sắc.
“Người là ở chỗ anh, anh chạy đến chỗ em tìm có nhầm hay không đó?”
“Cô ấy… đi, anh buổi trưa nhận được điện thoại quản gia gọi điệnthoại tới,
về đến nhà mới phát hiện cô ấy đem y phục của mình toàn bộmang đi…”
Những quà hắn tặng, đều để lại hết.
“Anh hỏi qua sân bay, danh sách lữ khách không có tên của nàng…” Hắn chán nản thất vọng trên ngồi xuống, vùi mặt vào bàn tay.
“Đại ca, anhi có phải hay không làm cái gì chọc giận Hiểu Trinhkhông?” Nàng
nhịn không được dò xét thử anh trai. Tuy nói nàng khôngmuốn bức Hiểu
Trinh nói nhưng cũng không có nghĩa là nàng không muốnbiết!
Rốt cuộc là xung đột gì mới để cho kẻ luôn luôn ôn nhu hiền hòa làm ra chuyện ác như vậy?
Hoang mang lo sợ Lâu Dịch mắt điếc tai ngơ.
“Không biết nàng ăn cơm rất thật ngon? Cô ấy hiện tại cũng không phải một người vạn nhất đói thì cục cưng sẽ không tốt…”
Lâu Tranh không khỏi nhíu mày.
“Anh nói những lời này ngay cả em nghe đều tức giận, huống chi là Hiểu Trinh?” Nàng không chút lưu tình chỉ trích anh.
“Cái gì vạn nhất đói thì cục cưng sẽ không tốt? Vậy anh cũng không trông nom Hiểu Trinh chết hay sống sao?”
Núp ở cửa phòng Lê Hiểu Trinh bởi vì bạn quát tháo mà co rúm lại, như đụng
phải miệng vết thương phảng phất lại lại lần nữa bị vạch trần.
“Anh sẽ không phải ở trước mặt Hiểu Trinh cũng đều dùng giọng nói nói như
vậy nói với cậu ấy đi?” Thấy đại ca trầm mặc không nói giống như là chấp nhận tội của mình, Lâu Tranh tiếp tục nói thẳng.
“Anh không biết phụ nữ có thai đều rất yếu ớt hay sao, rất dễ nghĩngợi lung tung hay sao? Khó trách cô ấy muốn rời nhà trốn đi!”
Lâu Dịch sa sút tinh thần mệt mỏi ngẩng đầu.
“Anh không có ý thế, anh chỉ là… không hi vọng nàng sẽ như lần trướcthiếu
chút nữa sinh non nhìn rất đau khổ…” Lo lắng tung tích của nàng,cùng an
nguy hơn nửa ngày đã hao hết tâm trí của hắn, hắn không có dưthừa khí
lực đi che dấu tâm sự của mình.
“Một chút cũng không hiểu!” Lâu Tranh không có ý định khinh địch như vậy buông tha, nàng nghiêm nghị lên án.
“Thái độ của anh quá khoa trương, Hiểu Trinh cũng là lần đầu tiênmang thai
trong lòng nhất định so với anh còn bất an hơn. Thành thật mànói cô ấy
có thể bao dung, nhẫn nại anh đến bây giờ đã rất có độ lượng!”
Lâu Dịch không nói lời nào, thừa nhận em gái trách mắng. Đến bây giờhắn mới giật mình thấy mình ngu xuẩn, chỉ lo Hiểu Trinh tránh khỏi khảnăng sinh non, lại bỏ quên cảm thụ của nàng…
Hồi tưởng lại lần
trước nàng chủ động yêu cầu hi vọng mình cùng ở bên người đó là củ chỉ
yêu thương hết sức bình thường giữa nam nữ mà hắnlại nhẫn tâm cự tuyệt
nàng, đẩy cô ấy ra xa!
Lê Hiểu Trinh dựa ở trên cửa môi mở, không ngừng khóc thút thít.
Nàng quá ngốc rồi! Tại sao phải lung tung phỏng đoán, để tâm mấy chuyện vụn
vặt? Vì cái gì không trực tiếp cùng hắn nó thẳng ra đây?
Nếu không phải Lâu Tranh lưu lại nàng bọn họ rất có thể vĩnh viễn cũng không biết tâm ý của nhau đau xót thế nào!
Lâu Tranh đại loạn rồi dụ dỗ đại ca về nhà đi vào trước cửa phòng gõ.
“Hiểu Trinh, có thể cùng bà nói chuyện một chút không?”
“Cậu vào đi.” Lê Hiểu Trinh vội vàng lau khô nước mắt đứng dậy đem cửa mở ra.
“Cậu đều nghe thấy hết đi?” Đau lòng nhìn bạn khóc đến hai mắt sưng đỏ, Lâu Tranh kéo nàng ngồi trên giường.
“Hiện tại hiểu lầm đều sang tỏ đi?”
Lê Hiểu Trinh dùng sức gật gật đầu “Lâu Tranh, cám ơn cậu! Nếu như không có cậu hỗ trợ chúng ta có thể sẽ bỏ lỡ hai bên…”
Lâu Tranh lại đột nhiên cười rộ lên.
“Ai nói cậu có thể nhanh như vậy liền tha thứ cho anh ấy hả? Dám khidễ bạn tốt nhất
cùng cháu nhỏ của bản tiểu thư nào có dễ sống như vậy!” (L: @@ bà này
nhiều trò)
“Ách… cậu muốn làm gì?” Lê Hiểu Trinh sợ hãi dò xét nhìn vẻ mặt bạn trong nội tâm đột nhiên sinh ra dự cảm không tốt.
“Mình có sự kiện rất quan trọng …hai tháng nữa 2 người sẽ phải kết hôn đúng không?” Nàng mang theo nụ cười xấu xa hỏi.
Chẳng lẽ cậu ấy muốn ngăn cản hôn lễ? Mới vừa vặn cởi bỏ hiểu lầm màthở phào
nhẹ nhõm lúc này tim Lê Hiểu Trinh lại bị bạn tốt treo đếngiữa không
trung.
“Đừng lo lắng hết thảy xem mình!” Lâu Tranh vỗ vỗ
tay của nàng muốnnàng an tâm, vừa tự mình kế hoạch đưa cho bọn họ một
cái hôn lễ…” đặcbiệt”
***
Hai tháng rất nhanh liền
qua, Lâu Dịch bốn phía bôn ba, tìm mọiđường ngang ngõ tắt, nhưng vẫn là
một chút tin tức cũng không có…
Hôn lễ cử hành vào 10 giờ
buổi sáng tại 1 nhà thờ trong thành phố. Mới bảy giờ rưỡi bà Lâu đã liền lo lắng điện thoại cho hắn. (L; ẹc, nhà này rấp tăm lừa chú rể đáng
thương…)
“Con trai này! Hiểu Trinh vẫn chưa trở về sao?” Bà Lâu dừng một chút, chần chờ nói tiếp.
“Ta xem như vậy đi… thừa dịp hiện tại thời gian vẫn còn kịp tìm lý do hủy bỏ hôn lễ đi?”
Hơn một tháng trước, bà Lâu đột nhiên điện tới thông báo cho hắn, bà nhận được tin tức từ nơi nào đó báo Hiểu Trinh bình an.
Đối mặt với mẹ cường thế ép hỏi, Lâu Dịch không thể không đem sự tình từ đầu đến cuối nói cho mẹ biết.
“Con sẽ đợi cô ấy.” Hắn kiên định cự tuyệt.
“Không cần hủy bỏ, con sẽ liên tục đợi cho đến khi cô ấy nguyện ý xuất hiện ở trước mặt con.”
“Nếu như con bé đến cuối
