Polly po-cket
Câu Được Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng

Câu Được Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324144

Bình chọn: 9.5.00/10/414 lượt.

em cô giam bên cạnh mình, cấm tất cả những người đàn ông khác mơ ước đến cô, đem cô chỉ thuộc về anh.

Anh nhịn không được mà thay đổi quyết định đến bên cạnh cô.

" Bạn gái anh đang ở bên trong, anh phải ở cùng cô ấy, tại sao lại tới

đây làm phiền tôi?" cô tưởng rằng hiệp ước đã kết thúc, không ngờ rằng

người đàn ông này vẫn không chịu buông tha cho cô, trong trường hợp ngày hôm nay như vậy anh ta vẫn không quên cơ hôi nhục nhã cô.

" Bởi

vì cô là của tôi, tôi muốn thế nào cô phải như vậy". Cô gái này cùng

Nhan Dật Khải thân mật như vậy khiến anh vô cùng ghen tức, trong lòng vô cùng ghen tị.

" Anh là ai?" cô cười lạnh, " Anh đừng quên, tôi đã có vị hôn phu, dựa theo thứ tự trước sau, anh phải xếp sau anh ấy." Vị hôn phu!

Ba chữ này nghe vô cùng chói tai, anh nhịn không được mà nổi giận : "

trước khi hiệp ước của chúng ta hủy bỏ, không có sự đồng ý của tôi , cô

không được phép kết hôn".

" Anh cho rằng anh là ai? Ngọc Hoàng

Đại Đế hay là Điêm Vương?" Đinh Vũ Thiến giận đến muốn khóc:" Ngay cả ba mẹ tôi cũng chưa từng ra lệnh cho tôi, anh lấy quyền gì mà muốn tôi

cưới hay không cưới?"

" Chỉ bằng hiệp ước giữa chúng ta, chỉ cần

tôi ra lệnh một tiếng thì công ty cô phải đóng cửa". Sợ hãi mất đi cô

khiến lời nói anh trở nên không lựa lời nói.

Hiệp ước, hiệp ước, hiệp ước.

Không có một chút tình cảm nào, anh ta chỉ nghĩ đến thân thể của cô, muốn trút cơn giận, xem cô như một con rối trêu cợt cô.

Lúc này đây lòng cô như bị tan nát ra thành từng mảnh.

" Rốt cuộc anh muốn hành hạ tôi bao lâu? Có phải muốn tôi dùng cả đời bồi thường cho anh? Có phải hay không chờ đến khi tôi chết anh mới bằng

lòng bỏ qua? Rốt cuộc giữa chúng ta có thâm thù đại hận gì khiến anh

phải đối xử với tôi như vậy? Anh có thể nào khoan dung mà bỏ qua cho tôi hay không?"

Cô ngước đôi mắt đẫm lệ đẩy anh ra, trước khi nước

mắt rơi cô lao nhanh ra khỏi ban công chạy về phía phòng khách, thậm chí cô còn quên luôn việc nói chào tạm biệt với Nhan Dật Khải một mình rời

khỏi nơi đó.

Ngay lập tức, Diêm Trọng Uy chạy theo ra ngoài, nhìn chằm chằm bóng lưng cô rời đi.

" Lúc nào thì cậu học làm việc xấu? Lại cùng bạn gái người khác vụng trộm?"

Nhân Lập Khải không biết đã đứng ở đó từ lúc nào, cười nụ cười vô cùng quỷ dị trêu chọc anh.

" Cậu ở đây nói bậy bạ gì vậy?" Diêm Trọng Uy dần dần bình tĩnh lại , vẻ mặt không vui trừng mắt nhìn anh ta.

" Mình nói bậy bạ sao?" Nhan Lập Khải cười rút khăn tay thật nhanh lau khóe miệng anh, : " Cậu nhìn xem, đây là gì?"

Nhan Lập Khải giơ khăn tay lên.

Ngoài một ít máu, trên khăn tay còn dính màu so môi hồng nhạt.

" Cậu thấy chưa? Cô ấy là một người thật đặc biệt" Nhan Lập Khải nhấn mạnh từ cô ấy, nụ cười mang theo vẻ bí ẩn.

Người đặc biệt?

Đinh Vũ Thiến đúng là vô cùng đặc biệt.

Cho tới bây giờ chưa có một người con gái nào có thể làm cho anh có ham muốn mãnh liệt muốn giữ bên người.

Cô là người đầu tiên và cũng là người duy nhất.

Là vì sao?

Khi chữ ' thích" hiện ra trong đầu anh, làm anh ngẩn người.

" Cậu bớt nhiều chuyện đi?" Đột nhiên anh giật mình, lòng anh vô cùng

không vui, mà tên Nhan Lập Khải này lại nhiều chuyện, khiến cho anh vô

cùng phiền não.

" Nhiều chuyện?" Nhan Lập Khải lạn lùng nói:" Cô

ấy là em dâu tương lai của tớ a, đối với tớ mà nói làm sao lại nhiều

chuyện được?"

Nhan Lập Khải không tỏ rõ vui buồn, không nhìn ra được anh ta đang suy nghĩ gì.

Rốt cuộc thì tên này biết được bao nhiêu?

Diêm Trọng Uy nheo mắt nghĩ ngợi.

Hừm, không sao cả!

Diêm Trọng Uy khẽ rên một tiếng, xoay người đi về phía phòng rửa tay để lau đi dấu vết trên khuôn mặt.

Mặc dù anh hết sức coi trọng tình bạn của mình với Nhan Lập Khải nhưng mà,... ......

Anh tuyệt đối không thể buông tay. Đinh Vũ Thiến nằm trên giường lớn, cô lật qua lật lại lật tới lật lui dù làm mọi cách cũng không thể nào ngủ được.

Chuyện xảy ra tối hôm nay, cứ như một bài báo, liên tục hiện ra trong đầu cô không cách nào xóa nhòa.

Kim đồng hồ đã chỉ đến số 3 , cô đã dùng 2 viên thuốc ngủ mà không một chút nào buồn ngủ cả, hình bóng của Diêm Trọng Uy vẫn hiện ra trước mắt cô,

lại khiến cô vô cùng tức giận.

Gặp quỷ sao?

Cô vô cùng tức giận tiếp túc cầm thêm một viên thuốc ngủ uống vào, hi vọng mình có thể mau mau ngủ, để nhanh chóng thoát khỏi anh, cũng như những nhục nhã

cùng đau khổ mà anh ta mang lại.

Nhắm mắt lại, cô lại bắt đầu đếm cừu.

Từng chú, từng chú cừu nhỏ bé hiện lên trong đầu cô, nhưng chúng không phải

là một giấc mơ ngọt ngào, sau ít phút tất cả những chú cừu nhỏ bé đều

biến thành khuôn mặt giận dữ của Diêm Trọng Uy.

" Á."



lắc lắc đầu, cố gắng đem bầy dê bầy cừu ra khỏi đầu óc của mình, cả một

đêm cô bị dày vò như vậy, trời cũng dần dần sáng mà cô thì chưa hề buồn

ngủ.

Đáng chết!

Tại sao thuốc ngủ lại đối đầu cùng cô như vậy?

Trong lúc nóng giận cô đã nuốt thêm 2 viên thuốc ngủ nữa vào.( Haizz tội chị thiệt, xíu vô bệnh viện nằm cho koi =.=!!)

Tinh....... Tinh.... ....tinh.... .....tinh.

Đồng hồ báo thức vang lên báo hiệu đã 6 giờ sáng cũng là lúc thuốc ngủ bắt đầu có tác dụ