Pair of Vintage Old School Fru
Cây Tỏi Nổi Giận

Cây Tỏi Nổi Giận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326325

Bình chọn: 9.00/10/632 lượt.

ài rất mĩ quan, đèn màu ngoài cổng chưa tắt, soi tỏ tấm biển

chữ to sơn đỏ va bức tường bê tông quét vôi màu xanh nhạt. Hàng quán ban đêm bày dọc hai bên đường dẫn đến cổng lớn, hình thành một hành lang.

Nguoi ban hàng có nam có nữ, tất cả đèu ngáy ngủ, nét mặt mệt mỏi. Cô

trông thấy một cô bán hàng rong trạc hai mươi tuổi đang che miệng ngáp

vặt, mỗi lần ngáp, nước mắt lại ứa ra. Dưới ánh sáng của chiếc đèn khí,

cặp mắt đẫm nước của cô y hệt hai con nòng nọc.

“Lê đây.. lê đây… Ai mua lê nào!”… Chị bán hàng mời mọc. “Nho đây… nho đây! Ai mua nho nào!… "Anh bán hàng rao. "Táo

đây, táo đây! Táo mật đây!" Đủ cac loại hàng rong. Họ rao không biết

mỏi, các trái cây đã có mui ủng.Giấy loại vung vãi, mùi thối rửa của võ

cây và mùi phân người.

Kim Cúc cảm thấy có điều gì đó ẩn sau cặp mắt

của những người bán hàng rong ngoài miệng mời chào, nhưng trong bụng

chắc là đang cươì mình. Ho đều biết mình là ai, hai ngày nay mình làm

những gì? Cánh nữ chắc chắn nhận ra bụi đất và lá đay nhầu nát bám trên

lưng mình. Còn lão súc sinh kia nhìn như lột mình ra, chắc nghì mình là

loại người ấy. Kim Cúc ngượng đến mức run lẫy bẫy, không cất nổi chân,

môi cứng đờ, đầu cúi gam túm chặt gấu áo Cao Mã.

Một lần nữa cô lại hối hận, cảm thấy cùng đường. Cô sợ cho tương lai của cô.

Cô theo Cao Mã bước lên tam cấp. Nền nhà lát

bằng đá rửa. Cô thở ra mot hồi khoan khoái vì không thấy những người bán hàng rong nói gì, họ đang ngủ gật. Cô nghĩ có lẽ mình quá lo, ho khôg

phát hiện điều gì ở mình. Lúc này, một bà già đầu bù tóc rối mặt mũi

nhem nhuốc từ trong cổng bứơc ra, sỗ sàng giương cặp mắt u tối nhìn như

đóng đinh vào cô . Kim Cúc lại run lên trước ánh mắt của bà già, nhưng

chỉ thấy bà ta bước xuống tam cấp và đivề hướng Bắc, tụt quần đái vào

chân tường.

Tay nắm cửa dính đầy dầu mỡ, khôg biết có bao

nhiêu người đã nắm vào đấy.Cô nhìn bàn tay hộ pháp của Cao Mã cũng nắm

vào đấy, không hiểu sao cô bỗng run lên. Cáh cửa kẹt mỡ, một làn hơi

nóng ùa ra phà vào mặt khiến cô suýt ngã.

Cô vẫn theo Cao Mã bước vào gian chính của bến

xe. Một người có vẻ như nhân vên phục vụ, vừa đi vừa ngáp. Cao Mã kéo

Kim Cúc chắn đường người kia. Ngườl ấy là nữ, bụng bự, có mấy nốt ruồi

đen to bằng hạt đậu trên mặt.

“Đồng chí… xe khách đi chợ Lan mấy giờ chạy?”

Chị ấn bụng một cái, nhìn Cao Mã và Kim Cúc từ

đầu đếùn chân, nói: “Tôi cũng không biết nữa, anh thử đến chô bán vé hỏi xem.” Chị rất đẹp, giọng ấm dịu, lại còn chỉ chỗ cho anh:”Nơi bán vé

đằng kia!”

