nh một người cảnh sát nhân dân của nước cộng hòa nhân dân Trung Hoa. Tôi cam đoan với Trung Quốc **,..." Tôi khó khăn tuyên thệ xong, vẫn bất lực như vậy, bởi vì trong lòng tôi, lí tưởng đã bắt dao động, đã muốn sụp đổ. Bắt đầu hoang mang...
"Tôi tuyên thệ, tôi nguyện trở thành một người cảnh sát nhân dân của nước cộng hòa nhân dân Trung Hoa. Tôi cam đoan..." Lúc này, bỗng nhiên phía sau truyền đến âm thanh khàn khàn của Tả Lâm, tôi quay đầu, gương mặt đầy vết thương của anh vấn cố gượng ra một nụ cười yếu ớt, nhìn thẳng vào tôi, miệng gian nan nói "Trung với... Nhân dân, Trung với... Pháp luật..."
Nháy mắt, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh lần đâu tiên đứng trước quốc kỳ, lần đầu tiên kích thích và vui mừng đến cỡ nào, trong đó hiện lên gương mặt đầy nhiệt huyết của tuổi thanh xuân. Thanh âm tuyên thệ vang tận mây xanh.
"Tôi tuyên thệ, tôi nguyện trở thành một người cảnh sát nhân dân của nước cộng hòa nhân dân Trung Hoa. Tôi cam đoan trung thành với Trung Quốc**. Trung với nhân dân, trung với pháp luật; Nghe theo chỉ huy, giữ nghiêm kỷ luật, bảo vệ bí mật; Theo lẽ công bằng chấp pháp, thanh chính liên khiết; Làm hết phận sự, không sợ hy sinh; Toàn tâm toàn ý vì nhân dân phục vụ. Tôi nguyện hiến thân cho sự nghiệp cao thượng của công an nhân dân, vì thực hiện lời thề của chính mình mà cố gắng phấn đấu."
"Đủ rồi!" Âm thanh này đánh gãy lời nói của tôi, trên gương mặt như không gợn sóng sợ hãi kia tất cả đều là khó chịu, anh phẫn hận nhìn tôi, khóe miệng run rẩy kịch liệt, tôi lẳng lặng nhìn anh, lần này, lại đến lượt khoé miệng tôi nhếch lên.
Nụ cười của tôi rốt cuộc làm cho ánh mắt lạnh như băng của hắn xuất hiện dấu hiệu sụp đổ, những cũng là chợt thoáng qua mà thôi, nháy mắt lại trở lại vẻ lạnh lùng.
Giây tiếp theo, anh cầm trong tay một chiếc kim tiêm, chỉnh tới lui tinh lượng chất lỏng màu lam trong suốt, mang ánh sáng chói mắt. Tuyệt đẹp mà nguy hiểm.
Tôi trừng lớn mắt, vô thức lui về phía sau, tất nhiên tôi đã biết đó là gì...
Sao anh có thể đôi xử với tôi như vậy, không, tôi không muốn...
Rất nhanh, tôi bị anh khống chế, ánh mắt anh thoảng qua một tia châm chọc, tôi giãy giụa, hét lên một cách đáng thương "Đừng! Đừng làm thế!"
Nhưng là vô dụng, mắt tôi đã thấy tinh lượng chất lỏng màu lam kia theo một trận nhói đau ở da thịt chảy vào cơ thể tôi, thậm chí tôi còn nhìn thấy một tia lam hồng quỷ dị chạy dọc theo mạch máu của tôi uốn lượn ra một cái huyết văn quỷ dị.
Không gian lạnh lẽo, nhưng từ dưới thân tôi một luồng cực nóng đang sộc lên tôi.
Đôi mắt ma mị của anh, nhiệt độ quen thuộc của cơ thể anh, không gian lạnh lẽo trong căn phòng, tất thảy đều như ngưng lại trên sô pha......
Mọi vật trước mắt tôi bắt đầu mơ hồ, trong cơ thể không hiểu từ đâu dâng lên cảm giác cuồng loạn, đầu óc hỗn độn, cơ thể yếu đuối của tôi ngả vào người anh.
Anh thổi khí vào lỗ tai tôi, liếm cắn, tôi cảm nhận được sự tê dại.
"Cảm nhận được rồi sao?.... Đây chính là 'Thiên đường'!" Là âm thanh của ác ma, là tiếng gọi từ địa ngục.
Ý thức của tôi đã bắt đầu mơ màng, trước mắt hóa ra vô số điểm màu, cuối cùng biến thành xanh xanh trắng trắng. Không gian lắc lư......
Cùng lúc đó anh tiến vào cơ thể tôi, đau!
Tôi nức nở một tiếng, rõ ràng đau đến thấu xương, nhưng tại sao tôi lại cảm thấy thích thú. Hai cơ thể không ngừng va chạm kịch liệt cùng với âm thanh thở dốc và than nhẹ.
Tôi giống như người sắp chết đuối, liều mạng bám lấy thứ gì đó trước mắt, lại chạm vào một khối thân mình nóng bỏng. Móng tay tôi bấm sâu lên lưng anh.
Thì ra đây là cảm giác của 'Thiên đường'.
Đây chính là Thiên đường!!!
"Đừng... Đừng nhìn..." Chút lý trí cuối cùng khiến cho tôi ngẩng mặt lên, ở xa xa kia một đôi mắt màu đỏ, trong đó là sự khuất nhục, phẫn nộ cùng khiếp sợ....
"Đừng nhìn, đừng nhìn,Tả Lăng...!"
Phút chốc, tôi chớp lên liền bị hắn nắm chân, giữ ở hai bên sườn, thân mình mềm yếu của tôi bị anh nâng lên, hai thân thể như trước không tách rời, tôi cảm giác được cơ thể này dường như không còn là của mình nữa, đang không ngừng lay động va chạm theo tốc độ của anh....
"Không... Không... Dừng lại...!"
Âm thanh vô lực của tôi càng như mời gọi anh. Da thịt càng ngày càng nóng bỏng, khiến cho những phản kháng của tôi trở nên vô dụng....
"Em... mơ tưởng!"
"Anh xuống địa ngục đi.....!"
Cảm giác điên cuồng khiến tôi lâm vào hôn mê, có tiếng người nào đó nói bên tai tôi.
"Lộ Tịch Ngôn, Không phải tôi sợ xuống địa ngục, chỉ sợ rằng... Địa ngục không có em!!!!" Thế giới này tồn tại một thứ gọi là yêu, một khi đã bắt đầu sẽ dây dưa cả đời, đến chết cũng không vứt bỏ được….
Thuốc bắt đầu tác dụng làm cho bên trong thân thể như có trăm ngàn con kiến chích, một trận đau đớn toàn tâm cùng khoái cảm lan tràn trong cơ thể tôi. Toi thống khổ chớp chớp thân mình, kỳ lạ ở chỗ chịu đau đớn cũng không muốn rời xa ác ma này, móng tay bén nhọn của tôi cắm sâu vào da thịt hắn, muốn giúp cho đầu óc mình có chút ít tỉnh táo, nhưng lại không có tác dụng chút nào.
Đầu óc tôi là một mảng đục ngầu, trước mắt tôi xuất hiện những điểm nhiều màu
