Cây Thuốc Phiện Thiên Đường

Cây Thuốc Phiện Thiên Đường

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324495

Bình chọn: 7.00/10/449 lượt.

éo tay tôi “Cuối năm, chúng ta đi Mĩ!”

“Nước Mĩ?”

“Đúng, ở đó có rất nhiều bác sĩ Nhĩ khoa giỏi!”

“Nghiêm Diệu…” Đầu tiên tôi ngẩn người, sau đó chậm rãi rút bàn tay đang bị anh nắm chặt, nhưng anh không có ý định buông tay tôi ra, vẫn nắm chặt như cũ.

“Nghiêm Diệu… Nếu anh đã biết chuyện đó, chắc anh cũng sẽ biết thần kinh hoại tử. Vô dụng thôi, chậm nhất là nửa năm nữa, lỗ ai em sẽ thối rữa khiến hoại tử toàn phần, em sẽ trở thành người điếc, không có cách cứu chữa đâu!” Cho dù là Hoa Đà tái thế, cho dù anh có rất nhiều tiền đi chăng nữa.

Cơ thể Nghiêm Diệu trở nên cứng ngắc, bàn tay nắm tay tôi càng chặt hơn “Đi Mĩ không được, chúng ta có thể đi các nước khác, tôi nhất định chữa khỏi tai cho em!”

“Nghiêm Diệu… Thật ra… Có đôi khi, không nghe được, không nhìn thấy cũng không phải không tốt, có câu ‘Tự lừa mình dối người’, trước kia, em có muốn cũng không thể, nếu… Nếu bây giờ, em thật sự không nghe được gì, ít nhất em vẫn có thể lừa dối chính bản thân mình rằng anh vẫn là Nghiêm Diệu, vẫn là chàng trai sáng sớm chơi bóng rổ trên sân thể dục của trường một mình, em ở bên cạnh anh, lẳng lặng ở bên cạnh nhìn anh chơi bóng, thời gian… Thời gian sẽ vĩnh viễn dừng lại ở khoảnh khắc đó!”

Tôi chậm rãi nói, tâm hồn như trở lại với mảnh kí ức trước đây, về nhiều năm trước. Ở nơi đó, chỉ có rung động của tuổi thanh xuân, không có oán hận, không có mưu mẹo, chỉ có hai cơ thể cần nhau, tựa sát vai nhau mà thôi. Cơ thể tôi bị anh bế lên, tôi cảm nhận được anh đang run, thậm chí, tôi đã bắt đầu nghe được âm thanh nghẹn ngào từ Nghiêm Diệu.

“Lộ Tịch Ngôn… Lộ Tịch Ngôn…”

“Tịch Ngôn, một lần cuối cùng, một lần cuối cùng, tôi rốt cuộc đấu không lại em!”

“Tôi tin tưởng em, một lần cuối cùng!”

Trái tim tôi như lỡ một nhịp, tôi ôm chặt lấy cơ thể ấm áp của anh, đúng vậy, cho tới thời điểm này, chúng tôi có thể đấu đá gì nữa chứ?

Trái tim cả hai đã mệt mỏi lắm rồi.

Giờ phút này, còn ép buộc nhau làm gì nữa chứ! Hoa anh túc.

Là loại hoa có thể chế ra thứ vô cùng độc hại, nhưng lần đầu tiên tôi nhìn thấy nó ở nơi hoang dã này, đúng thật là tuyệt đẹp.

Tuyệt đẹp.

Tôi không thể không thừa nhận điều ấy, một vùng trời rợp màu đỏ của hoa, điểm xuyết nhuỵ vàng, yêu mị hoang dã khác với các loài hoa khác,

Lúc Nghiêm Diệu kéo rèm che cửa sổ xuống, tôi lập tức bị sắc đỏ khiến cho ngây người.

Một vùng đỏ ma mị nhưa vậy, chạy dài đến tận đường chân trời.

“Loài hoa này…” Tôi khó hiểu nhìn Nghiêm Diệu, anh cười nhẹ, kéo tôi vào lòng, cô ý tránh tai bị đau của tôi “Có đẹp không?”

