Old school Easter eggs.
Chàng Mù Hóa Ra Em Yêu Anh

Chàng Mù Hóa Ra Em Yêu Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327795

Bình chọn: 10.00/10/779 lượt.

rưởng bối, còn ay vỗ vỗ đầu gối Tô Niệm Khâm.

“ Không cần ngươi nói, ta cũng biết quý trọng.” Tô Niệm Khâm đẩy tay ra, sau đó xuống xe rời đi.

“ Thiếu gia.” Tài xế vốn muốn dìu hắn đi, lại bị Dư Vi Lan ngăn.

“ Quên đi.”

Tang Vô Yên từ cửa sổ trong phòng bếp nhìn thấy Tô Niệm Khâm đẩy hàng rào vào vườn hoa.

Cô nhất thời bối rối đứng lên, cũng không biết tại sao mình lại muốn chạy trốn, cầm lấy túi, chuẩn bị ra cửa.

Vừa ra cửa liền đụng phải Tô Niệm Khâm.

“ Vô Yên, định đi đâu?” Tô Niệm Khâm hỏi.

“ Trình Nhân tìm ta.” Cô không dám nhìn anh.

“ Quan hệ trong nhà họ rất phức tạp” Trong quán cà phê, Trình Nhân nói.

Phục vụ đi tới.

“ Ta muốn nước ép dâu . Trình Nhân uống gì?”

“ Ô mai lạnh.”

Phục vụ nhớ kỹ, “ Một ly nước ép dâu còn gì nữa không?” Rõ ràng không nghe thấy yêu cầu của Trình Nhân.

“ Còn nước ô mai.” Tang Vô Yên bổung.

“Nhà cũng giàu nữa.” Trình Nhân tiếp tục phân tích. Có Mer­cedes đưa đón gia cảnh chắc cũng không tệ. “Với những việc ngươi nghe thấy, người có tiền chuyện chồng già vợ trẻ là bình thường, Dư Tiểu Lộ chắc cũng không cần lừa ngươi. Bây giờ vấn đề chính là: Tô Niệm Khâm vì sao muốn gạt ngươi, đối với nữ tính hiện nay như chúng ta mà nói, nhà có tiền cũng là chuyện tốt ah, vì sao không nói lời nói thật?”

“ Ta hơi giận, chẳng lẽ ta không đủ tư cách để hắn kể chuyện của mình, chẳng lẽ hắn muốn kiểm nghiệm coi ta có phải là gái hám tiền sao? Trình Nhân, ta đột nhiên không còn tin tưởng vào tình yêu.” Tang Vô Yên vuốt tóc, “ Ta rất rầu.”

“ Đúng vậy, nhiều tiền mà không thể xài đúng là chuyện nên rầu. Chúng ta phải tính toán tính toán một chút.”

“Chết đi.”

Tang Vô Yên vẻ mặt đau khổ, lo âu trong lòng không ai có thể giúp được. Lúc biết Nhất Kim chính là Tô Niệm Khâm, Tô Niệm Khâm là Nhất Kim, nàng thấy mình đã biết được bí mật lớn rồi.

Cô điện thoại kêu Lí Lộ Lộ tra trên In­ter­ “ Tô gia núi Sư tử” là cái gì. Nghe giọng Dư Tiểu Lộ chắc là nơi nổi tiếng.

Kết quả thật là khiến người ta hoảng sợ.

Một gia tộc giàu có, gồm có đồ trang điểm RD nổi tiếng thế giới.

“ Chủ yếu là đồ trang điểm?”

“ Không phải, cái đó chúng ta quen nhất. Cái khác……” Lí Lộ Lộ kéo chuột xuống, “ Còn có giàn khoan dầu mỏ.”

“ Dầu mỏ cái gì?”

“ Chắc là công cụ thăm dò dầu mỏ dùng cho chuyên ngành.”

Thật sự là điều mà Tang Vô Yên không thể nghĩ đến.

Lí Lộ Lộ hỏi: ” Tang Vô Yên định nghỉ việc rồi tìm một rùa vàng sao?

