Cậu Chó

Cậu Chó

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328312

Bình chọn: 8.5.00/10/831 lượt.

ngay bên chỗ nàng ngồi để mời cha ngồi. Bà Huyện nói với chồng:

- Mình à, em vừa hỏi thím Bẩy về chuyện chú Bẩy. Chú Bẩy có phúc đó mình, hai vợ mà vẫn êm ru, chẳng thím nào ghen với thím nào.

Duyên nhìn Quan Huyện cười e lệ. Quan Huyên bảo Duyên:

- Thím sửa soạn về chơi vài ngày lên Huyện tui đưa thím về Huế kẻo mạ trông đó. Mạ dặn chỉ cho thím về mấy ngày thôi.

Duyên dạ khẽ rồi quay vào trong lấy hành trang ra. Quan Huyện sực nghĩ đến phương tiện chuyển vận của Thầy Cai và Duyên bèn hỏi:

- Thầy về bằng chi hỉ?

Thầy Cai Hương Thạnh thật thà đáp:

- Bẩm Quan Lớn con đi bằng xe đạp.

Quan Huyện nói:

- Thầy đi bằng xe đạp còn thím Bẩy đi bằng chi? Thôi thầy để xe đạp ở đây, tôi cho xe hơi đưa thầy và thím Bẩy về làng.

Thầy Cai Thạnh sung sướng:

- Dạ cám ơn Quan Lớn.

Quan Huyên quay lại bảo gã lính lệ đứng hầu trà:

- Lệ, mi xuống bảo chú Tài sữa soạn xe để đưa Thầy Cai và mợ Bẩy về Hương Thạnh nghe.

Duyên vái chào vợ chồng Quan Huyện rồi cùng với Thầy Cai Hương Thạnh ra xe hơi. Thật là hãnh diện. Thầy Cai Hương Thạnh thấy đời mình lớn hẳn lên vì con gái. Từ thuở bé đến giờ đây là lần thứ nhất, nhờ cô con gái lấy con trai của Cụ Thượng em Quan Huyện mà thầy được đi xe hơi. Thầy Cai sẽ hãnh diện với dân làng Tổng của thầy. Từ khi được Quan Huyện nâng đỡ, Thầy Cai Hương Thạnh vừa được làm Cửu Phẩm, lại vừa thêm một căn nhà rộng tậu được vài mẫu ruộng.

Cha con Thầy Hương Thạnh ra xe hơi về quê. Xe hơi đến ngay trước cửa nhà Thầy Cai Tổng Hương Thạnh. Trẻ con trong làng thấy xe hơi chạy vào, chúng ùa ra chạy theo, vừa chạy vừa la:

- A ha, Thầy Cai có xe hơi. A cả cô Duyên cũng về làng. Xe hơi của cô Duyên.

Thầy Cai Hương Thạnh ngồi vễnh mặt lên hãnh diện. Duyên nhìn ra ngoài lộ, bỗng nàng cuối gầm mặt xuống vì Duyên vừa trông thấy chàng trai mà cách đây bảy tháng, nàng và chàng vẫn mơ ước cùng nhau thắt chặc mối tơ hồng.

Hải đứng bên lề đường, tay cầm chiếc cuốc, tay cầm chiếc bùi nhùi. Hải nghe tiếng còi xe hơi nên chàng đứng sát vào bên lề để tránh chiếc cuốc trên tay Hải để lộ ra ngoài. Chú Tài lái từ từ rồi thò đầu ra ngoài mắng Hải:

- Thằng nhà quê, đứng chi mà ngớ ra rứa? Sao mi không thu cái cuốc vô. Đụng vào xe của Quan Lớn thì mi chết bầm đó!

Hải giật mình thu cái cuốc lại. Hải nhìn rõ Duyên ngồi bên trong. Chàng khẽ thở dài cuối xuống. Hải không muốn nhìn thấy Duyên nữa. Duyên người yêu của Hải trước kia. Bây giờ không phải của chàng nữa.

