, 3nô tỳ gọi 0cnhị vị 0thiếu gia.”
Bùi beThanh nhìn 7nàng, ý adđịnh thật 5nhanh chuyển.
Cũng beđược, b2chỉ cần 4gọi cho 0quen trước, c8đợi một fthời gian dfnhất định 9có thể 7sửa đổi 8tất cả, cchắc chắn 05cũng không 8cần ép 8nàng nữa.
“Được frồi, quyết 25định như edvậy.” 71Hắn cười 0ctủm tỉm 2nhìn nàng, 3nghĩ đến 3nàng đang 9ở bên cạnh 8hắn, trong 4lòng hắn 5có thỏa fmãn vô hạn.
Cát 35Tường thở 46phào nhẹ 92nhõm, “Cám 2ơn Thanh 4fthiếu gia.”
Lão 4Thiên, vừa 0enghĩ tới cbphải gọi 29hắn Thanh 3ca, tim nàng 5liền đập 42rộn lên, 67huyết dịch 3sôi trào, 3fnàng thật 9không dám enghĩ, gọi fra miệng fdsẽ như e0thế nào.
Bùi 3Thanh lập 0ctức cải 77chính nàng. 1 “Hiện ftại coi 66như là ở 43trước mặt 9mọi người 0ađi?”
Cát cfTường sững 75sốt.
Mắt 6Bùi Thanh 3lóe sáng, 2avui vẻ đầy 29mặt nhìn bnàng, chuyện 8eđương nhiên 05nói: “Nàng 3gọi ta Thanh 7ca trước.”
Nàng 8mắc cỡ 7đến mặt cbđỏ ửng, 6vội vàng a9hạ thấp 9ánh mắt, b6không dám bthở mạnh cmột tiếng, ecầm ly trà bblên, uống 64trà để 12che giấu 3trái tim 4cuồng loạn 11của mình.
Nhìn 6bọn họ, 1dBùi Uy nhanh f0như chớp 7thay đổi 8ánh mắt, 2ranh mãnh 9fcười lớn, e“Xem ra f7ta rất nhanh 5sẽ có Nhị btẩu!” Bùi Thanh lưu lại ở Thương Hoài thành nửa tháng, hắn để cho
Cát Tường ở lại quán trọ nghỉ ngơi, mình cùng Bùi Uy quan sát tình hình
buôn bán chung quanh.
“Nhị ca, chúng ta mỗi ngày đi nơi này xem một chút, nơi đó
xem một chút, rốt cuộc lúc nào thì mới chịu bắt đầu làm ăn lớn, kiếm
nhiều tiền?”
Bùi Uy dù sao tuổi còn nhỏ, không có tính nhẫn nại, cộng thêm bình thường ở Bùi phủ mặc dù không người để ý, nhưng cũng là trải qua
cuộc sống thiếu gia an nhàn sung sướng, cho nên bất quá mới mấy ngày,
hắn đã không nhịn được.
“Ngươi cho rằng kiếm nhiều tiền đơn giản như vậy?” Hai người
đứng ở một góc chợ, Bùi Thanh tập trung tinh thần nhìn chăm chú mấy
thương đội ở bến tàu. “Chúng ta chưa quen cuộc sống nơi đây, dĩ nhiên
trước phải thăm dò một chút hư thực, nếu không chết thế nào cũng không
biết.”
Qua mấy năm, hắn cũng không phải là trải qua cuộc sống vô
dụng, vì một ngày này, hắn chuẩn bị rất nhiều, để ý quan sát người trong thành Khai Dương làm ăn cung cấp mua bán thế nào! Cũng âm thầm để ý
tiễn trang Bùi gia hoạt động, hiện tại cuối cùng cũng có ích lợi.
Hiện tại, tiền bạc trong tay bọn họ ước chừng có thể mua được mấy con ngựa cùng một số lớn hàng hóa, còn có thể thuê được mấy người
giúp việc, chỉ có điều muốn gia nhập thương đội kia, hắn còn phải quan
sát.
