Cặp Kè Với Tổng Giám Đốc

Cặp Kè Với Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322350

Bình chọn: 8.00/10/235 lượt.

không ngừng, có thể thấy được khuôn mặt ông nhíu chặt, ông đang rất cố gắng suy nghĩ.

"Á Quần, bác nghĩ chúng ta cứ theo kế hoạch cũ mà tiến hành đi!"

Đường Quốc Sâm ngồi xuống ghế salon đối diện với Trương Á Quần, cuối cùng đưa ra phương án đã suy nghĩ.

"Không được đâu. . . . . . Hân Hân đã có sự nghi ngờ rồi!" Trương Á Quần cảm thấy không ổn.

"Á Quần, rốt cuộc cháu có muốn cưới Hân Hân hay không?"

"Có chứ ạ! Nhưng hiện tại cô ấy không để ý đến cháu. . . . . ." Trương Á Quần buồn rầu nói.

Mỗi lần Đường Hân Hân và anh ta xảy ra chiến tranh lạnh, anh ta luôn có cảm giác như đang đối mặt với ngày tận thế.

"Đứa ngốc này, nhỏ mà không dạy dỗ, lớn tất sẽ hư hỏng, đạo lý này cháu có nghe qua chứ?" Đường Quốc Sâm mười phần tự tin mỉm cười.

"Nhưng. . . . . ." vẻ mặt Trương Á Quần vẫn rất lo lắng, Anh ta không thể lạc quan như Đường Quốc Sâm được, "Nếu Hân Hân biết rõ chân tướng, cô ấy không giết cháu mới là lạ."

"Sẽ không, nếu mọi chuyện bại lộ, bác sẽ gánh vác tất cả trách nhiệm. Bác là cha của nó, chẳng lẽ nó tuyệt giao với bác sao?"

"Nhưng . . . . ." Trương Á Quần vẫn còn có chút lo lắng.

"Cháu đừng nhưng nữa, cứ làm theo lời bác Đường nói sẽ không sai!" Đường Quốc Sâm tràn đầy lòng tin.

"Hy vọng như thế!" Trương Á Quần gắng gượng ôm một tia hi vọng, nhưng một sự lo lắng khác lại xuất hiện, anh ta nhìn Đường Quốc Sâm, bất đắc dĩ nói: "Nhưng Hân Hân không yêu cháu. . . . . ."

"Cháu phải có lòng tin với chính bản thân mình mới được! Hân Hân không phải là không yêu cháu, chỉ là vì chơi đùa với cháu từ nhỏ đến lớn, vì vậy không thể nào phân biệt được cảm tình kia rốt cuộc là tình yêu hay là tình anh em!"

Cuối cùng vẫn là gừng càng già càng cay!

Sự phân tích của Đường Quốc Sâm rất hợp lý, khiến Trương Á Quần cảm thấy tự tin không ít, trên mặt của anh ta rốt cuộc đã xuất hiện nụ cười, nụ cười có chút ngây ngốc.

Đường Quốc Sâm không khỏi lắc đầu một cái, rồi cười nói: "Á Quần, cháu thật sự quá mềm yếu, quá đôn hậu! Tương lai nếu cưới Hân Hân, cháu phải chịu không ít đau khổ a!"

"Chịu chút khổ sở cũng không sao, chỉ cần Hân Hân vui vẻ là tốt rồi."

Chính vì Á Quần hiền lành như thế, nên ông mới yên tâm giao con gái bảo bối cho anh ta!

Bởi vì Đường Quốc Sâm khích lệ không ngừng nên Á Quần thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn mơ hồ có chút lo lắng.

Hân Hân vẫn đang trong trạng thái "Tuyệt giao" với anh ta!

Nếu cô biết hành động thống nhất của Hân Quốc và Khải Đạt. là thời cơ tốt để Hân Quốc chuyển thành công ty quốc tế, hơn nữa Hân Quốc còn rất tranh thủ cơ hội này, không biết cô sẽ có phản ứng như thế nào?

Nếu cô biết cha mình cùng anh ta lừa cô là công ty đang gặp khó khăn để kích thích cô là phận con cái phải có trách nhiệm, cũng khiến cô phải coi trọng hơn chuyện hôn nhân và công ty, không biết cô sẽ có tâm trạng thế nào khi biết được sự thật?

"Đúng rồi, bác Đường, nếu Hân Hân lại truy xét chuyện Hân Quốc cùng Khải Đạt sáp nhập, vậy phải làm thế nào?" Trương Á Quần hỏi.

"Sẽ không đâu, hôm qua con bé đã hỏi bác, bác cũng không cho phép con bé nhúng tay vào chuyện này, con bé cũng đồng ý rồi."

Mặc dù Đường Quốc Sâm nói như vậy, nhưng Trương Á Quần lại cảm thấy Đường Hân hân sẽ không vì vậy mà từ bỏ ý định. . . . . .

Mất trí nhớ khiến Âu Dương Tử Duy thay đổi hoàn toàn thành một con người khác!

Hắn trở nên dí dỏm, hài hước, hơn nữa trên mặt lúc nào cũng tràn đầy nụ cười.

Đối mặt với những biến chuyển bất ngờ này của hắn, Âu Dương Tử Đức không những không lo lắng, ngược lại còn cảm thấy rất vui.

Giờ phút này, hai anh em đang ngồi trên ghế ở bể bơi bên cạnh biệt thự, hưởng thụ hương vị trà chiều.

"Anh, nếu anh mất trí nhớ sớm hơn một chút, cuộc sống của em cũng sẽ không khổ sở như vậy rồi." Tử Đức nhấp một ngụm trà, rồi nói.

"Trước kia anh rất hung dữ với em sao?"

"Không phải hung dữ, chỉ là rất nghiêm nghị thôi!" Tử Đức nói, sau đó hất cằm lên, có chút đắc ý, "Chỉ có điều, anh cũng không có cách gì trị được em, bởi vì anh rất thương em!"

"Trước kia tính tình anh xấu lắm sao!"

"Anh không có xấu, chỉ có điều. . . . . ."

"Chỉ có cái gì?" Tử Duy đối với quá khứ của mình cảm thấy rất hứng thú.

"Chỉ có điều. . . . . ." Đôi mắt lanh lợi của Tử Đức đảo một cái, lập tức chuyển đề tài, "Anh, Anh biết không? Anh rất lợi hại nha! Hai mươi bốn tuổi liền lấy học vị tiến sĩ quản trị kinh doanh ở đại học Havard, trong vòng hai năm trở thành một nhà quản lý doanh nghiệp nổi tiếng ở Mỹ, một người Hoa muốn có một địa vị như vậy ở nước Mỹ, thật cũng không dễ dàng gì!"

Tử Đức nói đến văng cả nước miếng ra ngoài, "Ba năm trước anh trở về tiếp nhận công ty của cha, trong khoảng thời ngắn, đã mở rộng và phát triển công ty của cha từ một công ty nhỏ thành công ty đa quốc gia, một số nhân vật nổi tiếng trên thương trường cũng khen anh là một thiên tài về thương mại!"

"Vậy tính tình anh như thế nào?" Đối với vấn đề này, có thể thấy Tử Duy hứng thú hơn nhiều so với khi nghe đến tài năng của mình.

"Tính tình?" Tử Đức sửng sốt, đầu lông mày nhíu lại.

Tại sao một người đã mất trí nhớ lại có trí nhớ tốt đến như vậy?

"


Old school Swatch Watches