XtGem Forum catalog
Chân Ngắn Sao Phải Xoắn

Chân Ngắn Sao Phải Xoắn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323521

Bình chọn: 9.00/10/352 lượt.

i điện liên tục và tôi nghĩ không có lý do gì để mình nghe máy. Thực sự, đây không phải là sự giận dỗi thông thường, tôi biết chứ. Tôi cần dừng lại, tôi cần phải nhìn nhận và sắp xếp lại mọi thứ quanh mình. Hồi trước, mỗi lần bế tắc tôi thường lao ra đường để giải tỏa, nhưng giờ đây, mỗi con đường ở thành phố này, đều gợi nhớ đến Lãng Tử, khiến tôi không khỏi xót lòng. Tôi quyết định sẽ nghỉ phép và xách ba lô rời khỏi cái thành phố này ít hôm.

Điểm đến của tôi là Đà Nẵng, tôi để mặc mình tự do hò hét, bơi lội trên biển. Tôi mặc kệ những kẻ có đôi, có cặp nhìn tôi với con mắt kỳ lạ. Vị mặn của nước biển đã khiến tinh thần tôi phấn chấn lên rất nhiều. Tôi say sưa khám phá (Nói khám phá thực ra thì hơi to tát, tôi chủ yếu khám phá các món ăn mới thì đúng hơn). Cảm giác mấy ngày không điện thoại, ở một nơi hoàn toàn xa lạ cho tôi cảm giác tự do, bay nhảy và không hề vướng bận. Nói thế thôi, chứ tôi vẫn cập nhật tình hình với mẹ tôi bằng một cái sim điện thoại mới, mẹ nói rằng Lãng Tử đã đi tìm tôi khắp nơi, đến nhà cầu xin mẹ cho gặp tôi. Tôi nghe và nước mắt lại trào ra. Tôi biết, anh ấy vẫn còn yêu tôi, nhưng… dường như trong tôi có một khoảng trống ghê gớm. Khoảng trống đó, Lãng Tử không bao giờ lấp đầy nổi…

Tôi trở về sau một tuần “tìm lại chính mình”. Hà Nội đón tôi bằng một cơn mưa nhỏ với nồng nàng mùi hoa sữa. Tôi hít thật căng cái mùi hương quen thuộc đó và cảm thấy lòng nhẹ như gió. Tôi nói lời chia tay Lãng Tử cũng vào đúng ngày đầy gió và trên con đường ngập tràn mùi hoa sữa đó. Mặc Lãng Tử giải thích hay níu kéo, tôi vẫn cương quyết từ bỏ. Tôi cố gắng để không rơi một giọt nước mắt nào trước anh ấy, nhưng khi vừa quay lưng, nước mắt đã rơi ướt mờ đôi mắt… Và hàng tháng trời sau đó, tôi vẫn không thôi quặn thắt khi bất chợt nhớ về giây phút ấy.

Tôi bắt đầu lại từ đầu. Tôi lại cắt tóc ngắn, đi giày bệt, mặc quần jean và đi xe máy. Tôi vẫn yêu đời, vẫn nanh nọc với Hoành Tá Tràng, vẫn ương bướng với mẹ tôi, vẫn ghê gớm với cả Bi Ve và Cây Sậy. Kết thúc một tình yêu thì đã sao? Bao giờ cũng thế, kết thúc một cái này sẽ mở ra cái khác, thế giới chưa bao giờ đóng sập cửa trước bất kỳ ai. Điều quan trọng là bạn có đủ can đảm bước tiếp để tìm kiếm những cánh cửa tiếp theo hay không thôi. Đương nhiên, tôi không can đảm nhưng tôi có đủ tự tin và lì lợm. Vì thế, tôi sẽ thử.

Tôi thất tình, nhưng thay vì nhốt mình trong căn phòng trống để gặm nhấm nỗi buồn thì tôi chạy tưng tưng ngoài đường như một đứa quá rảnh việc. Không ai, kể cả mẹ tôi nghĩ rằng tôi có thể trở lại một cách đầy sinh khí như thế. Mọi người nghĩ rằng tôi có đã quăng tình yêu tan vỡ vào trong sọt rác rồi. Chỉ riêng tôi biết rằng tim mình vẫn nhói đau khi thoáng nhìn thấy bóng dáng lủi thủi đi về của Lãng Tử sau mỗi giờ tan làm.

Vì thế, tôi tránh gặp mặt Lãng Tử một cách tối đa, tôi đi làm sớm hơn rồi ra về muộn hơn tất cả mọi người. Tôi vẫn thầm đứng trên ban công nhìn theo Lãng Tử cho đến khi anh ấy khuất dần giữa dòng xe cộ hỗn loạn. Tôi biết, Lãng Tử rất buồn vì thái độ kiên quyết và lạnh lùng của tôi. Nhưng, còn cách nào khác đâu? Tôi nghĩ, mọi chuyện rồi sẽ qua, thời gian rồi cũng dần làm phai mờ đi những rạn nứt trong lòng người, rồi Lãng Tử sẽ tìm thấy một người hợp với anh ấy hơn tôi, người không cảm thấy ngột ngạt trong thế giới đầy sự chỉn chu và hào nhoáng của anh ấy. Tôi tin là thế, ông bà ta chẳng nói rằng “Nồi nào úp vung nấy” còn gì, chúng tôi quá vênh nhau, dù cố gắng đến mấy cũng chẳng lấp đầy những kẽ hở cho cả hai phía được. Nghĩ như thế, tôi thấy lòng mình nhẹ nhàng biết bao nhiêu.

Một buổi chiều, vào giờ tan tầm. Tôi lững thững lên sân thượng, từ tầng chín nhìn xuống, thấy lòng người chảy trôi như những con sông uốn lượn trên đường. Lần đầu tiên, tôi không còn tìm kiếm Lãng Tử trong dòng người đó nữa, tôi nghĩ, nên để mọi thứ đi qua để mình còn bước tiếp. Tôi hít một hơi thật dài cái không khí trong lành trên cao tít, nơi những ồn ào xe cộ dưới kia không thể nào với tới được. Đã có lúc, tôi nghĩ mình sẽ rời bỏ công ty này, rời bỏ tòa nhà này và rời bỏ cái sân thượng đã giúp tôi có những giây phút tĩnh tâm hiếm hoi này để đi đến một nơi khác. Nơi đó không có Lẵng Tử, không có những kỷ niệm của chúng tôi và càng không có những cơn nhói lòng khi nhìn thấy nhau như bây giờ. Nhưng rồi tôi nghĩ, chạy chốn không phải là tính cách của Đỗ Tiến Phương, tôi chọn cách đối diện, bởi một khi bản có đủ dũng cảm để đối diện với nỗi đau là khi bạn đã sẵn sàng để vượt qua nó.

Bất chợt, tôi có cảm giác như có ai đó sau lưng mình, tôi ngoái lại. Lãng Tử đứng im nhìn tôi. Tôi cố gắng mỉm cười một cách tự nhiên nhất nhưng mắt lại cay sè. Lãng Tử đến đứng cạnh tôi, đặt tay lên lan can, anh ấy không nhìn tôi, mà nhìn ra xa tít tắp. Lãng Tử hỏi.

“Em chờ anh à?”

“Không, em chỉ chờ cho hết tắc đường rồi về thôi.”

“Em ổn chứ.”

“Em ổn! Anh ổn không?”

“Anh không ổn chút nào.”

Tôi run run bấu chặt lan can, Lãng tử vẫn nói mà không nhìn tôi.

“Chúng ta… chia tay thật sao em?”

Tôi im lặng, vì chẳng biết nói gì vào lúc đó. Tô