chúng tôi có thể đi đến kết thúc hay không….
Đáng tiếc, tôi không biết đáp án, cái gì cũng không biết, thế giới của tôi bây giờ vô cùng tĩnh lặng, vô cùng trống rỗng….
Tôi mở mắt, cảm nhận được cơ thể mình hơi xóc nảy. Có người ôm tôi, tôi ngẩng đầu nhìn anh, lúc này vẻ mặt của Nghiêm diệu rất phức tạp. Anh nhìn tôi, một câu cũng không nói, xung quanh chúng tôi có rất nhiều người, trông ai cũng mang bộ dáng khổ sở, thậm chí cổ tay còn quấn gạc nhưng máu vẫn không ngừng chảy ra. Bọn họ nhìn tôi, ánh mắt đầy phẫn nộ, khoé miệng không ngừng nhếch lên. Chỉ có Trát Nhân có biểu hiện giống Nghiêm Diệu, anh ta ngồi yên trong góc xe. Không nói lấy một cậu mà chỉ trừng mắt nhìn tôi, tôi cố mở mắt, cố gắng xác định xem mình đang ở đâu, vài giây sau mới nhận ra mình đang ở trên trực thăng. Ngoài cửa sổ vẫn là bầu trời rực lửa, tôi nhổm mình lên để nhìn kỹ hơn thì nhận ra phía dưới chính là căn nhà gỗ, nơi tôi đã ở một thời gian đang ngập trong biển lửa. Có vài người còn đang vội vã chạy, tôi thậm chí còn cảm giác được như mình nghe thấy tiếng kêu khóc tuyệt vọng của bọn họ….
Mà tôi, chỉ có thể bất lực nhắm mắt lại, không…
Con tôi, Tiểu Tự đâu? Tôi hỏi, Nghiêm Diệu ngồi bên cạnh tôi không trả lời, tôi nghĩ mình nói quá nhỏ nên hỏi lại lần nữa, không quên nói to hơn. Tôi không biết liệu có phải mình vẫn nói nhỏ quá hay không nên không ngừng hỏi đi hỏi lại, cho đến khi tôi nhìn thấy tất cả mọi người đều quay lại nhìn tôi, Nghiêm Diệu cuối cùng cũng trả lời, tôi cố gắng nhìn cử động của miệng anh để đoán, nhưng tôi không thể hiểu được rốt cuộc anh nói gì, môi anh vẫn mấp máy nói gì đó. Tôi bất lực nhíu mi, nhìn đỏ mắt cũng không ra.
Con tôi, con tôi, Tiểu Tự có phải đang gặp nguy hiểm. Thằng bé còn nhỏ như vậy, thằng bé chỉ là người bình thường, nó là người duy nhất trong chúng tôi không có lỗi, không mắc nợ bất kỳ ai. Chỉ có hai chúng tôi, những kẻ làm cha làm mẹ mắc nợ nó, là hái chúng tôi.
Trước mặt, Nghiêm Diệu nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp, trong ánh mắt anh có oán hận, cũng có đau thương, tôi cảm giác được bàn tay anh đang nắm tay tôi không ngừng siết chặt, cuối cùng, tôi cũng hiểu được câu nói anh đang gằn lên từng tiếng.
Tả Lăng đưa nó đi.
Anh cố ý nói rất chậm, còn dùng động tác nói cho tôi hiểu. Tôi như trút được gánh nặng, thở nhẹ một hơi. Như vậy là tốt rồi, dù tôi sắp phải trả giá đắt đến mức nào thì so với việc Tiểu Tự được an toàn cũng xứng đáng.
Một năm trước, thời khắc gần như đã chết kia của tôi, tôi đã hạ một quyết tâm. Tôi còn nhiều việc nhất định phải làm, tôi biết những chuyện đó Nghiêm Diệu sẽ không quan tâm cũng sẽ không bao giờ hỏi đến. Vì vậy, tôi cố ý bảo Tả Lăng lan truyền tin tức rằng tôi đã chết, tôi biết, đối với anh đây chính là điều cấm kị. Nếu tôi đến tìm anh với thân phận một người còn sống, anh nhất định sẽ điều tra, nhất định sẽ đề phòng tôi. Anh có thể nghi ngờ tôi mang theo thiết bị theo dõi, nhưng tôi biết anh tuyệt đối không nghi ngờ một vật, chính là chiếc vòng cổ có chiếc nhẫn kia. Thiết bị theo dõi được giấu bên trong đó, nhưng những lời hôm đó tôi nói với anh đều là sự thật. Tôi biết người đàn ông này yêu tôi, bởi vì biết nên tôi lợi dụng anh hết lần này đến lần khác. Cuối cùng tôi nhận ra mình đã sai rồi, tôi nợ anh quá nhiều thứ, tôi phải tự mình chịu trách nhiệm trả những món nợ đã thiếu cho Nghiêm Diệu, nợ mạng sống, nợ ân tình, lúc tôi nghĩ trăm phương ngàn kế tiếp cận anh đã bắt đầu sai rồi. Nhưng lúc đó tôi không hề đoán trước được rằng tôi lại nợ anh nhiều thứ đến mức dùng cả đời này của tôi cũng không trả lại được hết cho anh.
Sau đó, Tiểu Tự được an toàn về tới nhà, rừng hoa cùng trang trại cũng bị lửa huỷ diệt. Mặc kệ mọi chuyện ra sao, bây giờ tôi chỉ có trách nhiệm trả nợ Nghiêm Diệu. Tôi nhìn những người đàn ông trước mắt, bọn họ nhìn tôi như hổ rình mồi, tôi vội nắm bàn tay Nghiêm Diệu, không dám ngẩng đầu nhìn nữa, chỉ biết dựa sát vào Nghiêm Diệu, mặc kệ sau này xảy ra chuyện gì tôi cũng không muốn nghĩ đến.
Chúng tôi đi suốt đêm đến một thành phố xa lạ, bởi vì chúng tôi đi rất đông nên không đi vào thành phố mà đi vào khu biệt thư ở vùng ngoại ô. Nghiêm Diệu dặn bọn Trát Nhân đi vào thành phố mua ít đồ dùng, những người còn lại tự mình đi rửa vết thương. Rất nhanh sau đó, cả phòng khách rộng lớn chỉ còn lại mình tôi với Nghiêm Diệu. Anh bật chiếc TV lớn trên tường, màn hình hiện lên tin tức cảnh sát phá được đường dây buôn bán ma tuý lớn nhất trong nước, những hình ảnh nhiều người hy sinh trong biển lửa, những tiếng kêu khóc bi thương vô vọng. Tôi ngồi yên không nói gì, cảm nhận được Nghiêm Diệu dựa vào lưng ghế, có lẽ còn thở dài, chỉ có điều tôi không nghe thấy được nữa.
Tôi quay đầu, Nghiêm Diệu từ từ nhắm hai mắt tựa vào thành số pha, tôi nhìn xung quanh. Vừa đứng dậy, một đôi tay đè chặt bàn tay tôi xuống. Nghiêm Diệu trừng lớn mắt nhìn tôi.
Tôi chỉ chỉ vào bình nước, Nghiêm Diệu buông tay , một lát sau, tôi cầm hai cốc nước trở lại bên cạnh anh. Anh nhắm mắt không thèm nhận lấy cốc nước tôi đưa, tôi đành đặt nó trên bàn trà sau đó ngửa đầu