Xe phóng thẳng vào làng, đỗ trước nhà của Thầy Cai Hương Thạnh. Từ nhà bà Cai Tổng Hương Thạnh không hiểu xe hơi ở đâu đến trước nhà mình, bà hốt hoảng, ngần ngại không dám coi. Bà sợ xe của nhà đoan về làng khám rượu hay thuốc phiện lậu trong khi Thầy Cai đi vắng thì tiếng Thầy Cai gọi:

- Bà Cai ơi, ra đưa va ly của Duyên vô nè.

- Bà Cai lật đật chạy ra thì Duyên đã reo lên:

- Mạ.

Bà Cai sung sướng đến rơi nước mắt gọi:

- Duyên con...

Thầy Cai lúng túng không biết mở cửa ra sao. Duyên phải bảo chú Tài:

- Chú Tài mở cửa hộ một chút đi!

Chú Tài quay lại hất cái khóa ra thì cửa bật ra. Thầy Cai xuống xe đi vô nhà, toán trẻ con trong làng thấy Thầy Cai và Duyên liền reo lớn:

- Thầy Cai và cô Duyên mua ô tô bây ơi. Làng choa có ô tô rồi.

Bà Cai ôm lấy con gái hỏi:

- Con về lúc mô:

Duyên đáp:

- Con vừa về thì gặp thầy, anh Huyện cho xe hơi đưa thầy và con về.

Nghe con gái gọi Quan Huyện là anh, bà Cai có vẻ hảnh diện nhưng vẫn lo ngại cái tôn ty trật tự quan là cha mẹ dân nên bà nói với con gái:

- Đừng gọi bậy con, Quan Huyện đối với chú con tốt lắm. Con phải gọi là Quan Lớn chớ ai gọi là anh?

Thầy Cai quắc mắt nhìn vợ nói:

- Thì nó là em dâu Quan Huyện thì nó phải gọi Quan Huyện bằng anh chớ bà rõ là.

Bà Cai vẫn è nhè:

- Thì ai không biết như rứa nhưng dù sao cũng là Quan Lớn trong Huyện.

Duyên cười đáp:

- Dạ chính anh Huyện bảo con gọi rứa.

Duyên lấy chiếc va ly ra mở lấy ra một gói mè sững bánh ngọt và nhiều quà do Cụ Bà mẹ chồng cho nàng đưa về biếu cha mẹ.

Bà Cai sung sướng đặt ra khai rồi chia cho lối xóm và bà con. Hàng xóm và Lý Hương trong làng nghe tin Duyên về quê chạy lại để mừng. Dân trong làng biết Duyên lấy con trai Cụ Thượng nên đều gọi nàng là mợ Ấm.

Duyên nhìn quanh không thấy Hải đến, nàng bèn hỏi đứa em gái:

- Sao không thấy anh Hải đến chơi Mỹ?

Mỹ, cô em gái của Duyên, trông chẳng khác chị, cười tươi đáp:

- Hôm qua, anh Hải vừa đến đây chơi, có lẽ hôm nay anh ấy ra đồng đắp bờ tát nước ruộng mạ.

Mỹ gật đầu đáp:

- Anh Hải ra đồng đắp bờ tát nước về, thế nào anh Hải cũng đến đây. Từ ngày chị đi lấy chồng, anh Hải thường đến nhà ta chơi, mấy mẫu ruộng chú vừa tậu cũng nhờ anh Hải trong coi cầy bừa.

Duyên khẽ thở dài. Nàng nghĩ đến Hải, chàng trai đã cùng với nàng hứa hẹn kết hôn. Duyên nhớ một đêm trăng, Duyên và Hải đi tát ruộng về. Hễ vào mùa hạn hán, mạ vừa cấy thiếu nước bị vàng mà ruộng thì cao muốn tát nước phải be bờ, tát bậc từ dưới rảnh sâu rồi tát giây chuyền lên đến ruộng mình thật là vất vả. Tất cả đêm mới được vài sào ruộng có nước cho lúa xanh tốt


The Soda Pop