“Vậy rốt cuộc còn phải dò xét mấy ngày?” Bùi Uy gương mặt nhàm chán.
Nói thật, mặc dù thành Thương Hoài này được xưng khắp nơi là
hoàng kim, nhưng dường như không sầm uất như trong tưởng tượng của hắn,
không có nửa nơi có thể vui đùa giải trí, chẳng qua là thương đội lui
tới nghỉ ngơi rất nhiều, quán trà cùng khách sạn san sát thôi, cùng lắm, nói nó là trạm dịch thương đội cũng không khác nhiều lắm.
“Nếu như ngươi không chịu khổ được, ta khuyên ngươi bây giờ
trở về đi.” Bùi Thanh nhìn hắn một cái, lạnh lùng nói: “Nếu như phát tài dễ như vậy, thế nào còn có người nghèo?”
Bùi Uy ngậm miệng lại, không dám hỏi nhiều nữa.
Bùi Thanh ngưng mắt trầm tư.
Trên tay hắn có tiền bạc, nhưng không có ngựa tốt, cũng không có hàng hóa, cho dù muốn tìm một thương đội, đi theo người ta cùng nhau làm ăn, ban đầu cũng phải mua vài con ngựa, cũng phải biết hàng gì có
thể mua, hàng gì không nên.
“Đi thôi! Chúng ta đi mua ngựa trước.” Sau khi suy nghĩ kỹ, hắn quyết định, đây là bước đầu tiên của hắn.
Bùi Uy ánh mắt sáng lên, tinh thần cũng vui vẻ. “Thật tốt quá, cuối cùng cũng có chuyện có thể làm!”
Hai người dắt ngựa của mình, đi vào thị trấn tìm người buôn ngựa, nhìn hồi lâu, vẫn không biết nên hướng người nào mua ngựa.
Một gã trung niên cao lớn đi tới trước mặt, hắn nhìn không
chớp mắt Liệt Nhi mà Bùi Thanh dắt trong tay, tầm mắt chuyển lên bộ yên
ngựa tiên minh* trên người con ngựa kia, trong mắt toát lên vẻ tán thưởng.
*tiên minh: tươi đẹp, rực rỡ.
“Vị huynh đệ này, xin hỏi ngựa của ngươi có bán hay không?” Hắn khách khí hỏi.
Bùi Thanh cùng Bùi Uy đưa mắt nhìn nhau, Bùi Thanh nhìn thẳng đối phương, hỏi: “Ngươi muốn mua ngựa sao?”
“Ta họ Ứng, có một thương đội, cũng không thiếu ngựa, nhưng con ngựa của huynh đệ ngươi rất thần tuấn*, ta rất vừa ý, nếu như giá cả thích hợp, ta muốn mua lại dùng, hai ngày nữa đi về phương Nam làm ăn.”
*thần tuấn: khỏe mạnh, nhanh nhẹn.
“Ngươi có thương đội?” Bùi Thanh quan sát hắn, trong ánh mắt
người này, quả thật có loại tinh nhuệ của người làm ăn cùng sương gió
của thương khách.
“Thương đội lão gia chúng ta khá lớn, có chừng năm mươi con ngựa!” Tùy tùng bên cạnh chen miệng.
Ứng Minh Xương cười tủm tỉm hỏi: “Thế nào? Tiểu huynh đệ,
ngựa của ngươi có thể bán cho ta không? Ta sẽ cho ngươi một giá tốt, sẽ
không để cho ngươi thua thiệt.”
Bùi Thanh vẫn chưa trả lời, người buôn ngựa có tiếng đi tới bên cạnh.
“Ứng lão bản, ngài muốn mua ngựa sao? Tiểu nhân vừa lúc có
mấy con ngựa muốn bán, bởi vì cha mẹ ở quê nhà của tiểu nhân đột nhiên
sinh bệnh nặng, tiểu n