Cao Mã gật đầu, ba lần nói câu “Cám ơn”

Người mua vé không đông chỉ môt lát đa đến cửa sổ, một lát đã mua được vé.

Trong khi Cao Mã mua vé, Kim Cúc vẫn túm chặt gấu áo anh. Cô còn hắt hơi một cái.

Phòng đơi rộng bằng hai mẫu đất. Đứng

chỗ cửa phòng Kim Cúc đâm hỏang, hình nhu mọi người đều nhìn cô. Cô cúi

nhìn quần áo lấm lem và đôi giày đầy bụi, tiếc vì quá vội, không kịp đem theo quần áo để thay.

Cao Mã dắt cô vào trong phòng .Trên nền đá rửa

đầy vỏ da hấu, giấy gói bánh kẹo, vỏ trái cây, có cả đờm rãi và nước.

Không khí ngột ngạt, một tổng hợp các mùi rắm, mồ hôi và những mùi không gọi được tên, thoa(t tiên thấy khó chịu, sau cũng quen. Kim Cúc nhận ra mùi đàn bà trong cái mớ ỗn độn đủ các mùi đó, vậy là cô hết e dè.

Cao Mã dắt cô đi tìm chỗ ngồi. Phòng đợi có ba

dãy ghế dài không còn phân biệt đựơc màu gì .Tất cả đều đã có người nằm

trên đó, cunõg có người ngồi nhưng là giữa hai người nằm. Cuối cùng tìm

được một ghế bên cạnh khung tin tức. Mặt ghế ướt mèm, hình như trẻ con

vừa đái lên. Kim Cúc không định ngồi nhưng Cao Mã lấy tay gạt nước, bảo: “Ngồi xuống, xảy nhà ra thất nghiệp, ngồi xuống đi em!”.

Cao Mã ngồi xuống trước. Kim Cúc nhíu mày ngồi theo, hai chân tê dại. Lát sau cô cảm thấy ngồi vẫn hơn.

Ngồi ghế tưạ ,sau lưng có chỗ dựa, ngừơi thấp

xuống, cô cảm thấy dễ chịu. Cao Mã bảo cô nên chợp mắt một tí, còn nửa

giờ nửa xe mới chạy. Cô nghe lời nhắm mắt lại nhưng không hề buồn ngủ .

Ngồi trên ghế phòng chờ mà cô tưởng như còn trên cánh đồng đay , xung

quanh là từng từng lớp lớp những cây đay, trên đầu là lá đay thưa thớt

và bầu trời lạnh lẽo , không ngủ được, cô đành mở mắt .

Khung in tức sơn màu xanh xỉn, bốn miếng kính

vỡ ba, hai tờ báo đã ố vàng lủng lẳng trong khung. Một ông khách đứng

tuổi đi tới thò tay xé một mẩu báo. Ông ta ngó nghiêng, có vẻ sợ. Lát

sau,khói thuốc khét lẹt bay tới,

Kim Cúc mớl hiểu ông ta xé báo cuộn thuốc hút.

Kim Cúc cứ nhìn đoi glày ở chân, bùn đất đã

khô, nứt thành vết. Cô lấy móng tay cạo bùn trên glày. Cao Mã nhích lại

gần khẽ hỏ:”Cúc, em đói không?”

Cô lắc đầu .

Cao Mã nói: “Anh đi mua chút gì ăn.”

Kim Cúc nól: “Đừng mua, sau này còn nhlều việc phải chi”

Cao Mã nói:”Người là thép, cơm là gang, chỉ cần có sức khoẻ thì lo gì không kiếm được tiền, em giữ chỗ nhe.ù”

Kim Cúc để cái đay xuống bên cạnh

chỗ ngồi,trong lòng lại bâng khuâng mơ hồ cảm thấy Cao Mã sẽ không trở

lại. Cô blết đó là nghĩ bậy, Cao Mã không phải loại ngườl tệ bạc, không

bao giờ bỏ rơi cô. Ấn tượng ban đầu về Cao Mã, hình ảnh anh đ