Nhưng . . . . . .
Nhìn vẻ mặt ngỡ ngàng và bối rối của Đường Hân Hân, nội tâm Trương Á Quần dâng lên một nỗi ân hận và áy náy. . . . . .
Sai lầm rồi! Anh ta và Đường Quốc Sâm thật sai lầm rồi!
Bọn họ tính toán kỹ càng chẳng những không khiến Đường Hân Hân tiếp nhận tình cảm của anh ta, ngược lại còn đẩy cô cuốn vào một tình yêu khác. . . . . .
"Tử Duy, cậu tìm tôi?" Lưu Khải Hiên đi vào phòng làm việc của tổng giám đốc, tiện tay đóng cửa lại.
Âu Dương Tử Duy chỉ gật đầu một cái, hai mắt vẫn nhìn chằm chằm tài liệu trên tay, thái độ nặng nề.
"Cậu ngồi xuống trước đi, tôi sẽ xong ngay." Hắn chỉ chỉ chiếc ghế salon lớn bên cạnh.
Lưu Khải Hiên ngồi xuống, liếc mắt nhìn vẻ mặt chuyên chú của Âu Dương Tử Duy, khóe miệng hơi lộ ra nụ cười yếu ớt.
Đây mới là Tử Duy mà anh ta quen thuộc!
Không lâu sau, Âu Dương Tử Duy để tài liệu xuống, ngồi đối diện Lưu Khải Hiên.
"Khải Hiên, cậu có biết chuyện gần đây có người muốn thu mua cổ phần của công ty chúng ta không?"
Lưu Khải Hiên có chút giật mình, sau đó gật đầu một cái, "Làm sao cậu biết?"
Lưu Khải Hiên thấy tốc độ chủ trì cũng như hiểu biết về công ty của Âu Dương Tử Duy tăng nhanh, cảm thấy rất là vui mừng.
"Hôm trước đổng sự Vương – Thành viên hội đồng quản trị đã nói chuyện với tôi, ông ta hỏi tôi có muốn thu mua cổ phần ông ta đang có không."
"Sao? Nói như vậy, đã có người muốn mua cổ phần của ông ta?"
"Ừ!" Âu Dương Tử Duy gật đầu một cái, "Ông ta nói, nếu như tôi muốn mua, ông ta sẽ cân nhắc đưa tôi vào danh sách ưu tiên."
Lưu Khải Hiên nhíu mày, suy nghĩ một chút, rồi tự lẩm bẩm:
"Không ngờ ông ta lại tích cực như vậy, tiếp cận tới cả đổng sự Vương rồi!"
"Cậu biết ai thu mua cổ phần công ty sao?"
Lưu Khải Hiên gật đầu một cái, "Thật ra thì gần đây tôi vẫn đang bận điều tra chuyện này."
"Kết quả điều tra như thế nào? Giọng điệu Âu Dương Tử Duy có vẻ gấp gáp.
"Từ trước lúc cậu gặp tai nạn xe cộ, đã có người bắt đầu kế hoạch thu mua cổ phần công ty, sau khi cậu gặp chuyện không may, hành động thu mua của ông ta trở nên tích cực hơn rồi."
"Là ai? Tại sao ông ta muốn thu mua cổ phần công ty?"
"Cậu cho là tại sao?" Lưu Khải Hiên hỏi ngược lại, "Theo hiểu biết của cậu về công ty, cậu cảm thấy người nào có khả năng nhất?"
Âu Dương Tử Duy nhăn mày lại, hắn bắt đầu nhớ lại tình hình của công ty, con người và gương mặt của chín vị đổng sự lần lượt lướt qua tâm trí hắn. . . . . .
"Không phải là bác Cao chứ?"
Âu Dương Tử Duy không dám xác định, nhưng trong chín vị đổng sự, Cao Phú Nhân có khả năng cao nhất.
Lưu Khải Hiên cười cười, cảm thấy hài lòng với câu trả lời này nhất, "Tử Duy, cậu thật không hổ danh là nhân tài về kinh doanh!"
Âu Dương Tử Duy càng cau chặt lông mày, đối với câu khen tặng của Lưu Khải Hiên cảm thấy không hứng thú.
"Tại sao ông ta lại muốn thu mua cổ phần công ty?" Âu Dương Tử Duy lẩm bẩm, suy nghĩ từ trước đến giờ luôn mạch lạc rõ ràng cũng bắt đầu hoạt động lại.
"Lòng tham!" Đây là cách nhìn của Lưu Khải Hiên.
"Lòng tham?" Âu Dương Tử Duy lại càng không hiểu, "Nhưng, ông ta lấy tài lực ở đâu mà lớn như vậy? Muốn chiếm được hơn nửa số cổ phần của công