Có đẹp không? Anh hỏi tôi như vậy, muốn tôi phải trả lời thế nào? Rất đẹp, thậm chí còn vô cùng yêu diễm, nhưng, màu đỏ đó, một cánh đồng rực đỏ tuyệt đẹp ý lại khiến bao nhiêu người phải chết vì nó, một cánh đồng đỏ rực, đổi lấy vô số nợ máu.

Tôi không biết phải trả lời anh thế nào, chỉ có thể trầm mặc một lúc lâu.

Nghiêm Diệu ôm tôi, không gây ra tiếng động, cằm nhẹ nhàng cọ sát cần cổ tôi “Loại hoa này, lúc thu hoạch lại có thể cho ra chất lỏng màu vàng, là loại thuốc giảm đau tốt nhất, sau này… Em sẽ không cần phải đau đớn nữa!”

Cái gì, cơ thể tôi run lên, bất khả tư nghị nhìn về phía Nghiêm Diệu “Anh nói, em muốn cho em dùng thuốc phiện?

“Không được sao?” Nghiêm Diệu nhíu nhíu mi, xoay người tôi lại đối diện với anh “Như vậy có thể giúp em giảm bớt đau đớn!”

“Nghiêm Diệu, anh không hiểu hay giả vờ không hiểu, đó là ma tuý!”

“Đồ ngốc, không trải qua tinh luyện, sẽ không trở thành ma tuý!”

“Nhưng không phải có thể sẽ nghiện sao?” Tôi nhìn thẳng mắt anh.

Nghiêm Diệu trầm mặc nhìn tôi một cái, ôm chặt thắt lưng tôi “Nghiện cần sa có gì đáng sợ, chỉ cần em ở bên tôi mãi mãi, em sẽ không phải lo gì cả!”

Tôi nghe được tiếng rạn nứt, là trái tim của tôi vỡ tan sao? Tôi bỗng nhiên cười, đây mới là mục đích của anh ư.

“Nghiêm Diệu… Anh không sợ hại chết em?” Tôi cười nhạt, vẫn trong lòng anh nhưng không cảm thấy một chút ấm áp, sự lạnh lẽo nhanh chóng lan truyền khắp tứ chi và cơ thể tôi. Lan tràn khắp người tôi.

“Không, tôi nói rồi, chỉ cần em không rời xa tôi, sẽ không có chuyện gì xảy ra, nơi đây có nguồn hoa thuốc phiện dồi dào, cả đời, cả đời cũng dùng không hết!”

Cả đời? Cả đời là bao lâu?

Mãi mãi, là lời hứa hẹn đáng sợ nhất trên thế giới này.

Tôi nhắm mắt lại, không nói câu nào.

Cơ thể phía sau càng gần tôi hơn, vẫn là câu nói kia, như một lời nguyền, không ngừng vang vọng bên tai tôi.

“Tịch Ngôn… Anh chỉ là yêu em, quá yêu em!” Lúc trở về phòng, Trát Nhân đã đứng ở đó chờ tôi, anh mắt nhìn tôi đầy khinh miệt. Nói nhỏ vào tai Nghiêm Diệu điều gì đó, Nghiêm Diệu khẽ gật đầu, sau đó Trát Nhân liền rời đi.

Anh cũng không nói gì với tôi, chỉ đưa tôi trở lại phòng ngủ.

“Em mệt rồi, nghỉ ngơi cho tốt” Cửa đóng lại, Nghiêm Diệu lấy từ túi áo ra một chai nhỏ, chai bằng thuỷ tinh trong suốt, có thể thấy rõ chất lỏng màu vàng bên trong.

Anh vẫy tay “Lại đây!”

Tôi đứng bất động, nửa ngày mới chậm rãi đi đến chỗ anh. Nghiêm Diệu mở nắm bình, dùng bông thấm một ít dung dịch chấm lên lỗ tai tôi, tôi theo bản năng trốn tránh, anh ôm lấy cơ


Teya Salat