Mẹ Tô Niệm Khâm chết sớm, lớn lên trong cô nhi viện—là chuyện mà Tang Vô Yên có thể chấp nhận. Hơn nữa mặc kệ áp lực gia đình, Tang Vô Yên cảm thấy Tô Niệm Khâm là của một mình cô, cô hiểu rõ hắn.

Nhưng trong vòng một ngày, đột nhiên phát hiện, Tô Niệm Khâm hoàn toàn không như nàng biết. Anh không phải cô nhi, cũng không phải lẻ loi hiu quạnh, anh có cha, có mẹ kế, thậm chí còn có một gia đình cực kỳ hiển hách. Trong nháy mắt, nhận thức của cô về anh toàn bộ sụp đổ.

Hơn nữa điều quan trọng nhất, người nói cho cô biết không phải là Tô Niệm Khâm!

Tang Vô Yên ngồi trong công viên, do dự có nên gọi điện về nhà không, chỉ mong mẹ còn quan tâm nàng.

“ Uy–”

“ Mẹ, con là Yên Yên.”

Đầu bên kia điện thoại, ngừng một chút, chỉ nghe tiếng thở của đối phương.

Không nghe trả lời, Tang Vô Yên bỗng nhiên không biết muốn nói gì, “Con……ba mẹ không đi tản bộ àh.”

“ Không, một mình ở nhà, đang muốn ra ngoài.”

Nghe được giọng của mẹ, Tang Vô Yên nhẹ nhàng thở ra. “ Ba ba còn ở trường?”

“Uh, trường muốn làm đánh giá giáo ciên, việc gì.”

“ Mẹ……” Tang Vô Yên nói:“ Sau này không cần gửi tiền qua ngân hàng nữa, ta đi làm rồi.”

“Cuộc thi cuối khóa nhất định phải thi, lúc tốt nghiệp ra trường nhớ chụp ảnh lại.” Giọng mẹ bình thường lại, “Phí sinh hoạt cũng sẽ gửi đến tốt nghiệp, ngươi mới đi làm thì có bao nhiêu tiền. Con gái nhất định phải độc lập, dùng tiền của mình mới có thể ngẩng đầu nhìn người.”

“Uh.” Nàng biết ý của mẹ. tư duy này từ nhỏkhắc sâu vào tâm nàng.

Treo điện thoại mới hiểu được mình bất an là cái gì. Mẹ từng nói cho dù hắn có tiền, chúng ta cũng thể vọng tưởng trèo cao.

Từ nhỏ mẹ chỉ mong cô có hạnh phúc bình thường, nên đặc biệt nghiêm khắc trong việc học. Bà nói học đại học, tìm một chỗ làm không chênh lệch lắm với chồng, mới là tiêu chuẩn cơ bản của hạnh phúc.

Mà gia thế của Tô Niệm Khâm như vậy, cô không hề nghĩ qua. Mà sao anh lại muốn gạt mình?

“ Nếu không tìm thấy lá gan phù hợp, ông ấy không thể sống qua mùa đông năm nay.”

Tô Niệm Khâm ngồi một mình trên sô pha, nghĩ đến lời bác sĩ. Yêu, hận lúc trước đều giảm dần.

Người kia thật tàn nhẫn. trước bảy tuổi hắn đều nghĩ mình là một cô nhi khiếm thị.

Mãi đến mẹ rưng rưng khóc khi tìm được hắn.

Mẹ chỉ nói: “Lúc còn rất nhỏ, chúng ta thất lạc con, mẹ tìm con rất nhiều năm rồi.”

Sau khi hiểu chuyện, hắn mới biết được, nam nhân kia cố ý vứt bỏ hắn mà thôi.

Mẹ quẫn bách giải thích: “Lúc ấy cha ngươi rất cực khổ mới lo được cho gia đình, hơn nữa điều kiện trong nhà quá kém sợ không thể nuôi ngươi lớn.”

Tô Niệm Khâm cười lạnh.

Hắn biết, một một trẻ mù sao xứng làm con của Tô Hoài